MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐến mùa thu hoạch vàngChương 10: Cơn mưa rào và những chiếc thuyền giấy

Đến mùa thu hoạch vàng

Chương 10: Cơn mưa rào và những chiếc thuyền giấy

1,999 từ · ~10 phút đọc

Ở vùng đất mà chúng tôi sinh sống, mưa không bao giờ báo trước bằng những bản tin thời tiết trên đài phát thanh. Mưa đến bằng mùi của đất. Đó là một thứ mùi nồng nàn, hăng hắc, bốc lên từ những kẽ nứt nẻ của cánh đồng sau bao ngày nung nấu dưới cái nắng gắt. Khi bầu trời đột ngột chuyển từ màu xanh lơ sang màu chì xám xịt, những đám mây nặng nề như những túi nước khổng lồ bắt đầu xô đẩy nhau phía trên rặng tre già, chúng tôi biết rằng một cuộc đại tiệc của đất trời sắp bắt đầu.

"Mùi! Cất ngay xấp vở vào túi nilon! Mưa đến nơi rồi!"

Tiếng mẹ tôi vang lên khi bà đang hối hả gom những vạt áo quần phơi ngoài sân. Gió bắt đầu thổi mạnh, làm những tàu lá chuối trong vườn vặn vẹo như những cánh tay đang cầu cứu. Những chiếc lá khô bay lộn vòng trong không trung, và mùi hơi nước mát lạnh bắt đầu lấn át mùi nắng cháy. Rồi, những hạt mưa đầu tiên rơi xuống. Chúng to và nặng, gõ vào mái tôn kêu bộp bộp, tạo nên những vết sẫm màu trên nền sân gạch nóng hổi.

Chỉ trong nháy mắt, cả không gian biến thành một màn nước trắng xóa. Mưa đổ xuống như trút, gột rửa đi lớp bụi bặm trên những tán cây xà cừ, biến những con đường đất đỏ thành những dòng suối nhỏ đục ngầu.

"Tắm mưa thôi Mùi ơi! Hải 'Sún' với cái Tí ra ngõ rồi kìa!"

Thằng Hải đứng ngoài cổng, người nó ướt sũng như một con chuột lột nhưng miệng cười toe toét, lộ ra đôi răng sún trứ danh. Tôi nhìn mẹ, ánh mắt đầy cầu khẩn. Mẹ thở dài, vẫy vẫy tay:

"Đi đi, nhưng đừng có đứng dưới máng xối mà vặn mình nhé, ốm ra đấy thì đừng có trách mẹ không báo trước."

Tôi lao vút ra ngoài. Cảm giác những tia nước mát lạnh dội trực tiếp vào da thịt thật sảng khoái đến mức không lời nào tả xiết. Chúng tôi nhảy nhót dưới mưa, mồm há to để hứng lấy những giọt nước tinh khiết từ trên trời rơi xuống. Nước mưa những năm tháng ấy có vị ngọt thanh, khác hẳn với vị nước giếng hay nước mưa được hứng trong bể xi măng đầy rêu.

Nhưng tắm mưa chỉ là khúc dạo đầu. Khi những rãnh nước ven đường bắt đầu dâng cao, chảy xiết về phía mương lớn, đó mới là lúc trò chơi thực sự bắt đầu: hạ thủy đội tàu quân sự.

"Tí ơi, mày mang giấy ra chưa?" – Tôi hét lên giữa tiếng mưa rầm rì.

Cái Tí từ trong nhà chạy ra, tay ôm khư khư một xấp giấy báo cũ và cả vài tờ giấy thủ công màu sắc mà nó chưa dùng hết từ tiết mỹ thuật hôm qua. Chúng tôi tụ tập dưới hiên ngôi nhà bỏ hoang ở đầu xóm, nơi mái hiên rộng đủ để che cho những "kỹ sư đóng tàu" khỏi bị ướt sũng những món đồ nghề.

Những ngón tay nhỏ bé của chúng tôi thoăn thoắt gấp. Đầu tiên là chiếc thuyền buồm có cánh cao vút, rồi đến những chiếc thuyền độc mộc nhỏ xíu, và đặc biệt là những chiếc tàu sân bay khổng lồ được ghép từ hai tờ báo lớn. Mỗi chiếc thuyền đều mang một sứ mệnh.

"Chiếc màu đỏ này là tàu tuần duyên của tao," – Cái Tí chỉ vào chiếc thuyền dán nhựa hồng xiêm chắc chắn – "Nó sẽ đi thám hiểm vùng đất phía sau rừng tràm."

"Còn đây là chiến hạm 'Răng Sún'," – Thằng Hải tự hào giơ chiếc thuyền bằng giấy báo có vẽ hình một cái đầu lâu trông giống như một quả ổi bị sâu đục – "Nó sẽ đi dẹp loạn lũ bèo tấm đang cản đường!"

Tôi gấp cho mình một chiếc thuyền trắng đơn giản nhất. Trên mạn thuyền, tôi dùng bút chì viết tên của tất cả chúng tôi. Với tôi, chiếc thuyền không cần phải hầm hố, nó chỉ cần đủ bền để chở những ước mơ của chúng tôi đi xa nhất có thể.

Khi những rãnh nước ven đường đã trở thành những "dòng sông" thực thụ, chúng tôi bắt đầu hạ thủy. Những chiếc thuyền giấy bấp bênh trên dòng nước đục ngầu phù sa. Chúng bị cuốn đi theo những vòng xoáy, có chiếc bị mắc kẹt vào một gốc cỏ dại, có chiếc bị những giọt mưa to rơi trúng làm rách tơi tả và chìm nghỉm ngay lập tức.

"Cố lên! Cố lên tàu 'Răng Sún'!" – Thằng Hải chạy dọc theo rãnh nước, vừa hò reo vừa dùng cành cây nhỏ đẩy chiếc thuyền của mình ra khỏi chỗ kẹt.

Chúng tôi đuổi theo những chiếc thuyền của mình suốt dọc con đường làng. Mưa vẫn không ngớt, nhưng chúng tôi chẳng hề cảm thấy lạnh. Trong mắt chúng tôi lúc đó, những rãnh nước này không phải dẫn ra mương hay ra ao, mà chúng đang dẫn ra đại dương mênh mông, nơi có những hòn đảo giấu vàng và những con quái vật biển khổng lồ.

Nhưng rồi, một sự thật nghiệt ngã hiện ra ở phía cuối con đường. Dòng nước đổ mạnh vào một cái cống lộ thiên, nơi nước cuộn lại như một cái phễu đen ngóm trước khi biến mất xuống lòng đất. Những chiếc thuyền giấy tội nghiệp, dù là tàu chiến hay thuyền thám hiểm, đều lần lượt bị hút vào cái phễu ấy. Chúng biến mất chỉ trong chớp mắt, để lại những mặt giấy nát vụn trôi dạt trên mặt nước.

Thằng Hải đứng sững lại, gương mặt nó thoáng chốc buồn rười rượi.

"Thế là hết rồi. Tàu của tao chìm rồi Mùi ạ."

Cái Tí cũng lặng đi, nhìn những tờ giấy màu đỏ của mình tan ra thành những vệt mực loang lổ. Một cơn mưa rào có thể mang lại sự mát lành, nhưng nó cũng nhắc nhở chúng tôi về sự mong manh của những thứ do con người tạo ra.

"Không sao đâu," – Tôi ngồi xuống cạnh chúng nó trên bờ cỏ ướt sũng – "Thuyền giấy thì phải tan trong nước thôi. Nhưng quan trọng là chúng nó đã từng được đi trên một hành trình rất xa. Những chiếc thuyền ấy đã hoàn thành sứ mệnh rồi."

"Sứ mệnh gì?" – Hải hỏi, giọng vẫn còn chút tiếc nuối.

"Sứ mệnh mang lại niềm vui cho tụi mình lúc này. Và cả sứ mệnh dạy tụi mình rằng, muốn đi ra biển lớn, chúng mình phải đóng những con thuyền bằng gỗ, bằng sắt, chứ không thể dùng giấy báo cũ mãi được."

Cái Tí gật đầu, nó lau nước mưa trên mặt, đôi mắt bừng sáng trở lại:

"Đúng! Sau này tao sẽ đóng một con tàu thật to, to hơn cả cái nhà bác trưởng xóm, để mưa có to đến mấy cũng không chìm được!"

Mưa bắt đầu ngớt dần. Những dải cầu vồng mờ ảo bắt đầu hiện ra phía chân trời, nơi những cánh đồng lúa đang rung rinh khoe sắc xanh mướt sau khi được gội rửa. Tiếng ếch nhái bắt đầu kêu ran khắp các bờ bụi, tạo nên một âm thanh rộn ràng của sự sống mới.

Chúng tôi lững thững đi về nhà, chân bám đầy bùn đất. Ở phía hiên nhà, tôi thấy bố đang đứng nhìn ra sân. Bố cầm một chiếc chổi tre lớn, bắt đầu quét những vũng nước đọng.

"Thế nào, đội tàu quân sự có thắng trận trở về không?" – Bố mỉm cười hỏi.

"Dạ, chìm hết rồi bố ạ. Nhưng tụi con đã học được cách đóng tàu sân bay!"

Bố dừng chổi, kéo tôi vào hiên, dùng chiếc khăn bông to sụ quấn quanh người tôi. Hơi ấm từ chiếc khăn và từ đôi bàn tay bố làm tôi thấy dễ chịu vô cùng.

"Đừng buồn vì thuyền giấy bị chìm con ạ. Cuộc đời này cũng giống như một cơn mưa rào. Có những lúc chúng ta hào hứng bắt đầu, nhưng kết quả lại tan tác như giấy báo gặp nước. Điều quan trọng không phải là con thuyền đi được bao xa, mà là con đã học được gì từ hành trình đó."

Bố dắt tôi ra phía gốc cây cam ở góc vườn. Sau trận mưa, cây cam trông tươi tỉnh hẳn lên, những quả xanh mọng lấp lánh như những hạt ngọc.

"Con nhìn xem, trận mưa này làm thuyền giấy của con chìm, nhưng lại cứu sống cả cái vườn này. Đất đang khát, và mưa là món quà của trời đất. Đôi khi cái rủi của người này lại là cái may của kẻ khác. Con phải học cách nhìn thấy cái tổng thể, đừng chỉ nhìn vào con thuyền giấy của mình."

Tôi im lặng suy ngẫm lời bố. Hóa ra cơn mưa rào không hề ác ý. Nó chỉ đang thực hiện nhiệm vụ vĩ đại của nó là nuôi dưỡng sự sống. Sự hy sinh của những chiếc thuyền giấy là cái giá quá nhỏ để đổi lấy sự hồi sinh của cả một cánh đồng.

Mùa thu hoạch vàng sắp đến một lần nữa, nhưng là mùa thu hoạch của những loại cây trái trong vườn sau những đợt mưa rào này. Tôi nhận ra rằng, trong cuộc sống thường nhật, niềm vui và nỗi buồn luôn song hành như nắng và mưa. Cơn mưa rào dạy tôi biết chấp nhận sự mất mát, và cũng dạy tôi biết hy vọng vào một sự bắt đầu mới tốt đẹp hơn.

Buổi tối hôm đó, mẹ nấu một nồi canh cá linh hoa điên điển – món quà của dòng nước nổi sau những cơn mưa đầu mùa. Mùi canh chua thanh khiết, mùi cá thơm nồng hòa quyện cùng mùi đất ẩm tạo nên một không gian ấm cúng đến lạ kỳ. Tôi ngồi bên mâm cơm, nghe tiếng mưa nhỏ giọt từ hiên nhà, lòng thầm cảm ơn cơn mưa đã cho tôi một buổi chiều thê thảm nhưng đầy triết lý.

"Mùi này, mai có mưa nữa thì con có lại thả thuyền không?" – Mẹ hỏi khi đang gắp miếng cá vào bát cho tôi.

"Dạ có chứ mẹ. Nhưng lần sau con sẽ tìm cách chống thấm cho thuyền bằng nhựa thông. Con sẽ không để nó chìm dễ dàng thế đâu."

Bố cười, tiếng cười hào sảng vang vọng trong gian nhà nhỏ:

"Đúng thế con trai! Phải luôn cải tiến con tàu của mình. Đời người giống như dòng nước, nếu con không làm cho mình vững chãi, con sẽ bị cuốn trôi đi như những mảnh giấy báo cũ thôi."

Cơn mưa rào trôi qua, để lại một làng quê trong trẻo và thanh khiết hơn bao giờ hết. Những chiếc thuyền giấy có thể đã tan biến, nhưng tinh thần của những nhà thám hiểm tí hon vẫn còn đó. Chúng tôi biết rằng, sau mỗi trận mưa, đất đai sẽ trở nên màu mỡ hơn, lúa sẽ chắc hạt hơn, và những giấc mơ của chúng tôi cũng sẽ "uốn câu" một cách chín chắn hơn.

Những năm tháng cuối thế kỷ 20 ấy, mưa không chỉ là nước, mà là những bài học về sự mong manh và sự bền bỉ. Chúng tôi lớn lên giữa những cơn mưa như thế, để rồi sau này, khi gặp phải những "cơn bão" của cuộc đời người lớn, chúng tôi vẫn có thể mỉm cười nhớ về những chiếc thuyền giấy báo, nhớ về đôi chân trần trong bùn và nhớ về hơi ấm của chiếc khăn bông của bố.

Mùa thu hoạch vàng của tâm hồn, đôi khi bắt đầu từ một trận mưa làm chìm đi những ước mơ giấy, để nhường chỗ cho những khát vọng thực thụ bắt rễ sâu vào lòng đất mẹ.