Tiếng chuông nhà nguyện ngân vang từng nhịp nặng nề, tan vào màn sương xám xịt của một buổi sáng ngoại ô thành phố. Đám tang của Cao Vạn Thắng – ông trùm bất động sản khét tiếng với biệt danh "Lão Cáo Già" – được tổ chức phô trương đến mức khiến người ta lầm tưởng đây là một sự kiện thảm đỏ hơn là một buổi tiễn biệt. Hàng dài những chiếc xe hơi đen bóng loáng nối đuôi nhau, những vòng hoa trắng muốt cao quá đầu người xếp thành hàng rào danh dự. Thế nhưng, không khí bên trong sảnh lễ lại lạnh lẽo một cách kỳ lạ. Cái lạnh không đến từ thời tiết, mà đến từ sự trống rỗng trong ánh mắt của những người đứng quanh linh cữu.
Bà Lan, người vợ danh chính ngôn thuận đầu tiên của ông Thắng, đứng ở vị trí trang trọng nhất. Bà diện bộ đồ tang cắt may thủ công từ lụa đen cao cấp, khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng che đi những nếp nhăn thời gian. Chốc chốc, bà lại rút chiếc khăn tay thêu ren, khẽ chạm vào khóe mắt khô khốc, rồi nhanh chóng dùng chai xịt khuẩn mang theo bên mình để làm sạch tay sau khi vô tình chạm vào thành ghế gỗ. Với bà, sự ra đi của chồng là một sự giải thoát, và quan trọng hơn, là thời khắc để bà củng cố vương vị cho đứa con trai duy nhất.
Cạnh đó, Minh Triết – cậu cả nhà họ Cao – đang đứng với vẻ mặt u sầu đầy tính toán. Thay vì nhìn vào di ảnh cha, anh ta bận kín đáo liếc mắt sang cổ tay của ông chú Nghị đứng đối diện để so sánh xem chiếc đồng hồ Rolex phiên bản giới hạn của mình hay chiếc Patek Philippe của chú "đỉnh" hơn. Minh Triết vừa vuốt lại mái tóc bóng lộn, vừa lẩm nhẩm trong đầu về số nợ cá độ đang bủa vây, hy vọng khối gia sản khổng lồ sắp tới sẽ giúp anh ta thoát khỏi lưỡi hái của bọn xã hội đen.
Trong khi đó, cô út Minh Thư đang sụt sùi nức nở đến mức suýt ngất xịu. "Ôi ba ơi, ba đi rồi con biết sống sao đây!" – tiếng gào thét của cô vang vọng khắp sảnh đường, khiến những vị khách viếng thăm không khỏi mủi lòng. Nhưng chỉ có người trong nhà mới biết, Minh Thư đã đứng trước gương suốt hai tiếng đồng hồ chỉ để tập tư thế ngã sao cho thanh thoát nhất, nhằm lọt vào ống kính của các phóng viên đang tác nghiệp bên ngoài. Cô cần một hình ảnh "đứa con hiếu thảo bị tổn thương" để tăng lượng người theo dõi trên mạng xã hội.
Lọt thỏm giữa những bóng áo đen sang trọng ấy là Gia Bách. Anh mặc một bộ comple cũ kỹ, hơi rộng so với thân hình gầy gũi nhưng rắn rỏi của mình. Gương mặt anh hiền lành, đôi mắt lúc nào cũng hơi ngơ ngác như kẻ lần đầu được bước chân vào phủ đệ nhà giàu. Gia Bách xuất hiện với danh nghĩa một người cháu họ xa ở quê, nghèo khó đến mức phải bắt xe khách suốt đêm để kịp về chịu tang. Không ai thèm để mắt đến anh, ngoại trừ những ánh nhìn khinh khỉnh khi thấy anh tình nguyện đi bưng bê nước, lau dọn những vệt trà đổ trên sàn. Chẳng ai ngờ được, đằng sau vẻ ngoài khúm núm ấy là một trí tuệ sắc sảo đang ghi lại từng biểu cảm nhỏ nhất của những kẻ vừa đẩy mẹ anh vào con đường cùng năm xưa.
Khi vị linh mục kết thúc lời cầu nguyện, một người đàn ông trung niên với mái tóc chải chuốt cẩn thận, mặc bộ đồ quản gia cổ điển bước ra phía trước. Đó là ông Quản – người thân tín nhất của Lão Cáo Già. Ông cầm trên tay một chiếc hộp gỗ mun chạm khắc tinh xảo. Một sự im lặng chết chóc bao trùm. Những tiếng nấc giả tạo của Minh Thư tắt ngấm. Bà Lan ngừng xịt khuẩn. Minh Triết và ông Nghị đồng loạt nín thở.
"Thưa phu nhân và các quý vị," giọng ông Quản trầm thấp nhưng đanh thép. "Tôi xin phép công bố di chúc của ông Cao Vạn Thắng."
Ông mở hộp, lấy ra một cuộn giấy da cổ điển thay vì văn bản pháp lý thông thường.
"Tổng tài sản bao gồm tiền mặt, cổ phiếu và bất động sản trị giá 5.000 tỷ đồng sẽ được chia đều cho 5 người thừa kế tiềm năng có mặt tại đây: Bà Lan, cậu Minh Triết, cô Minh Thư, ông Nghị và cậu Gia Bách."
Một tiếng xì xào vang lên. Những ánh mắt hình viên đạn bắn về phía Gia Bách. "Thằng ranh con nghèo kiết xác này cũng có phần?" Minh Triết nghiến răng lầm bầm.
"Tuy nhiên," ông Quản ngước mắt lên, nụ cười bí hiểm thoáng hiện. "Toàn bộ tài sản này sẽ bị phong tỏa ngay lập tức. Điều kiện để nhận thừa kế là: Cả 5 người phải chung sống tại dinh thự cũ của ông Thắng ở Đà Lạt trong vòng 30 ngày tới. Không điện thoại, không Internet, không người giúp việc. Ai rời đi trước thời hạn hoặc vi phạm quy tắc chung sẽ bị tước quyền thừa kế vĩnh viễn. Nếu sau 30 ngày có nhiều hơn một người trụ lại, tài sản sẽ được chia theo tỷ lệ đạo đức do chính ông Thắng đánh giá thông qua các thử thách."
"Cái gì? 30 ngày không có Wi-Fi? Ông già điên rồi sao!" Minh Triết hét lên, gương mặt biến dạng vì kinh hãi.
Bà Lan lảo đảo, tay run rẩy bấu chặt vào chai xịt khuẩn: "Dinh thự đó... nó bị bỏ hoang mười mấy năm rồi mà? Ở đó làm gì có ai dọn dẹp?"
Minh Thư thì bật khóc thật sự vì nghĩ đến cảnh không thể livestream khoe đồ hiệu. Chỉ có Gia Bách vẫn đứng đó, cúi đầu vẻ cam chịu, nhưng khóe môi anh khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo. Trò chơi đã bắt đầu. Lão Cáo Già đã giăng sẵn một cái bẫy hoàn hảo, và anh chính là con cáo trẻ nhất đang chờ đợi để thu dọn những mẩu xương tàn của gia đình mục nát này.
"Xe bus sẽ khởi hành sau hai tiếng nữa," Quản gia Quản khép bản di chúc lại. "Xin mời mọi người chuẩn bị hành lý. Chỉ được mang quần áo cơ bản. Mọi thứ xa xỉ phẩm sẽ bị tịch thu tại cổng dinh thự."
Đám tang kết thúc không bằng nước mắt, mà bằng những tiếng chửi rủa và sự hoảng loạn tột độ của những kẻ sắp phải bước vào địa ngục mang tên "thừa kế".