MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDi Chúc Của Lão Cáo GiàChương 2: 100km đến dinh thự "Ám Ảnh" – Cuộc chia tay smartphone đẫm lệ

Di Chúc Của Lão Cáo Già

Chương 2: 100km đến dinh thự "Ám Ảnh" – Cuộc chia tay smartphone đẫm lệ

852 từ · ~5 phút đọc

Chiếc xe bus cũ kỹ đời 1990 nổ máy xình xịch, nhả ra một làn khói đen kịt bao trùm lấy cổng nhà nguyện rồi lừ lừ chuyển bánh. Bên trong xe, một bầu không khí tang thương thực sự mới bắt đầu bao trùm, nhưng không phải vì tiếc thương người đã khuất, mà vì sự hiện diện của một "vật thể lạ" đang nằm trong tay ông Quản gia: một chiếc hòm sắt sơn tĩnh điện lạnh lẽo.

"Mời quý vị đặt toàn bộ thiết bị liên lạc vào đây. Điện thoại, máy tính bảng, đồng hồ thông minh, và cả... thiết bị định vị siêu nhỏ trong đế giày của cậu Minh Triết nữa."

Giọng ông Quản vẫn đều đều, nhưng ánh mắt sắc lẹm của ông dừng lại ở đôi giày da cá sấu của cậu cả. Minh Triết giật mình, mặt biến sắc. Anh ta vừa định dùng cái định vị đó để gửi tín hiệu cho đám đàn em xã hội đen bám theo giải cứu.

"Ông Quản! Ông quá đáng vừa thôi! Không có điện thoại thì tôi sống bằng gì? Streamer mà không có mạng thì khác gì cá lên cạn?" Minh Triết gào lên, tay ôm khư khư chiếc iPhone đời mới nhất như thể đó là bình oxy duy nhất của mình.

Bà Lan bên cạnh cũng không kém phần hoảng loạn. Bà đang bận dùng xịt khuẩn cho toàn bộ ghế ngồi của mình trên xebus, miệng lẩm bẩm: "Tôi còn phải điều hành hội từ thiện, còn phải đặt lịch làm đẹp... Ông Thắng điên rồi, ông ấy định nhốt chúng ta vào hang đá sao?"

Trái ngược với vẻ ồn ào của những người thừa kế danh giá, Gia Bách lẳng lặng tiến lên đầu tiên. Anh lấy từ trong túi quần ra một chiếc điện thoại "cục gạch" màn hình đen trắng, vỏ nhựa đã trầy xước nhiều chỗ, nhẹ nhàng đặt vào hòm sắt.

"Cháu chỉ có cái này để báo tin về quê cho mẹ cháu... nhưng nếu dượng Thắng đã dặn, cháu xin tuân thủ." Gia Bách nói bằng giọng run rẩy, ánh mắt cụp xuống đầy cam chịu.

Hành động của Gia Bách như một gáo nước lạnh dội vào sự phản kháng của những người còn lại. Ông Quản nhướng mày, khẽ gật đầu với anh rồi quay sang nhìn Minh Thư. Cô út đang mếu máo, tay run run xóa nốt những tấm hình selfie cuối cùng trước khi "ngắt kết nối" với thế giới. Tiếng "cạch" của nắp hòm sắt đóng lại vang lên như tiếng búa tòa án tuyên án tù chung thân cho hội nhà giàu.

Con đường từ Sài Gòn lên Đà Lạt chưa bao giờ dài đến thế. Chiếc xe bus không có điều hòa, cửa kính thì kẹt cứng khiến không khí bên trong đặc quánh mùi xăng và mùi mồ hôi. Minh Triết bắt đầu có triệu chứng "vã" công nghệ. Cứ năm phút một lần, anh ta lại vô thức thọc tay vào túi quần tìm điện thoại, rồi khi chạm vào khoảng trống, anh ta lại vò đầu bứt tai như kẻ tâm thần.

"Gia Bách! Lại đây xách cái vali này cho tao!" Minh Triết trút giận lên người em họ xa. "Cái xe này xóc quá, làm hỏng hết cả thắt lưng Hermes của tao rồi!"

Gia Bách lật đật chạy lại, khuôn mặt lộ rõ vẻ sợ hãi: "Dạ, dạ anh Cả để em lo. Anh cứ nghỉ ngơi đi ạ."

Gia Bách vừa khúm núm khuân vác, vừa bí mật quan sát sơ đồ tuyến đường. Anh nhận ra ông Quản gia đang lái xe đi vào một con đường mòn hiếm người qua lại, rẽ sâu vào vùng rừng thông rậm rạp phía sau thác Cam Ly. Đây không phải là khu vực du lịch, mà là vùng đất của những dinh thự bỏ hoang từ thời Pháp thuộc.

Khi ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu bắt đầu lặn sau những rặng thông già, dinh thự "Ám Ảnh" hiện ra. Đó là một khối kiến trúc xám xịt, rêu phong phủ kín những bức tường đá, đứng sừng sững trên một mỏm đá cao. Những cửa sổ kính vỡ vụn trông giống như những con mắt đen ngòm đang trừng trừng nhìn những kẻ lạ mặt.

"Đến nơi rồi. Chào mừng quý vị về nhà." Ông Quản gia mở cửa xe, một cơn gió lạnh buốt từ thung lũng ùa vào, khiến bà Lan rùng mình run rẩy.

Minh Thư vừa bước xuống xe đã đạp ngay phải một bãi sình, cô thét lên một tiếng kinh thiên động địa: "Á! Đôi giày Chanel của tôi! Gia Bách, sao anh không lót thảm cho tôi xuống?"

Gia Bách vừa ôm đống vali nặng trĩu, vừa cúi đầu xin lỗi rối rít, nhưng sâu trong đáy mắt anh, một ngọn lửa thù hận đang âm ỉ cháy. Anh nhìn vào dinh thự tăm tối kia và tự nhủ: Mẹ ơi, con đã đưa chúng đến nơi chúng thuộc về rồi. Địa ngục của nhà họ Cao, bây giờ mới chính thức mở cửa.