MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDi Chúc Của Lão Cáo GiàChương 3: Bữa tối đầu tiên: Khi tôm hùm chỉ còn là mì tôm

Di Chúc Của Lão Cáo Già

Chương 3: Bữa tối đầu tiên: Khi tôm hùm chỉ còn là mì tôm

927 từ · ~5 phút đọc

Cánh cửa gỗ sồi nặng nề của dinh thự mở ra với một tiếng "ét... oét" dài đến rợn gáy, như thể nó đã không được tra dầu từ thời vua Bảo Đại. Một đám bụi khổng lồ từ trên xà nhà cuộn xuống, khiến bà Lan ngay lập tức rút chai xịt khuẩn ra thủ thế như đang đối đầu với kẻ thù truyền kiếp.

"Trời ơi! Bụi này mà hít vào là ung thư phổi, là hoại tử mũi!" Bà Lan gào lên, tay xịt lia lịa vào không trung khiến Minh Triết đứng cạnh hắt hơi liên tục đến mức suýt rơi cả bộ răng sứ đắt đỏ.

"Mẹ thôi đi! Con đang cần oxy để thở, không cần mùi cồn y tế!" Minh Triết bực bội đẩy tay bà ra, rồi nhìn quanh cái sảnh chính rộng thênh thang nhưng tối tăm. "Ông Quản! Đèn đâu? Công tắc điện đâu? Tôi cần sạc cái đồng hồ thông minh... à quên, sạc cái... cái gì đó cũng được, miễn là có điện!"

Ông Quản gia đứng lặng lẽ như một bóng ma ở góc cửa, tay cầm một cây nến đồng cổ điển. Ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt ông một nụ cười không rõ là chào đón hay đang mỉa mai: "Thưa cậu cả, điện ở đây dùng máy phát, mà máy phát thì... hỏng từ mùa mưa năm ngoái rồi ạ. Quý vị vui lòng dùng nến."

Minh Thư nhìn thấy một con nhện to bằng bàn tay đang lững thững bò trên bức chân dung Lão Cáo Già giữa sảnh. Cô út không ngất xỉu như dự kiến, mà thay vào đó là một màn trình diễn "Drama Queen" đẳng cấp: Cô ôm ngực, thở dốc, rồi từ từ đổ gục xuống vai Gia Bách – người đang oằn mình dưới năm cái vali to đùng.

"Bách... Bách ơi... chị sắp... đi rồi... bảo bảo bảo... bảo các fan trên TikTok là chị mãi yêu họ..."

Gia Bách, lúc này trông không khác gì một cây cột treo đồ di động, vội vàng giả bộ ngây ngô, lắp bắp: "Chị út ơi, chị đừng chết! Chị chết rồi ai lấy tiền thừa kế? Chị ráng lên, để em... em thổi ngạt cho chị nhé?"

Vừa nghe đến hai chữ "thổi ngạt" từ cái thằng cháu họ xa nghèo hèn, Minh Thư ngay lập tức bật dậy như lò xo, phủi váy áo sồn sột: "Thôi! Tao khỏe rồi! Đồ cái thứ nhà quê, chạm vào người tao là bay mất mùi nước hoa triệu đô đấy!"

Sau một hồi loay hoay ổn định chỗ ở (thực chất là tranh nhau những căn phòng ít bụi nhất), cái bụng của hội người giàu bắt đầu biểu tình. Cơn đói không phân biệt đẳng cấp. Ông chú họ Nghị – nãy giờ vẫn im lặng để rình xem có cái bình cổ nào bỏ túi được không – bỗng lên tiếng: "Ông Quản, gọi đầu bếp lên đi. Tôi muốn bò Wagyu áp chảo, chín vừa, thêm chút muối hồng Himalaya."

Ông Quản cúi đầu, chỉ tay về phía căn bếp tối om: "Thưa ông Nghị, đầu bếp đã xin nghỉ việc từ... khi ông Thắng đổ bệnh. Nguyên liệu trong tủ lạnh chỉ còn lại những thứ 'tinh hoa' nhất mà ông chủ đã chuẩn bị sẵn cho quý vị."

Cả đám lao vào bếp như hổ đói. Minh Triết hùng hổ mở cánh tủ lạnh Side-by-side đời tống ra. Bên trong không có bò Wagyu, không có gan ngỗng Pháp, cũng chẳng có nấm Truffle. Chỉ có ba lốc mì tôm giấy, một rổ trứng gà, và một túi hành lá đã héo úa như hy vọng của họ lúc này.

"Mì tôm? Cái thứ bột mì chiên qua dầu này mà gọi là đồ ăn sao?" Bà Lan thốt lên đầy ghê tởm. "Tôi mà ăn cái này là nổi mụn, là tăng cholesterol, là hủy hoại nhan sắc!"

Hai tiếng sau.

Màn đêm buông xuống thung lũng Đà Lạt lạnh buốt. Bên trong căn bếp rộng lớn, một nồi mì tôm nghi ngút khói đang đặt giữa bàn. Gia Bách là người duy nhất biết nhóm bếp than, anh lúi cúi múc từng bát mì cho mọi người.

Bà Lan, người vừa mới tuyên bố "chết cũng không ăn đồ hạ đẳng", giờ đang cầm đũa húp sùm sụp bát nước mì đỏ quạch. Bà vừa ăn vừa lau mồ hôi: "Này... sao cái mì này nó... nó cay thế nhỉ? Nhưng mà cũng... cũng tạm được."

"Tạm cái gì mà tạm mẹ!" Minh Triết vừa nhai mì vừa tranh thủ gắp nốt miếng trứng cuối cùng trên đĩa. "Ông Nghị! Chú vừa gắp của cháu một miếng hành đấy! Tiền thừa kế của chú nhiều thế mà còn tham một miếng hành à?"

"Mày buồn cười nhỉ Triết?" Ông Nghị trợn mắt, mồm đầy mì. "Tao đang kiểm tra xem hành này có bị phun thuốc sâu không thôi! Để tao ăn cho, mày còn trẻ, ăn nhiều hành quá sau này... yếu sinh lý đấy!"

Bữa tối sang chảnh của gia tộc họ Cao kết thúc trong cảnh tranh giành từng sợi mì vụn. Gia Bách ngồi ở góc bàn, lặng lẽ nhìn họ cắn xé nhau vì một bữa ăn rẻ tiền. Anh khẽ chạm vào túi áo, nơi có mảnh giấy nhỏ anh vừa tìm thấy trong kẹt tủ bếp: “Sự thật thường nằm ở đáy nồi mì tôm”.

Anh mỉm cười. Đây mới chỉ là đêm đầu tiên. Và địa ngục thì luôn bắt đầu bằng một cái bụng đói.