MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDi Chúc Của Lão Cáo GiàChương 4: Gia Bách – Kẻ đóng vai "kẻ hầu" trong hang cọp

Di Chúc Của Lão Cáo Già

Chương 4: Gia Bách – Kẻ đóng vai "kẻ hầu" trong hang cọp

872 từ · ~5 phút đọc

Tiếng ngáy của ông Nghị vang lên đều đặn từ căn phòng tầng hai, xen lẫn với tiếng rên rỉ than vãn của Minh Thư về việc cái nệm lò xo này làm cô đau lưng đến mức "muốn chết đi cho rồi". Đợi cho đến khi ánh nến cuối cùng ở hành lang vụt tắt, Gia Bách mới nhẹ nhàng ngồi dậy từ chiếc giường xếp đặt tạm bợ ở góc bếp. Anh không ngủ. Anh chưa bao giờ thực sự ngủ kể từ khi bước chân vào cái lăng mộ đá này.

Ánh trăng Đà Lạt nhợt nhạt xuyên qua những ô cửa kính vỡ, hắt lên sàn gỗ những mảng sáng tối chập chờn. Gia Bách cầm theo bộ đồ lau dọn – chiếc bình xịt và cái khăn rách – làm cái cớ hoàn hảo nếu chẳng may bị ai đó bắt gặp. Trong vai một đứa cháu họ xa "biết điều" và chăm chỉ, anh bắt đầu hành trình đột kích vào những ngóc ngách thâm sâu nhất của dinh thự.

Mục tiêu đầu tiên là phòng làm việc cũ của Lão Cáo Già ở cuối hành lang tầng ba. Nơi này vốn bị niêm phong bằng một dải băng đỏ đã mục nát. Gia Bách lách người qua, đôi bàn tay gầy gũi nhưng linh hoạt của anh tra chìa khóa vạn năng – một món đồ anh đã dày công chuẩn bị – vào ổ. Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên giữa đêm vắng khiến tim anh đập lỗi một nhịp.

Bên trong phòng, mùi giấy cũ và gỗ mục xộc thẳng vào mũi. Gia Bách không bật đèn pin, anh dựa vào ánh trăng để định vị. Từng ngăn kéo được kéo ra nhẹ nhàng, từng tập hồ sơ được lật qua. Anh đang tìm kiếm cái tên mà anh hằng khắc ghi: Nguyễn Thu Hà.

Bỗng nhiên, ánh mắt anh dừng lại ở một bức tranh phong cảnh khổ lớn treo lệch lạc trên tường. Trông nó có vẻ lạc lõng giữa căn phòng đầy những văn kiện bất động sản khô khan. Gia Bách tiến lại gần, bàn tay anh khẽ lướt qua khung tranh gỗ. Ở góc dưới bên phải, tấm vải bạt hơi phồng lên một cách bất thường.

Với sự tỉ mỉ của một thợ đồng hồ, anh dùng con dao nhỏ rạch nhẹ lớp lót phía sau. Một mảnh giấy cũ kỹ, ố vàng rơi ra. Đó là một tấm hình bị xé mất một góc. Tim Gia Bách thắt lại khi nhìn thấy gương mặt dịu hiền của mẹ anh trong ảnh, nhưng điều kỳ lạ là bà đang đứng trước cổng chính của chính dinh thự này, tay ôm một bó hoa hồng khô. Ở mặt sau tấm hình, một dòng chữ nguệch ngoạc bằng mực tím đã phai màu: "Nợ mẹ con cô một kiếp người".

"Gia Bách?"

Một giọng nói trầm đục vang lên ngay sau lưng khiến anh lạnh toát sống lưng. Theo phản năng, anh giấu tấm hình vào ống tay áo và quay phắt lại, khuôn mặt ngay lập tức chuyển sang vẻ ngây ngô, sợ hãi.

Ông Quản gia đứng đó, tay cầm cây đèn dầu, ánh lửa soi rõ nụ cười nửa miệng khó đoán. "Cậu đang làm gì ở đây giờ này?"

"Dạ... dạ thưa ông Quản," Gia Bách lắp bắp, tay vơ lấy cái khăn lau bắt đầu chà xát vào thành ghế gỗ một cách vô tri. "Cháu... cháu thấy phòng này bụi quá, cháu sợ linh hồn dượng Thắng về không có chỗ ngồi sạch nên cháu... cháu lén lên dọn. Ông đừng đuổi cháu, cháu không lấy trộm gì đâu ạ!"

Ông Quản gia không nói gì, ông tiến lại gần hơn, ánh mắt lướt qua bức tranh phong cảnh rồi dừng lại ở đôi mắt đang cố tỏ ra run rẩy của Gia Bách. Không khí đặc quánh lại. Gia Bách cảm nhận được hơi lạnh tỏa ra từ người đàn ông này, một cảm giác rằng ông ta biết nhiều hơn những gì ông ta thể hiện.

"Cậu chăm chỉ quá mức cần thiết đấy, Gia Bách ạ," ông Quản nói, giọng nghe như tiếng lá khô cọ vào nhau. "Nhưng hãy cẩn thận, ở đây không chỉ có bụi. Có những thứ càng phủi, nó càng bẩn thêm. Về phòng ngủ đi, ngày mai 'cuộc chơi' mới thực sự tốn sức."

Gia Bách cúi đầu, vâng dạ rối rít rồi lủi thủi đi qua người ông Quản. Khi bước qua ngưỡng cửa, anh cảm nhận được ánh mắt của Quản gia vẫn đang ghim chặt vào lưng mình. Anh nhận ra một sự thật đáng sợ: Trong cái hang cọp này, ông Quản không đơn thuần là người thực thi di chúc. Ông ta đang quan sát anh như một con mồi đặc biệt, hoặc có lẽ, như một quân cờ mà ông ta đang chờ đợi để lật cánh.

Trở về giường xếp, Gia Bách nắm chặt tấm hình trong tay. Bí mật về cái chết của mẹ anh không chỉ nằm ở nhà họ Cao, mà nó gắn liền với từng viên đá trong dinh thự này. Anh khẽ nhắm mắt, môi thì thầm: "Mẹ ơi, con tìm thấy mẹ rồi."