Cơn mưa rừng Đà Lạt trút xuống mỗi lúc một nặng hạt, gõ liên hồi lên mái tôn rỉ sét của dinh thự như muốn nghiền nát sự kiên nhẫn cuối cùng của những kẻ đang trú ngụ bên trong. Gió rít qua khe cửa, mang theo cái lạnh cắt da và mùi của lá thông mục. Trong phòng khách, ánh lửa từ chiếc bếp lò – thứ mà họ đã tranh giành kịch liệt lúc chiều – giờ chỉ còn là những đốm than hồng yếu ớt.
"Tôi không thể chịu nổi cái mùi này nữa! Tại sao không có ai xịt khuẩn cái sảnh này vậy?" Bà Lan càm ràm, tay quờ quạng tìm chai xịt trong bóng tối lờ mờ.
Minh Triết ngồi gục đầu trên chiếc ghế bành, miệng lẩm bẩm những con số nợ. Minh Thư thì đang cố gắng soi gương bằng ánh đèn pin điện thoại sắp cạn pin để dặm lại lớp phấn đã loang lổ vì nước mưa thấm qua mái dột. Ông Nghị thì lặng lẽ ngồi góc tối, đôi mắt hấp háy nhìn vào những bức tượng đồng trên kệ, có lẽ đang tính toán xem món nào nhẹ nhất để dễ bề "tẩu tán".
Cạch!
Một tiếng động khô khốc vang lên từ phía bảng điện tổng. Ngay lập tức, chút ánh sáng vàng vọt cuối cùng của dãy hành lang vụt tắt. Bóng tối đặc quánh ập xuống, nuốt chửng mọi thứ.
"Áaaaa! Ma! Có ma!" Minh Thư hét lên thất thanh, chiếc gương cầm tay rơi xuống sàn đá vỡ tan tành.
"Im đi! Chỉ là mất điện thôi mà!" Minh Triết quát, nhưng giọng anh ta run bắn lên. Anh ta vội vã bật đèn flash điện thoại, nhưng trớ trêu thay, màn hình chỉ kịp hiện lên biểu tượng pin đỏ chót rồi tắt ngóm.
Sự hỗn loạn thực sự bắt đầu. Trong bóng tối hoàn toàn, bản năng của những kẻ "giàu sang" nhưng thiếu kỹ năng sinh tồn trỗi dậy một cách nực cười. Bà Lan, vì quá sợ ma và sợ bẩn, bắt đầu chạy loạn xạ. Bà va phải chiếc bàn trà, làm đổ xô nước mà Gia Bách vừa xách vào để lau sàn.
"Ôi trời ơi, nước bẩn! Nó chạm vào váy Louis Vuitton của tôi rồi!" Bà Lan gào lên, chân này giẫm phải chân kia, tạo ra một cú "vồ ếch" ngoạn mục ngay giữa sảnh.
Ông Nghị, nghe tiếng động lạ, tưởng có kẻ trộm đồ mình đã nhắm sẵn, vội vàng lao ra bảo vệ "tài sản". Kết quả là ông va thẳng vào Minh Triết đang lờ đờ đứng dậy. Cả hai ngã nhào vào đống gối ôm trên sofa, tạo thành một mớ hỗn độn những tiếng chửi thề và tiếng va chạm xác thịt.
"Thả tôi ra! Đồ ăn cắp!" Ông Nghị hét. "Ăn cắp cái gì? Là tôi, Triết đây! Chú vừa giẫm lên tay tôi đấy!"
Gia Bách đứng nép mình sau một cây cột lớn ở hành lang. Trong tay anh là một chiếc đèn pin quân dụng đã được che bớt ánh sáng bằng lớp vải mỏng. Anh bình tĩnh quan sát cảnh tượng trước mắt. Trong bóng tối, con người ta bộc lộ bản chất thật một cách rõ ràng nhất: hèn nhát, ích kỷ và đầy nghi kỵ. Anh lặng lẽ lùi lại, đôi mắt sắc lẹm nhìn về phía cầu thang gỗ, nơi ông Quản gia vừa xuất hiện.
Tạch.
Một ánh đèn pin cực mạnh rọi thẳng vào giữa sảnh, làm tất cả lóa mắt. Hội người giàu đang nằm ngổn ngang dưới sàn, người thì ướt sũng nước bẩn, người thì quần áo xộc xệch, mặt mũi lấm lem bụi bặm.
Ông Quản gia đứng đó, áo vest vẫn phẳng phiu như thể bóng tối không hề chạm tới ông. Nụ cười bí hiểm thường lệ vẫn nở trên môi, nhưng lần này nó mang theo một sự đe dọa rõ rệt. Trên tay ông không phải là cây nến hay đèn dầu, mà là một chiếc phong bì màu đen tuyền – chiếc thứ hai.
"Có vẻ như mọi người đã có một buổi tối 'giao lưu' rất nồng nhiệt," ông Quản lên tiếng, giọng điềm tĩnh đến đáng sợ. "Thật tiếc khi phải ngắt quãng bầu không khí này, nhưng ông chủ quá cố có dặn: Bí mật chỉ đẹp nhất khi được lật mở trong bóng tối."
Ông Quản tiến lại gần, đặt chiếc phong bì lên mặt bàn trà đã sứt mẻ. Ánh đèn pin từ tay ông hướng thẳng vào Gia Bách đang đứng ở phía xa, rồi quay lại nhìn hội người nhà họ Cao.
"Trong chiếc phong bì này, có một người đã lừa dối cả gia tộc về một sinh mạng. Và một người khác... đã bắt đầu chạm tay vào những thứ không thuộc về mình từ quá khứ."
Ánh mắt Quản gia dừng lại ở Gia Bách một giây lâu hơn bình thường. Gia Bách cảm nhận được tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Liệu ông già này đã biết về chiếc hộp sắt rỉ sét trong túi áo anh? Hay ông ta đang ám chỉ kẻ đã gửi lá thư đe dọa năm xưa?
"Đêm nay mới chỉ là bắt đầu của những cơn ác mộng thật sự," ông Quản gia nói khẽ, rồi lùi dần vào bóng tối của hành lang, để lại hội người giàu đang run rẩy nhìn chằm chằm vào chiếc phong bì đen thứ hai, trong khi tiếng mưa bên ngoài như đang cười nhạo sự thảm hại của họ.
Gia Bách siết chặt bàn tay. Anh biết, Phần 1 của vở kịch đã hạ màn. Những bí mật về "cái thai" của Minh Thư và những vết sẹo cũ của mẹ anh sắp sửa bị phơi bày. Giai đoạn "Bóng tối dần lộ diện" chính thức bắt đầu.