Ánh nắng leo lét của buổi chiều tà Đà Lạt không đủ sức sưởi ấm căn phòng kho cũ nằm khuất sau dãy hành lang ẩm mốc. Nơi đây từng là nơi chứa những món đồ kỷ niệm bị bỏ rơi của nhà họ Cao, bụi bặm đóng dày đến mức mỗi bước chân của Gia Bách đều để lại một dấu ấn rõ rệt trên sàn gỗ.
Anh khép hờ cửa, tai lắng nghe tiếng cãi vã chưa dứt của "hội người giàu" ngoài phòng khách về việc ai đã lén dùng nhiều nước nóng hơn. Gia Bách thở hắt ra, rũ bỏ vẻ ngây ngô thường ngày. Ánh mắt anh lúc này lạnh lùng và sắc sảo như một lưỡi dao mổ, quét qua từng ngóc ngách của căn phòng.
Gia Bách quỳ thụp xuống, luồn tay xuống gầm chiếc giường đơn rỉ sét – nơi duy nhất trong phòng có dấu hiệu bị xê dịch gần đây. Ngón tay anh chạm phải một vật kim loại lạnh ngắt. Anh từ từ kéo ra một chiếc hộp sắt rỉ sét, nắp hộp đã bị kẹt bởi thời gian và hơi ẩm. Bằng một động tác dứt khoát, anh dùng một mảnh kim loại nhỏ bật tung nắp hộp.
Bên trong, nằm lọt thỏm giữa những lớp vải nhung đã mục nát, là một chiếc kẹp tóc bằng bạc hình hoa nhài. Tim Gia Bách thắt lại. Anh nhận ra nó ngay lập tức. Đây là món đồ quý giá nhất của mẹ anh, thứ mà bà luôn cài trên tóc trong những ngày tháng cuối đời nghèo khó nhưng thanh sạch.
Dưới chiếc kẹp tóc là một lá thư đã ố vàng, mực tím nhòe đi vì ẩm ướt nhưng nét chữ vẫn toát lên vẻ hung hiểm: "Nếu cô còn dám vác mặt đến đây tìm ông ấy, tôi không đảm bảo đứa trẻ trong bụng cô sẽ được nhìn thấy ánh mặt trời. Người trong nhà họ Cao không có chỗ cho loại hèn mọn như cô."
Bên ngoài, tiếng bước chân nặng nề vang lên. Gia Bách nhanh chóng nhét chiếc hộp vào trong áo khoác, gương mặt lập tức trở lại vẻ ngơ ngác thường trực. Cánh cửa mở toang, ông Quản gia đứng đó, bóng ông đổ dài trên sàn phòng kho như một bóng ma.
"Cậu Bách, cậu đang tìm gì ở nơi bụi bặm này vậy?" Ông Quản hỏi, đôi mắt nheo lại đầy dò xét.
"Dạ... con... con thấy lạnh quá nên định tìm xem có cái chăn cũ nào không ạ," Gia Bách lắp bắp, tay giả vờ phủi bụi trên quần áo.
Ông Quản tiến lại gần, mùi trà mạn lẫn với mùi gỗ mục tỏa ra từ người ông. Ông nhìn xuống gầm giường, rồi lại nhìn vào mắt Gia Bách. Một nụ cười khó hiểu hiện trên môi người quản gia già: "Đồ cũ ở đây thường chứa những thứ không nên thấy. Cậu nên cẩn thận, kẻo lại nhặt nhầm tai họa vào thân."
Gia Bách cúi đầu, vờ như sợ hãi, nhưng trong lòng anh là một cơn sóng thần đang cuộn trào. Lá thư đe dọa kia là của ai? "Người trong nhà họ Cao" – cụm từ đó bao hàm tất cả những kẻ đang ngồi ngoài kia. Anh siết chặt chiếc kẹp tóc trong túi áo, cảm nhận cái lạnh của kim loại thấm vào da thịt.
Lần đầu tiên kể từ khi bước chân vào dinh thự này, sự chịu đựng trong Gia Bách bắt đầu nứt vỡ, nhường chỗ cho một ý niệm duy nhất: Trả thù. Anh sẽ không chỉ là kẻ hầu hạ ngắm nhìn họ cắn xé nhau vì tiền, anh sẽ là kẻ dẫn dắt họ vào địa ngục mà mẹ anh đã từng phải trải qua.