MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDi Chúc Của Lão Cáo GiàChương 8: Cuộc chiến giành quyền kiểm soát... cái bếp lò

Di Chúc Của Lão Cáo Già

Chương 8: Cuộc chiến giành quyền kiểm soát... cái bếp lò

789 từ · ~4 phút đọc

Sương mù Đà Lạt buổi sớm không còn mang vẻ mộng mơ thường thấy mà đặc quánh, buốt giá như muốn xuyên thấu qua lớp áo lụa mỏng manh của những vị thiếu gia, tiểu thư nhà họ Cao. Hệ thống sưởi trung tâm của dinh thự đã bị cắt, và nguồn nhiệt duy nhất hiện tại nằm ở chiếc bếp lò bằng gang cũ kỹ đặt giữa phòng sinh hoạt chung.

"Không thể tin được! Tại sao trong cái nhà này lại không có lấy một cái máy sưởi điện?" Bà Lan vừa nói vừa run cầm cập, tay vẫn không quên xịt khuẩn vào không khí dù sương mù đang làm chai xịt của bà mất tác dụng. Bà quấn quanh mình chiếc khăn Hermes bản rộng, nhưng cái lạnh từ sàn đá vẫn xộc thẳng vào gan bàn chân.

Ông Nghị, với bản tính tham lam cố hữu, đã nhanh chân chiếm lấy vị trí gần bếp lò nhất. Ông ta ôm khư khư một bó củi nhỏ – những thanh gỗ hiếm hoi còn khô ráo mà Gia Bách vừa nhặt được ngoài vườn.

"Chị Cả thông cảm, tôi già rồi, xương khớp đau nhức, phải ưu tiên người lớn tuổi chứ!" Ông Nghị vừa nói vừa lén nhét một thanh củi vào bếp, đôi mắt láo liên nhìn quanh như sợ ai đó cướp mất nguồn nhiệt.

"Ưu tiên người già? Chú nhìn lại mình xem có già bằng cái ghế gỗ này không?" Minh Triết gầm gừ. Cậu cả đang ở trong tình trạng thảm hại nhất: thiếu Wi-Fi khiến cậu ta bồn chồn, nợ nần khiến cậu ta phát điên, và giờ là cái lạnh khiến môi cậu ta tím tái. "Chỗ đó là của tôi. Tôi cần hơi ấm để suy nghĩ cách giải quyết cái đống nợ chết tiệt kia!"

Cuộc chiến nổ ra ngay bên cạnh đống lửa leo lét. Họ tranh giành nhau từng phân diện tích gần hơi nóng, đẩy đưa, quát tháo bằng những mỹ từ thượng lưu nhưng đầy tính sát thương. Đang lúc cao trào, Minh Triết định lao vào đẩy ông Nghị ra thì bị bà Lan ngăn lại: "Khoan đã! Triết, dừng tay! Đến giờ đắp mặt nạ dưỡng da chống lão hóa rồi. Cãi nhau làm gì cho nhăn mặt!"

Thế là, một cảnh tượng nực cười diễn ra: Ba con người quyền quý, mỗi người đắp một lớp mặt nạ trắng bệch, ngồi quây quần bên bếp lò gang, nhìn nhau bằng ánh mắt hình viên đạn nhưng miệng thì không dám cử động mạnh vì sợ hỏng lớp dưỡng da.

Gia Bách đứng ở một góc tối, đôi tay chai sần khéo léo chẻ thêm vài thanh gỗ nhỏ. Anh nhìn họ, lòng không chút thương xót. Anh nhận ra rằng, khi bị dồn vào đường cùng về thể xác, lớp vỏ đạo mạo của những kẻ này bong tróc nhanh hơn cả lớp mặt nạ trên mặt họ.

"Mọi người cứ sưởi đi ạ, cháu ra sau kho tìm thêm ít đồ," Gia Bách nói bằng giọng ngô nghê, cúi đầu lủi thủi đi ra ngoài.

Thực chất, anh không đi tìm củi. Anh đang quan sát. Anh nhìn cách ông Nghị lén lút bẻ một miếng gỗ trang trí từ chiếc ghế quý để ném vào lửa – một hành động "tự hủy" tài sản gia tộc chỉ để đổi lấy vài phút ấm áp cá nhân. Anh nhìn cách bà Lan hất hàm sai bảo Minh Triết dù bà đang run rẩy. Gia Bách ghi chép lại tất cả vào trí nhớ. Anh biết rằng, để thao túng một đám người ích kỷ, cách tốt nhất là để họ tự tranh giành những thứ nhỏ mọn nhất.

"Tiền nào chả là tiền, gỗ nào chả là gỗ!" Ông Nghị lầm bầm khi ném mẩu gỗ quý vào lửa. "Cứ ấm cái thân đã, di chúc tính sau!"

Tiếng gỗ quý cháy lách tách hòa cùng tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ tạo nên một bản nhạc kỳ quái. Gia Bách đứng ngoài hành lang, nhìn bóng của ba người họ đổ dài trên vách tường đá, trông giống như những con quỷ đang nhảy múa quanh đống lửa. Sự trả thù của anh không cần đến gươm giáo, nó bắt đầu từ chính sự thối nát từ bên trong những tâm hồn mà tiền bạc đã làm cho mục rỗng.

Chiếc bếp lò vẫn cháy, tỏa ra thứ ánh sáng bập bùng soi rõ những khuôn mặt đầy tính toán. Gia Bách mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo hơn cả sương mù Đà Lạt. Bước chân anh hướng về phía phòng kho cũ, nơi manh mối tiếp theo về người mẹ quá cố đang chờ đợi.