Bình minh ở Đà Lạt thường đẹp, nhưng với những kẻ vừa mất ngủ vì tiếng khóc ma mị dưới hầm rượu, nó chỉ là một sự báo hiệu cho một ngày hành xác mới. Sương mù len lỏi vào tận bàn ăn, nơi hội người giàu đang nhìn chằm chằm vào những bát mì tôm không trứng với vẻ mặt như sắp ra pháp trường.
Bà Lan, sau khi dùng hết nửa chai xịt khuẩn để "tẩy uế" cái ghế ngồi, bỗng khựng lại. Trên mặt bàn gỗ dài, ngay giữa vị trí của Minh Triết, một chiếc phong bì màu đen tuyền nằm lặng lẽ. Nó đen đến mức như hút hết chút ánh sáng yếu ớt của buổi sớm.
"Ông Quản! Cái gì đây?" Minh Triết vừa hỏi vừa định vươn tay cầm lấy, nhưng rồi rụt lại như thể đó là một con rắn độc.
Ông Quản gia xuất hiện từ sau bức bình phong, tay cầm một ấm trà nóng. Ông lẳng lặng rót trà, nụ cười bí hiểm vẫn thường trực: "Thưa cậu Cả, đó là 'món quà' sáng của ông chủ quá cố. Ông Thắng luôn nói rằng: Một gia đình bền vững phải được xây dựng trên sự trung thực. Đây là chiếc phong bì đen số 1."
Minh Triết nuốt nước bọt, đôi tay run rẩy mở lớp keo. Bên trong không phải là di chúc bổ sung, cũng chẳng phải tiền mặt. Đó là một xấp ảnh và những tờ giấy nợ có dấu vân tay đỏ chót.
"Cái... cái gì thế này?" Bà Lan chộp lấy xấp giấy. Sắc mặt bà từ trắng bệch chuyển sang xanh xám, rồi đỏ rực vì giận dữ. "Minh Triết! Con giải thích thế nào về số nợ 50 tỷ ở sòng bài Macau này? Lại còn... dùng cả sổ đỏ căn biệt thự ở Quận 2 để thế chấp cho xã hội đen?"
Cả căn phòng bùng nổ. Minh Thư, dù móng tay vẫn còn đau, cũng không bỏ lỡ cơ hội châm chọc: "Ôi trời ơi, hóa ra vị thiếu gia hay check-in sang chảnh, đi xe mượn, dùng đồ 'pha-ke' là đây sao? Anh lấy tiền thừa kế để trả nợ chứ gì? Bảo sao lúc nãy thấy anh lo sốt vó khi em làm vỡ cái đĩa 1 tỷ!"
"Mày im đi!" Minh Triết gầm lên, vơ lấy xấp giấy định xé nát, nhưng ông Quản đã nhanh tay thu lại.
"Cậu Cả, xé bản sao không giải quyết được bản gốc," ông Quản bình thản nói. "Số nợ này đã quá hạn. Nếu không có 5000 tỷ thừa kế, có lẽ những người chủ nợ sẽ không chỉ gửi phong bì đen mà sẽ gửi... những thứ nặng nề hơn đến dinh thự này."
Ông chú họ Nghị nhìn Minh Triết với vẻ khinh bỉ, nhưng trong lòng lại mừng thầm. Bớt một người cạnh tranh tài sản là thêm một phần cho ông. "Chậc chậc, tuổi trẻ bây giờ chơi bời quá. Chú đây dù tham tí đồ cổ nhưng chưa bao giờ bán nhà bán cửa như mày nhé Triết."
Giữa trận lôi đình, Gia Bách lẳng lặng đứng dậy thu dọn đống bát đĩa bẩn. Anh cúi đầu, vẻ mặt đầy sự cam chịu của một kẻ "nhà quê lên tỉnh", nhưng đôi mắt anh lại sắc lẹm quan sát từng biểu cảm của Minh Triết. Triết không chỉ hoảng hãi vì nợ nần, anh ta nhìn bức chân dung ông Thắng trên tường với một sự căm ghét tột độ, xen lẫn tội lỗi.
"Dượng Thắng chắc đau lòng lắm..." Gia Bách khẽ lẩm bẩm, đủ để Minh Triết nghe thấy.
Triết quay sang nhìn Gia Bách, ánh mắt lóe lên sự hung hiểm: "Mày biết cái gì mà nói? Đồ hạng bét như mày thì lo mà rửa bát đi! Đừng có xía vào chuyện nhà họ Cao!"
Gia Bách vờ sợ hãi lùi lại, làm rơi chiếc khăn lau. Anh chợt nhận ra khi Minh Triết tức giận, anh ta thường vò nát gấu áo bên trái – một thói quen y hệt kẻ đã đứng sau lưng mẹ anh trong bức ảnh bị xé góc kia. Một luồng điện chạy dọc sống lưng Gia Bách.
Bà Lan bắt đầu màn kịch "huyết áp tăng cao", bà tựa vào ghế thở dốc: "Trời ơi... 50 tỷ... Tôi nuôi anh khôn lớn để anh nướng sạch vào sòng bài sao? Ông Thắng ơi, ông linh thiêng thì về mà xem thằng con quý tử của ông này!"
Buổi sáng yên ắng đã bị xé toạc bởi những bí mật bẩn thỉu đầu tiên. Hội người giàu bây giờ nhìn nhau không còn là người thân, mà là những kẻ thù đang tranh giành miếng bánh cuối cùng để cứu mạng.
Gia Bách lùi vào bóng tối của căn bếp, tay siết chặt mảnh sứ có chữ "H". Anh bắt đầu nhận ra, trò chơi của ông Quản và Lão Cáo Già không chỉ để dạy dỗ con cháu, mà là một cuộc thanh trừng tâm lý tàn khốc. Và anh, chính là người sẽ châm thêm mồi lửa.