Màn đêm ở Đà Lạt chưa bao giờ chỉ đơn thuần là bóng tối; nó là một thực thể đặc quánh, lạnh buốt và chứa đầy những tiếng thì thầm của gỗ mục. Dinh thự "Ám Ảnh" khi về đêm trông giống như một con quái vật đá khổng lồ đang nín thở. Gió rít qua những khe cửa sổ không khít, tạo nên những âm thanh u uẩn như tiếng sáo thổi lạc điệu.
Gia Bách nằm trên chiếc giường xếp ở góc bếp, mắt ráo hoảnh nhìn lên trần nhà. Anh đang lắng nghe. Không phải lắng nghe tiếng gió, mà là lắng nghe nhịp thở của ngôi nhà. Bỗng nhiên, một âm thanh lạ cắt ngang sự tĩnh lặng. Nó không phải tiếng mọt nghiến gỗ, mà là một tiếng khóc thút thít, ngắt quãng, vọng lên từ phía cầu thang dẫn xuống hầm rượu.
"Hức... tại sao... tại sao lại là tôi..."
Tiếng động ấy đánh thức Minh Triết ở phòng bên cạnh. Vốn là một kẻ yếu bóng vía nhưng lại thích ra vẻ, Triết bật dậy, quờ quạng tìm chiếc iPhone đã bị thu mất theo thói quen, rồi nhận ra mình chỉ có một cây nến lẻ loi. Anh ta run rẩy bước ra hành lang, đúng lúc chạm mặt ông Nghị đang lấm lét ôm một bức tượng đồng nhỏ định mang về phòng giấu.
"Á! Ma!" Triết hét lên.
"Ma mãnh gì! Tao đây!" Ông Nghị gắt khẽ, suýt nữa đánh rơi "chiến lợi phẩm". "Mày có nghe thấy tiếng gì không Triết? Như có ai đang bị bóp cổ dưới hầm ấy."
Cả hai nhìn nhau, mặt cắt không còn giọt máu. Đúng lúc đó, bà Lan và Minh Thư cũng mở cửa phòng, mỗi người cầm một chai xịt khuẩn và một cây gậy đánh golf để phòng thân. Cả hội "nhà giàu" tụm lại một chỗ, tạo thành một đội hình buồn cười nhất thế gian: người đắp mặt nạ đất sét nửa chừng, người mặc đồ ngủ lụa xa hoa nhưng chân đi dép tổ ong rách.
"Đi... đi kiểm tra đi. Biết đâu là trộm," bà Lan đẩy vai Gia Bách – lúc này vừa chạy lên với vẻ mặt ngơ ngác giả tạo.
"Cháu... cháu sợ lắm... nhưng nếu bà Cả bảo thì cháu đi," Gia Bách lắp bắp, lén nhếch mép trong bóng tối.
Cả hội rồng rắn kéo nhau xuống hầm rượu. Tiếng khóc càng lúc càng rõ hơn, đau đớn và thảm thiết. Khi ánh nến rọi vào góc tối nhất sau những thùng gỗ sồi, họ thấy một bóng đen đang ngồi bệt dưới đất, vai run lên bần bật.
"Tránh ra! Để tôi dùng chiêu 'Thanh Long hất vĩ'!" Minh Triết vung cây gậy golf, nhưng chưa kịp ra đòn thì bóng đen ngẩng mặt lên.
Đó là bà Lan. Nhưng không phải bà Lan đang đứng cạnh họ, mà là... À không, mọi người nhìn sang bên cạnh. Bà Lan thật đang đứng đây, vậy kẻ dưới kia là ai? Cả hội hét lên một tiếng kinh thiên động địa định tháo chạy, cho đến khi "bóng ma" kia lên tiếng bằng giọng đặc sệt mùi hờn dỗi.
"Cứu... cứu tôi với... gãy rồi... tất cả tan tành rồi!"
Hóa ra đó là Minh Thư. Cô út vì quá ám ảnh với việc phải tự giặt đống quần áo hàng hiệu bằng tay (vì ông Quản cấm dùng máy giặt để tiết kiệm điện máy phát), đã lẻn xuống hầm tìm chỗ kín đáo để... khóc lóc cho số phận. Nhưng thảm họa thực sự xảy ra khi cô cố gắng vò chiếc váy đính đá và kết quả là bộ móng tay đính kim cương trị giá 200 triệu đồng đã bị gãy sạch, để lại những ngón tay trần trụi và đau nhức.
"Trời đất ơi! Làm tôi hú vía!" Ông Nghị thở phào, đặt bức tượng đồng xuống. "Gãy móng tay mà mày khóc như thể nhà này có tang lần nữa không bằng!"
"Chú thì biết gì!" Minh Thư gào lên, giơ đôi bàn tay nham nhở ra. "Đây là móng thiết kế riêng! Giờ không có điện thoại chụp ảnh, móng thì gãy, con sống làm gì nữa!"
Bà Lan ngay lập tức rút chai xịt khuẩn ra, xịt lấy xịt để vào không khí xung quanh con gái: "Thôi nín đi! Dưới hầm này toàn vi khuẩn với nấm mốc, khóc lóc thế này nó chui vào mồm bây giờ! Gia Bách! Đưa nó lên phòng ngay!"
Đúng lúc đó, một tiếng động khác vang lên. Không phải tiếng khóc, mà là một tiếng "hừm" nhẹ ngay phía sau lưng cả nhóm. Ông Quản gia xuất hiện từ lúc nào, trên tay cầm chiếc đồng hồ quả quýt.
"Nửa đêm tập trung ở hầm rượu để thảo luận về... nghệ thuật làm móng sao? Quý vị thực sự rất có tâm hồn nghệ sĩ," Quản gia mỉm cười bí hiểm. "Nhưng tôi xin nhắc lại quy tắc: Tự ý rời phòng sau 12 giờ đêm mà không có lý do chính đáng sẽ bị trừ 200 triệu vào quỹ chung. Cô Minh Thư, vì cô là người khởi xướng, nên con số sẽ là 500 triệu."
"Cái gì?! Cháu chỉ khóc thôi mà cũng mất tiền sao?" Minh Thư chết lặng.
Gia Bách lẳng lặng tiến lại gần, giả vờ an ủi cô út nhưng đôi mắt anh lướt qua những thùng rượu sồi đằng sau ông Quản. Anh nhận ra một thùng rượu có vết xước mới, và mùi hương tỏa ra không phải mùi nho lên men, mà là mùi hoa hồng khô quen thuộc – mùi hương của mẹ anh.
Cái không khí kinh dị ban đầu tan biến, thay vào đó là sự hậm hực và tiếc nuối tiền bạc của hội nhà giàu. Họ lủi thủi đi lên lầu, bà Lan vẫn không quên xịt khuẩn lên bậc cầu thang, còn Minh Triết thì lẩm bẩm chửi rủa cái dinh thự "ám quẻ" này. Chỉ có Gia Bách và Quản gia đứng lại sau cùng. Một tia nhìn sắc lẹm giao nhau giữa hai người, báo hiệu rằng những âm thanh kỳ lạ đêm nay mới chỉ là khúc dạo đầu cho một bản nhạc kịch dài hơi hơn.