Thành phố vào mùa mưa, không khí đặc quánh cái mùi ẩm mốc của những bức tường vôi cũ và vị rỉ sét của những thanh sắt lan can mục nát. Đối với Trịnh Trần Duy Minh, những ngày này là một cực hình. Khi độ ẩm tăng cao, những "dấu vết cảm xúc" mà anh hằng muốn trốn chạy lại trở nên nồng đậm hơn, bám rít lấy da thịt như những dải tơ nhện không thể gỡ bỏ.
Anh ngồi trong góc căn tiệm đồ cũ nằm sâu trong con ngõ nhỏ của quận 5. Tiếng mưa rơi trên mái tôn không chỉ đơn thuần là tiếng động; trong đầu Minh, nó hiện ra thành những tia chớp màu xám lạnh lẽo, đâm vào màng nhĩ anh từng hồi buốt nhói. Minh siết chặt chiếc tai nghe chống ồn, nhưng vô vọng. Năng lực của anh không đến từ tai, nó đến từ sự xáo trộn kỳ quái của hệ thần kinh – nơi âm thanh hóa thành màu sắc, và cái chết hóa thành những mùi hương mà không một loại nước hoa nào có thể khỏa lấp.
Bối cảnh hôm nay là một ngôi nhà cổ theo kiến trúc Đông Dương, nằm lọt thỏm giữa những dãy nhà cao tầng hiện đại. Chủ nhà là một tay buôn đồ cổ vừa mới qua đời vì bạo bệnh, và người thừa kế muốn thanh lý toàn bộ những món đồ ám bụi thời gian này. Minh được thuê đến để thẩm định giá trị của một vài món đồ sứ, nhưng ngay khi vừa bước chân qua ngưỡng cửa gỗ lim đen bóng, một luồng không khí lạnh buốt đã xộc thẳng vào cuống họng anh.
Nó không phải cái lạnh của gió mùa. Nó là mùi.
Mùi hoa hồng héo rũ.
Nhưng đó không phải là mùi hương thoang thoảng của một đóa hoa lụi tàn tự nhiên. Nó là mùi của sự thối rữa dưới đáy nước đọng, một thứ mùi chua nồng, lẫn với vị ngọt lợ của máu đã khô cứng từ lâu. Minh cảm thấy ngón tay mình tê dại, đầu ngón tay chạm vào không khí mà như chạm vào những mảnh thủy tinh sắc lẹm.
“Anh Minh, anh thấy cái bình này thế nào?” – Giọng nói của gã thanh niên thừa kế vang lên, nghe như tiếng kim loại cào trên mặt kính, khiến Minh nhăn mặt đau đớn.
Minh không trả lời. Ánh mắt anh dán chặt vào một chiếc bình hoa gốm nung cao quá đầu gối, miệng hẹp, thân phình to, được đặt ở vị trí trang trọng nhất trên kệ gỗ. Lớp men xanh ngọc bích của nó bóng loáng, sạch sẽ đến mức bất thường giữa một căn phòng đầy bụi bặm.
Khi Minh tiến lại gần, mùi hoa hồng héo càng trở nên đậm đặc hơn. Nó bám lấy lớp áo khoác, chui tợn vào lỗ mũi, len lỏi xuống phổi khiến anh buồn nôn. Anh đưa tay ra, định chạm vào lớp men bóng bẩy kia.
Đừng.
Một tiếng thét vang lên trong đầu Minh. Không phải tiếng người hét, mà là một rung động dữ dội của không gian. Màu xanh ngọc bích của chiếc bình bỗng chốc rực lên một sắc tím đen u tối, tựa như những mạch máu đang phập phồng dưới lớp gốm.
Minh khẽ lướt các ngón tay lên bề mặt lạnh ngắt. Cảm giác không phải là gốm mịn, mà là da người. Một làn da khô khốc, nhăn nheo và mất hết độ ẩm. Ngay khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh Minh sụp đổ. Những bức tường gỗ của ngôi nhà cổ biến mất, thay vào đó là một khoảng không tối tăm, hẹp đến mức nghẹt thở.
Anh thấy mình đang nhìn lên. Một vòng tròn ánh sáng nhỏ nhoi ở tít trên cao. Đó là miệng bình.
Anh nghe thấy tiếng móng tay cào cấu điên cuồng vào thành gốm. Sạt... sạt... sạt... Tiếng động ấy vang vọng, khô khốc như tiếng lá rụng trên mộ đá. Rồi một tiếng khóc nghẹn lịm đi. Đó không phải là tiếng khóc vì đau đớn, mà là tiếng khóc của sự tuyệt vọng khi oxy dần cạn kiệt, khi lồng ngực bị ép chặt đến mức xương sườn muốn gãy vụn.
Minh giật phắt tay lại, hơi thở dồn dập. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau gáy.
“Cái bình này... không được bán.” – Minh thầm thì, giọng anh khản đặc.
“Sao vậy? Nó là đồ quý từ đời nhà Thanh đấy!” – Gã thanh niên cằn nhằn.
Minh không nói thêm lời nào. Anh rút từ trong túi xách ra một chiếc đèn pin cực tím và một chai dung dịch hóa học nhỏ. Anh xịt nhẹ lên miệng bình. Trong bóng tối lờ mờ của căn phòng, dưới ánh đèn tím, những vệt bám trông như cặn trà hóa ra lại hiện lên hình thù của những dấu tay nhỏ xíu, chồng chéo lên nhau, hướng lên phía trên.
Minh dùng lực đẩy mạnh chiếc bình. Nó nặng một cách kỳ lạ. Bình thường, một chiếc bình sứ rỗng không thể có trọng lượng như vậy. Khi anh và gã thanh niên cùng chung sức nghiêng chiếc bình xuống sàn nhà, một tiếng thịch trầm đục vang lên bên trong, giống như một khối vật chất đặc kịt vừa xê dịch.
Một làn khói mỏng mang theo mùi hoa hồng thối rữa nồng nặc thoát ra từ miệng bình, tràn vào không gian, khiến gã thanh niên phải bịt miệng nôn mửa. Minh thì ngược lại, anh đứng lặng người. Trong tầm mắt của anh lúc này, một giai điệu đứt quãng, u sầu bỗng vang lên từ hư không. Những nốt nhạc đen sì, méo mó nhảy múa quanh miệng bình.
Từ bên trong lớp bóng tối sâu thẳm của chiếc bình hoa cổ, một lọn tóc dài, xơ xác và bám đầy tro bụi từ từ trượt ra ngoài. Theo sau đó là một ống xương tay khẳng khiu, trắng ởn, tư thế vặn vẹo như đang cố vươn tới một điều gì đó không bao giờ chạm tới được.
Nạn nhân không bị giết rồi bỏ vào bình. Nạn nhân đã bị nhét vào đây khi vẫn còn sống. Cô gái ấy đã chết khô trong tư thế bào thai, bị giam cầm trong chính vẻ đẹp lộng lẫy của món đồ cổ này suốt hàng chục năm qua.
Duy Minh nhắm mắt lại. Anh cảm thấy một bàn tay vô hình, lạnh lẽo như băng, đang đặt nhẹ lên vai mình. Một hơi ấm mỏng manh lướt qua tai anh, mang theo một lời thì thầm hòa lẫn trong tiếng mưa gào thét bên ngoài.
Linh hồn ấy vẫn còn ở đây. Cô ấy chưa hề đi xa. Cô ấy đang đợi anh nghe thấy những gì cô ấy chưa kịp nói.
Bất chợt, dưới đáy bình, giữa những lớp vải vóc mục nát và xương trắng, Minh nhìn thấy một vật phát sáng lấp lánh. Đó là một chiếc khuy áo bằng đồng, có khắc hình một con nhện đang dệt tơ – biểu tượng mà Minh chưa bao giờ thấy trong bất kỳ hồ sơ vụ án nào của cảnh sát, nhưng cảm giác lạnh lẽo nó mang lại khiến anh hiểu rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một bản nhạc giao hưởng đầy máu và nước mắt.
Và ở phía xa ngoài khung cửa sổ, dưới cơn mưa tầm tã, một bóng đen cao lớn khoác áo mưa rộng thùng thình đang đứng lặng lẽ nhìn vào bên trong, trên môi là một nụ cười nhợt nhạt, bí ẩn như chính cái chết vừa được đánh thức.