MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDI NGÔN TRONG GIÓChương 2: THẾ GIỚI CỦA NHỮNG TẦNG NHIỄU LOẠN

DI NGÔN TRONG GIÓ

Chương 2: THẾ GIỚI CỦA NHỮNG TẦNG NHIỄU LOẠN

1,523 từ · ~8 phút đọc

Căn hộ của Duy Minh nằm ở tầng cao nhất của một khu chung cư cũ tại bán đảo Thanh Đa. Nơi này giống như một ốc đảo biệt lập, được bao bọc bởi dòng sông Sài Gòn đục ngầu phù sa và những rặng dừa nước xào xạc. Bối cảnh xung quanh Minh lúc nào cũng nhuốm một màu xanh xám của sương hơi nước, nhưng bên trong bốn bức tường ấy, thế giới lại được vận hành bằng một trật tự khắt khe đến cực đoan.

Minh bước qua cánh cửa thép nặng nề, âm thanh khóa cửa vang lên một tiếng cạch khô khốc. Trong thính giác của anh, tiếng kim loại đó không chỉ là tiếng khóa, nó hiện hình thành một vệt sáng màu vàng chanh nhọn hoắt, rạch ngang không gian phòng khách đang chìm trong bóng tối. Anh thở hắt ra, đôi vai gầy rộc dưới lớp áo khoác ẩm ướt rũ xuống như vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân.

Anh không bật đèn. Ánh sáng nhân tạo từ đèn LED hay huỳnh quang đối với Minh là một loại tra tấn; chúng thường đi kèm với những tiếng vo ve trầm đục mà anh cảm nhận được như những cây kim nhỏ đâm liên tục vào lòng bàn tay. Minh tiến về phía cửa sổ, nơi ánh sáng le lói từ những chiếc ghe đánh cá trên sông hắt vào, tạo nên những mảng sáng tối chập chờn trên sàn gỗ.

Anh tháo chiếc tai nghe chống ồn loại chuyên dụng dành cho phi công. Ngay lập tức, thế giới ập vào anh.

Tiếng gió rít qua khe cửa là một màu xanh lục nhạt nhòa. Tiếng tủ lạnh chạy rì rì bên góc bếp hóa thành một làn sương mù màu nâu đặc quánh. Và kinh khủng nhất, mùi của xác chết từ chiếc bình hoa cổ lúc chiều – thứ mùi hoa hồng thối rữa – vẫn còn bám chặt trên kẽ móng tay anh. Minh vội vã đi vào phòng tắm, vặn vòi nước hết cỡ.

Nước tràn ra, mang theo một màu xanh lam lấp lánh trong tâm trí Minh. Anh xoa xà phòng điên cuồng, lớp bọt trắng mịn màng nhưng trong cảm giác của anh, chúng nhám xịt như cát thạch anh. Anh muốn tẩy sạch cái cảm giác chạm vào làn da khô khốc của bộ xương tay kia. Anh muốn xóa đi tiếng khóc nghẹn mà anh đã "nghe" thấy bằng khứu giác.

“Tại sao lại là tôi?” – Câu hỏi đó Minh đã tự hỏi mình hàng ngàn lần kể từ khi cha mẹ anh qua đời.

Hội chứng "Cảm giác kèm siêu nhiên" này không cho anh một giây phút yên bình nào. Nếu một người bình thường nghe thấy tiếng nhạc, họ chỉ thấy hay hoặc dở. Còn Minh, nếu bản nhạc đó chứa đựng nỗi đau của người sáng tác, anh sẽ ngửi thấy mùi máu. Nếu một căn phòng từng xảy ra ẩu đả, anh sẽ thấy những vệt màu đỏ thẫm vương vãi trên không trung như những sợi tơ vò, dù hiện trường đã được lau dọn sạch sẽ đến đâu.

Minh rời khỏi phòng tắm, quấn chiếc khăn bông trắng muốt nhưng cảm nhận nó nặng nề như một tấm chì. Anh đi về phía bức tường phía Tây, nơi treo một tấm bản đồ thành phố khổng lồ với những vết đánh dấu màu đen chằng chịt. Đó là những "án lạnh" – những vụ mất tích, những cái chết không lời giải mà anh đã âm thầm theo dõi trong suốt 5 năm qua.

Anh cầm lấy một mẩu bút chì, bàn tay khẽ run rẩy khi chạm vào mặt giấy ráp nhẹ. Anh vẽ một vòng tròn nhỏ tại vị trí ngôi nhà cổ quận 5. Ngay khi đầu bút chì chạm vào mặt giấy, một âm thanh trầm đục như tiếng trống da trâu vang lên trong đầu anh.

Mùi hoa hồng... biểu tượng con nhện dệt tơ trên chiếc khuy áo... và cái chết trong tư thế bào thai.

Minh với lấy chai tinh dầu bạc hà đặt trên bàn, nhỏ hai giọt vào lòng bàn tay rồi áp chặt vào mũi. Vị cay nồng của bạc hà bùng nổ, tạo ra một dải màu bạc lấp lánh che phủ lấy tầm nhìn, giúp anh tạm thời cắt đứt những "nhiễu loạn" từ vụ án lúc chiều. Đây là cách duy nhất anh có thể ngủ. Anh cần một khoảng không gian trắng hoàn toàn để bộ não được nghỉ ngơi.

Nhưng đêm nay, sự yên bình không đến dễ dàng như vậy.

Minh nằm vật xuống giường, lớp ga trải giường bằng lụa mềm mại lướt qua da anh như những con sóng nhỏ. Anh nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa nhịp thở. Nhưng trong bóng tối đằng sau nhãn cầu, một hình ảnh lại hiện lên rõ mồn một.

Đó là cái khuy áo bằng đồng. Những sợi tơ của con nhện trên đó dường như đang chuyển động. Chúng không chỉ là tơ, chúng giống như những sợi dây thần kinh đang bò trườn trên mặt đồng. Minh cảm nhận được một luồng điện tích nhỏ chạy dọc sống lưng, mang theo mùi vị của kim loại bị nung nóng.

“Mày thấy chúng ta rồi đúng không?”

Một giọng nói thì thầm, không phải tiếng người, mà là một rung động tần số thấp phát ra từ gầm giường. Minh bật dậy, mồ hôi vã ra như tắm. Căn phòng vẫn im lìm, chỉ có tiếng gió đập vào cửa kính và ánh đèn hải đăng ngoài sông quét qua bức tường theo định kỳ.

Anh vươn tay lấy chiếc tai nghe định đeo lại, nhưng bỗng khựng lại.

Ở kẽ hở bên dưới cánh cửa phòng ngủ, một làn khói màu tím lạt đang từ từ len lỏi vào. Nó không phải khói thật, mà là "dấu vết cảm xúc" của một người đang đứng ngay bên kia cánh cửa. Đó là một cảm giác lạnh lẽo, tàn nhẫn và đầy sự tính toán – một thứ cảm xúc không có chút nhân tính nào, khô khốc như sa mạc nhưng lại dính dớp như đầm lầy.

Minh nín thở, tim anh đập mạnh đến mức mỗi nhịp đập hóa thành một tiếng chuông đồng vang dội trong sọ não. Anh nhẹ nhàng bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào mặt sàn gỗ lạnh ngắt, cảm nhận được từng thớ gỗ đang run rẩy dưới sức nặng của một người lạ phía bên kia.

Anh ghé mắt vào lỗ khóa.

Hành lang bên ngoài tối om, nhưng qua kẽ hở hẹp, anh nhìn thấy một đôi giày da đen bóng loáng, sạch sẽ đến mức không thực. Không có tiếng thở, không có tiếng sột soạt của quần áo. Chỉ có cái mùi vị của kim loại nung và cảm giác của những sợi tơ nhện đang vô hình bủa vây lấy căn hộ này.

Đột nhiên, đôi giày ấy xoay lại.

Một phong bì thư màu trắng từ từ được đẩy qua khe cửa. Nó nằm lặng lẽ trên sàn nhà, tỏa ra một mùi hương nồng nặc của tử khí và... hương oải hương.

Minh đứng chôn chân tại chỗ. Hương oải hương? Tại sao lại có mùi hương của sự an nghỉ ở đây? Anh run rẩy nhặt phong bì lên. Mặt giấy nhám rợn người, mang theo cảm giác như đang chạm vào da của một người vừa qua đời.

Trên phong bì không có tên người gửi, chỉ có một hình vẽ duy nhất bằng mực đỏ tươi: Một con nhện đang ôm lấy một trái tim người.

Minh mở phong bì ra. Bên trong là một tấm ảnh chụp lấy ngay (Polaroid). Hình ảnh hiện lên khiến đồng tử của Minh co rút lại. Đó là tấm ảnh chụp chính anh, từ phía sau lưng, lúc anh đang đứng nghiêng chiếc bình hoa cổ ở quận 5 lúc chiều. Nhưng điều đáng sợ hơn cả là ở góc tấm ảnh, có một dòng chữ được viết bằng nét chữ nắn nót như trẻ con tập viết:

"Chào thám tử của những bóng ma. Bản nhạc đã bắt đầu, đừng lỡ nhịp."

Bên ngoài hành lang vang lên một tiếng bước chân nhẹ bẫng, chậm rãi rời xa. Minh lao ra mở cửa, hành lang trống rỗng, chỉ còn lại luồng khí lạnh buốt của cơn bão đang tràn về và mùi hương oải hương cay nồng vương vãi trên nền gạch. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, chiếc khuy áo đồng nhặt được lúc chiều bỗng dưng nóng ran lên như một cục than hồng, thiêu cháy cả lớp da mỏng manh.

Ở phía bên kia thành phố, trong một căn phòng pháp y lạnh lẽo của bệnh viện trung tâm, nữ bác sĩ thực tập Lê Hạ An đang cúi xuống một tử thi vừa được đưa tới từ vụ cháy ngoại ô. Cô không hề biết rằng, cái tên của cô đã nằm trong danh sách "những nốt nhạc" tiếp theo mà Kẻ Dệt Tơ muốn đưa vào bản giao hưởng điên loạn của hắn.