Sáng hôm sau, bầu trời Sài Gòn vẫn không dứt cơn sụt sùi. Độ ẩm cao khiến những mảng rêu phong bám trên các bức tường cũ ở khu vực Bình Chánh như đang phình ra, tỏa mùi hôi nồng của đất bùn và sự mục rỗng. Duy Minh lái chiếc xe máy cũ xuyên qua màn mưa giăng lối, hướng về phía hiện trường vụ hỏa hoạn vừa xảy ra đêm qua.
Bối cảnh hiện ra trước mắt anh là một bãi đất trống bị cô lập bởi những dải băng vàng của cảnh sát. Ở giữa, một căn chòi gỗ – vốn là kho chứa vật tư của một công trình bỏ hoang – giờ chỉ còn là một đống đổ nát đen kịt, vẫn còn bốc lên những làn khói mỏng manh, yếu ớt. Mặt đất xung quanh bị xéo nát bởi bánh xe cứu hỏa và những bước chân thô bạo.
Minh dừng xe, không vội vã tháo tai nghe. Anh đứng lặng lẽ từ xa, quan sát đống tro tàn qua lăng kính của sự nhiễu loạn ngũ quan. Đối với người bình thường, hỏa hoạn chỉ có mùi khét của gỗ cháy. Nhưng trong tâm trí Minh, luồng nhiệt còn sót lại kia đang vẽ nên một bức tranh hỗn loạn của những vệt màu cam rực rỡ đan xen với sắc tím chết chóc.
Anh bước qua dải băng vàng, đôi giày da dẫm lên lớp tro ướt tạo nên tiếng sột soạt ghê tai. Ngay lập tức, một luồng âm thanh hỗn tạp dội thẳng vào màng nhĩ anh. Tiếng gỗ nổ lách tách từ đêm qua dường như vẫn còn kẹt lại trong không gian, hóa thành những hạt bụi li ti phát ra ánh sáng đỏ lờ mờ.
Càng tiến sâu vào trung tâm đống đổ nát, mùi khét của nhựa cháy và gỗ mục bắt đầu nhường chỗ cho một thứ gì đó lạ lẫm. Minh dừng lại trước một cột gỗ cháy sém, nơi mà đội pháp y vừa mới di dời một thi thể không còn nguyên vẹn. Anh quỳ xuống, bàn tay trần chạm nhẹ vào lớp tro lạnh ngắt.
Một cảm giác nhám, khô và sắc bén truyền từ đầu ngón tay lên đại não. Không phải gỗ. Đây là cảm giác của xương cốt bị nung chảy.
Và rồi, nó xuất hiện.
Giữa cái mùi nồng nặc của sự hủy diệt, một làn hương oải hương thanh khiết, dịu nhẹ bỗng chốc bùng lên. Nó không ngọt ngào như tinh dầu trong tiệm spa, mà mang một vị cay nồng của dược liệu, giống như mùi hương tỏa ra từ những chiếc túi thơm cũ kỹ trong tủ áo của người già. Trong thị giác của Minh, mùi hương này không có màu sắc, nó là một chuỗi những rung động tần số cao, khiến không gian xung quanh anh như bị bóp méo, trong vắt như pha lê giữa đống tro đen thui.
“Oải hương giữa đám cháy?” – Minh lẩm bẩm, cổ họng anh khô khốc.
Anh đưa tay gạt nhẹ lớp tro than sang một bên. Dưới những mảnh vụn carbon hóa, anh tìm thấy một thứ chưa bị lửa thiêu rụi hoàn toàn: một đóa hoa oải hương khô được ép trong một khối sáp trong suốt, nhỏ bằng quân cờ. Khối sáp ấy nằm ngay tại vị trí lồng ngực của nạn nhân khi họ trút hơi thở cuối cùng.
Khi Minh cầm khối sáp lên, một cơn chấn động tâm lý đột ngột ập tới. Tai nghe của anh dường như không còn tác dụng. Anh nghe thấy tiếng lửa gào thét, nhưng không phải tiếng lửa đốt gỗ, mà là tiếng hò reo của hàng ngàn con người đang phấn khích. Anh thấy tầm nhìn của mình bị bao phủ bởi một màu trắng xóa, rồi đột ngột chuyển sang màu xanh tím của cánh đồng oải hương dưới ánh hoàng hôn.
“Ngủ đi... sự thanh thản sẽ đến khi ngọn lửa gột rửa linh hồn.”
Giọng nói ấy thanh mảnh, đều đều, không có chút cảm xúc nào, giống như một bản nhạc được lập trình sẵn. Minh rùng mình, cảm nhận được một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, đối lập hoàn toàn với cái nóng âm ỉ của hiện trường. Anh ngửi thấy một mùi vị khác trộn lẫn vào: vị ngọt lợ của một loại hóa chất gây mê phổ biến trong các phòng thí nghiệm.
Nạn nhân không chết vì hỏa hoạn. Ngọn lửa chỉ là một nghi thức "tẩy trần" cuối cùng.
Minh đứng dậy, đôi mắt anh rực lên sự phẫn nộ ẩn sau lớp kính râm. Anh nhận ra sự tương đồng đáng sợ giữa vụ án "Cô gái trong bình hoa" và vụ cháy này. Cả hai đều được sắp đặt như những tác phẩm nghệ thuật bệnh hoạn. Kẻ sát nhân không chỉ giết người; hắn đang dệt nên một mạng lưới của những cảm xúc cực hạn: sự ngộp thở của gốm sứ và sự thiêu đốt của lửa đỏ, tất cả đều được ướp bằng những mùi hương của sự "siêu thoát".
Anh liếc nhìn về phía gốc cây đa già cách đó không xa. Dưới bóng râm u tối, một mảnh vải nhỏ màu trắng bị mắc vào cành gai. Minh tiến lại gần, nhặt mảnh vải lên. Nó mềm mại, mát lạnh như lụa thượng hạng, nhưng khi chạm vào, anh cảm thấy một sự rung động kinh tởm – sự rung động của kẻ đã đứng đây quan sát ngọn lửa bùng lên đêm qua với một sự hưởng thụ tột cùng.
Mảnh vải có thêu hình một mắt xích nhỏ, nếu nhìn kỹ, nó chính là một phần của chân con nhện.
Đúng lúc đó, một chiếc xe cứu thương của bệnh viện trung tâm trờ tới để tiếp nhận những mảnh xương còn sót lại. Cửa xe mở ra, một dáng người nhỏ nhắn trong bộ đồ bảo hộ màu trắng bước xuống.
Minh khựng lại.
Tất cả những màu sắc hỗn loạn, những tiếng nổ lách tách và mùi oải hương cay nồng trong tâm trí anh đột ngột dịu xuống. Một cảm giác bình lặng, trong trẻo như mặt hồ buổi sớm lan tỏa từ người con gái vừa xuất hiện. Cô không mang theo bất kỳ "dấu vết cảm xúc" gai góc nào. Tần số của cô lặng lẽ, trầm ổn đến mức lạ kỳ, giống như một nốt lặng giữa bản giao hưởng đầy những tiếng thét.
Lê Hạ An tháo chiếc khẩu trang y tế, hít một hơi thật sâu không khí đặc quánh mùi khói, lông mày cô khẽ nhíu lại vì sự xót thương. Cô vô tình ngẩng lên và bắt gặp ánh mắt của Minh – người đàn ông vẫn đang đeo chiếc tai nghe sừng sững giữa đống tro tàn như một bức tượng đá.
Minh cảm thấy lồng ngực mình lần đầu tiên sau nhiều năm không còn bị bóp nghẹt bởi những tiếng ồn siêu nhiên. Anh nhìn thấy quanh Hạ An một quầng sáng màu trắng sữa, dịu nhẹ và bao dung. Đó là lần đầu tiên anh gặp một người có khả năng "chế ngự" được sự nhiễu loạn trong não bộ của mình mà không cần đến thuốc hay tinh dầu.
Hạ An tiến về phía đống đổ nát, đi ngang qua Minh. Trong một tích tắc, tà áo của cô lướt nhẹ qua cánh tay anh. Minh rùng mình. Không phải vì sợ hãi, mà vì anh vừa ngửi thấy một mùi hương khác từ người cô: mùi của cồn y tế thanh khiết và mùi của sự sống đang nỗ lực chiến đấu với cái chết.
Cô dừng lại bên cạnh viên cảnh sát điều tra, giọng nói cô trong trẻo nhưng đầy cương nghị: "Tử thi này có điều bất thường. Tôi cần đưa về nhà xác ngay lập tức để kiểm tra nồng độ hóa chất trong xương."
Minh siết chặt khối sáp có đóa hoa oải hương trong túi áo. Anh biết, con nhện đã bắt đầu giăng tơ xung quanh người con gái này. Và sự im lặng kỳ diệu mà cô mang lại cho anh chính là thứ duy nhất có thể dẫn anh đi xuyên qua bản giao hưởng đẫm máu mà Kẻ Dệt Tơ đang tấu lên.
Bóng tối của cơn bão bắt đầu phủ xuống Bình Chánh. Từ trong bụi rậm bên bìa rừng sác, một chiếc điện thoại cũ kỹ bỗng rung lên, phát ra một giai điệu dương cầm chậm rãi, lạc nhịp, lọt thỏm vào tiếng mưa rừng đang bắt đầu trút xuống dữ dội.