MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDI NGÔN TRONG GIÓChương 4: TẦN SỐ TĨNH LẶNG

DI NGÔN TRONG GIÓ

Chương 4: TẦN SỐ TĨNH LẶNG

1,577 từ · ~8 phút đọc

Nhà xác của bệnh viện trung tâm nằm sâu dưới tầng hầm thứ hai, nơi mà ánh sáng mặt trời chưa bao giờ chạm tới và không khí luôn bị bao phủ bởi một mùi vị đặc trưng: mùi của hóa chất tẩy rửa pha lẫn với cái lạnh khô khốc của những ngăn tủ bằng thép không gỉ. Đối với Duy Minh, bước vào đây giống như việc dấn thân vào một vùng biển sâu đầy những dòng hải lưu nhiễu loạn. Những bức tường bê tông xám xịt không chỉ ngăn cách âm thanh, chúng còn lưu giữ lại tầng tầng lớp lớp những dư chấn cảm xúc của người ở lại và người đã đi.

Anh đứng trước cánh cửa đôi bằng kim loại, tay siết chặt chiếc túi đựng khối sáp hoa oải hương. Trong thính giác của anh, tiếng rung của máy điều hòa trung tâm hiện hình thành những vệt màu xám tro, lượn lờ như những con rắn quanh cổ chân. Mọi thứ ở đây đều quá mức ồn ào theo cách của nó: tiếng nước nhỏ giọt từ vòi sen là một nốt nhạc chói tai, và sự im lặng của những xác chết lại là những khoảng trống đen ngòm hút lấy tâm trí.

Anh đẩy cửa bước vào.

Dưới ánh đèn huỳnh quang trắng ởn đang nhấp nháy phát ra những âm thanh vo ve khó chịu, Duy Minh chợt khựng lại. Tất cả những "tiếng ồn thị giác" và mùi vị gai góc trong đầu anh đột ngột tan biến, như thể ai đó vừa nhấn nút tắt một chiếc TV bị nhiễu sóng.

Ở trung tâm căn phòng, bên cạnh chiếc bàn giải phẫu lạnh lẽo, Lê Hạ An đang đứng đó. Cô vẫn mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh nhạt, mái tóc cột gọn sau gáy, đôi mắt tập trung cao độ vào thi thể cháy sém vừa được đưa về từ Bình Chánh.

Minh chậm rãi tháo chiếc tai nghe chống ồn. Lần đầu tiên, anh không cảm thấy sợ hãi khi phải đối mặt với thế giới bên ngoài. Một luồng sóng bình lặng, mang màu trắng sữa thuần khiết tỏa ra từ phía cô gái trẻ, phủ lên những rung động vặn vẹo trong căn phòng này một lớp nhung êm ái. Sự hiện diện của Hạ An không phải là một âm thanh cường đại, mà là một "tần số tĩnh lặng" có khả năng trung hòa mọi tạp âm siêu nhiên.

“Anh là người ở hiện trường lúc nãy.” – Hạ An nói mà không ngẩng đầu lên, giọng cô trong trẻo, mang theo một âm sắc dịu nhẹ như tiếng chuông gió đung đưa trong một buổi chiều không nắng.

Minh bước tới gần hơn, đôi chân trần (anh thường cởi giày khi muốn cảm nhận độ rung của mặt đất một cách thuần túy nhất) chạm vào nền gạch men lạnh buốt. Cảm giác này không còn làm anh đau đớn. Ngược lại, khi đứng trong quầng sáng của cô, anh cảm thấy mặt sàn như một dải lụa mát rượi.

“Trịnh Trần Duy Minh. Tôi đến để đưa cái này.” – Anh đưa khối sáp nhỏ ra.

Hạ An dừng tay, cô ngẩng lên nhìn anh. Đôi mắt cô không có vẻ sợ hãi hay nghi kỵ, dù Minh trông chẳng giống một nhân viên công quyền nào. Cô nhận lấy khối sáp, những đầu ngón tay mang găng cao su của cô khẽ chạm vào tay anh.

Một cú sốc nhẹ chạy dọc sống lưng Minh. Không phải vì điện, mà vì một cảm giác ấm áp lạ kỳ. Trong thế giới của Minh, việc chạm vào một người lạ thường đồng nghĩa với việc bị nhấn chìm trong đại dương ký ức hỗn độn của họ. Nhưng với Hạ An, anh chỉ thấy một sự thanh thản tuyệt đối, giống như việc bước vào một thư viện vắng lặng sau một ngày dài ồn vã.

“Hoa oải hương khô... bị ép trong sáp ong hòa lẫn hóa chất bảo quản.” – Hạ An đưa khối sáp lên gần mũi, khẽ nhíu mày – “Kẻ này không chỉ giết người. Hắn muốn bảo tồn một trạng thái cảm xúc nào đó. Anh nhìn thấy điều gì ở hiện trường mà cảnh sát đã bỏ qua?”

Minh đứng lặng, anh ngắm nhìn thi thể trên bàn giải phẫu. Mùi khét vẫn còn đó, nhưng dưới sự tác động từ tần số của Hạ An, anh bắt đầu "thấy" được những manh mối nhỏ hơn. Những thớ cơ bị co quắp không phải do nhiệt độ cao, mà là do tác động của một loại độc tố làm tê liệt hệ thần kinh trước khi ngọn lửa bắt đầu.

“Nạn nhân đã ở trạng thái cực lạc khi chết.” – Minh thầm thì, giọng anh rung lên – “Hắn không tra tấn thể xác. Hắn tra tấn tâm hồn bằng cách ép họ phải chấp nhận cái chết như một sự giải thoát thiêng liêng. Oải hương là mùi hương của giấc ngủ vĩnh hằng.”

Hạ An nhìn anh trân trối, rồi cô quay lại nhìn mẫu bệnh phẩm dưới kính hiển vi. Cô im lặng hồi lâu, căn hầm lúc này chỉ còn tiếng thở đều đặn của hai người. Sự tĩnh lặng ấy không còn đáng sợ nữa, nó trở thành một lớp màng bảo vệ, ngăn cách họ với những âm mưu đen tối đang bủa vây bên ngoài.

“Tôi đã làm việc với hàng trăm cái chết.” – Hạ An khẽ nói, tay cô vân vê lọn tóc mai dính mồ hôi – “Nhưng chưa bao giờ gặp một vụ án nào mà 'vết sẹo' để lại trên thi thể lại mâu thuẫn đến thế. Đau đớn và thanh thản đan xen vào nhau như thể... chúng được dệt lại thành một tấm vải.”

Dệt lại. Từ đó vang lên trong đầu Minh như một tiếng sấm màu tím thẫm. Hắn chính là Kẻ Dệt Tơ.

Minh đưa tay chạm vào mép chiếc bàn giải phẫu bằng thép lạnh ngắt. Anh cảm nhận được những rung động từ sâu bên dưới mặt đất, tiếng bước chân của những người đang đi lại ở tầng trên hóa thành những nhịp trống xa xăm. Nhưng ngay giữa trung tâm căn phòng này, bên cạnh Hạ An, mọi thứ đều trở nên rõ ràng và sắc nét.

“Cô không thấy tôi kỳ lạ sao?” – Minh hỏi, đôi mắt anh ẩn sau lớp kính râm vẫn nhìn chằm chằm vào cô.

Hạ An mỉm cười, một nụ cười mỏng manh nhưng đủ sức làm tan chảy những dải màu xám tro đang bao quanh tâm trí Minh. “Trong căn phòng chứa đầy những người không còn tiếng nói này, một người biết lắng nghe những điều vô hình như anh... có lẽ là vị khách bình thường nhất mà tôi từng gặp.”

Anh cảm nhận được sự chân thành của cô như mùi vị của nước suối tinh khiết. Đột nhiên, chiếc tai nghe trên cổ Minh phát ra một tiếng nhiễu sóng rè rè cực mạnh. Anh vội vã đeo nó lên, nhưng không kịp. Một luồng âm thanh chói lót dội thẳng vào não anh, mang theo sắc đỏ của máu và mùi vị của rỉ sét.

Hạ An nhận thấy sự biến đổi trên khuôn mặt Minh, cô lo lắng tiến lại gần, đặt tay lên vai anh. “Minh? Anh sao vậy?”

Ngay khoảnh khắc cô chạm vào anh, những tiếng nhiễu sóng đột ngột biến thành một giai điệu dương cầm trầm buồn, chậm rãi. Minh bàng hoàng nhìn xuống chiếc túi xách y tế của Hạ An đang đặt trên bàn. Từ bên trong đó, một chiếc điện thoại đang rung lên không ngừng.

Minh cảm thấy hơi thở của mình nghẹn lại. Giai điệu đó... nó hoàn toàn trùng khớp với tiếng nhạc mà anh đã nghe thấy từ dưới gầm giường mình đêm qua.

Hạ An cầm chiếc điện thoại lên, màn hình hiện lên một dãy số lạ. Cô áp máy vào tai, định lên tiếng, nhưng Minh đã nhanh chóng giật lấy chiếc điện thoại. Anh áp tai vào máy, không gian xung quanh bỗng chốc trở nên đặc quánh như nhựa đường.

Từ đầu dây bên kia không có tiếng người nói. Chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở kim loại, và tiếng sạt... sạt... của móng tay đang cào vào một bề mặt cứng. Rồi, một giọng nói trầm khàn, mang theo sự thích thú bệnh hoạn vang lên, dường như đang nói trực tiếp vào sâu trong ý thức của Minh:

“Nốt lặng là nốt nhạc quan trọng nhất của bản giao hưởng, thám tử ạ. Nhưng đôi khi, nốt lặng cũng cần phải bị phá vỡ bằng một tiếng thét.”

Minh nhìn trân trối vào Hạ An, trong khi quầng sáng trắng xung quanh cô bắt đầu bị xâm chiếm bởi những sợi tơ màu đen rỉ máu, chúng đang từ từ quấn chặt lấy đôi vai cô mà cô không hề hay biết.

Cuộc gọi kết thúc, để lại một tiếng tút dài nhức nhối trong đầu Minh, hòa lẫn với mùi hoa oải hương vừa nồng đậm trở lại một cách đầy đe dọa. Anh nhận ra rằng, sự yên bình mà anh vừa tìm thấy không phải là bến đỗ, mà chính là mồi nhử mà Kẻ Dệt Tơ đã giăng sẵn để kéo anh và cô vào sâu hơn trong tấm mạng của hắn.