MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDI NGÔN TRONG GIÓChương 5: BỤI PHẤN VÀ NHỮNG VỆT SÁNG PHÙ DU

DI NGÔN TRONG GIÓ

Chương 5: BỤI PHẤN VÀ NHỮNG VỆT SÁNG PHÙ DU

1,373 từ · ~7 phút đọc

Cơn mưa rào của Sài Gòn dường như chưa bao giờ có ý định buông tha cho những tâm hồn đang rỉ máu. Tại Nhà hát Thành phố, một công trình kiến trúc cổ kính đứng sừng sững giữa trung tâm quận 1, bầu không khí tối nay không hề mang vẻ tráng lệ thường thấy. Thay vào đó là một sự im lặng chết chóc, bị bao phủ bởi lớp sương mù nhân tạo và mùi của những tấm rèm nhung đỏ đã ẩm mục qua nhiều thập kỷ.

Duy Minh bước vào sảnh chính. Ánh đèn chùm pha lê phía trên đầu anh khẽ đung đưa, phát ra những tiếng keng... keng... mỏng manh. Trong tâm trí Minh, những tiếng động đó hóa thành những tia chớp màu bạc nhọn hoắt, liên tục găm vào võng mạc. Anh siết chặt quai túi, cố gắng điều hòa nhịp thở. Bên cạnh anh, Hạ An bước đi lặng lẽ. Kể từ sau cuộc gọi bí ẩn tại nhà xác, cô dường như trầm mặc hơn, nhưng quầng sáng trắng sữa bao quanh cô vẫn là thứ duy nhất giữ cho Minh không ngã gục trước cơn bão cảm giác đang gào thét.

“Vụ mất tích xảy ra ngay sau buổi diễn tập cuối cùng,” Hạ An khẽ nói. Tiếng vang từ giọng nói của cô trong không gian rộng lớn này nghe như một dòng suối trong vắt chảy qua một hang động đầy đá tảng, làm dịu đi những nhiễu loạn màu xám đang lởn vởn quanh các hàng ghế khán giả.

Họ tiến về phía sân khấu trung tâm. Bối cảnh ở đây thật kỳ quái: một sân khấu trống rỗng, không có diễn viên, không có đạo cụ, chỉ có một luồng sáng duy nhất từ chiếc đèn spotlight soi thẳng xuống vị trí giữa sàn gỗ. Minh tháo chiếc tai nghe ra. Anh không muốn chống chọi nữa, anh cần phải "thấy".

Ngay lập tức, thế giới biến đổi.

Bầu không khí xung quanh sân khấu không hề trống rỗng như mắt thường nhìn thấy. Minh nhìn thấy hàng triệu vệt sáng lấp lánh như bụi phấn kim cương đang lơ lửng trong không trung. Chúng không đứng yên mà xoay vòng theo một nhịp điệu vô hình, giống như những hạt bụi nắng nhưng lại mang một sắc thái rực rỡ đến đau lòng.

“Anh thấy gì không?” Hạ An hỏi, tay cô khẽ chạm vào tay vịn bằng đồng của sân khấu.

“Bụi phấn... và nỗi đau,” Minh thầm thì. Anh bước lên sàn gỗ. Tiếng giày của anh chạm vào mặt gỗ lim tạo nên một âm thanh trầm đục, nhưng trong đầu anh, đó là một tiếng thét bị nén lại.

Anh quỳ xuống, áp lòng bàn tay lên mặt sàn. Cảm giác của sàn gỗ không phải là sự thô ráp của vân gỗ, mà là sự run rẩy của một cơ thể đang kiệt sức. Minh nhắm mắt lại. Anh ngửi thấy mùi của mồ hôi, mùi của nhựa thông dùng cho giày múa, và một mùi hương cực kỳ lạc quẻ: mùi của sáp nến bị thổi tắt đột ngột.

Trong bóng tối của nhãn cầu, Minh nhìn thấy bóng dáng của một vũ công. Cô không có hình hài rõ rệt, chỉ là một dải sáng màu xanh ngọc đang xoay vòng điên cuồng. Cô múa như thể đây là lần cuối cùng được sống, nhưng đôi chân cô... mỗi khi chạm xuống sàn, Minh lại nghe thấy tiếng xương cốt vỡ vụn, hóa thành những hạt bụi phấn lấp lánh mà anh thấy lúc nãy.

“Cô ấy đã ở đây,” Minh nói, giọng anh run lên vì xúc động. “Cô ấy múa trong sự ép buộc. Có một giai điệu... một giai điệu rất trầm, nó đang điều khiển từng thớ cơ của cô ấy.”

Anh lần theo những vệt sáng lấp lánh, chúng dẫn anh về phía góc tối nhất của cánh gà, nơi những tấm rèm nhung khổng lồ rủ xuống như những dòng máu đông. Khi Minh vén tấm rèm lên, một luồng không khí lạnh buốt mang theo vị rỉ sét của kim loại xộc thẳng vào mũi anh.

Dưới sàn nhà, bên cạnh một chiếc gương trang điểm bị vỡ nát, là một đôi giày múa ballet màu hồng nhạt. Nhưng điều khiến Hạ An phải lùi lại một bước kinh hoàng chính là những sợi tơ nhện trắng tinh, dai dẳng, đang quấn chặt lấy đôi giày đó. Chúng không phải tơ nhện tự nhiên; chúng lấp lánh dưới ánh đèn như thể được dệt từ những sợi quang học mỏng manh.

Minh đưa tay chạm vào sợi tơ. Một luồng điện mạnh mẽ dội vào tim anh, mang theo hình ảnh của một người đàn ông có đôi bàn tay dài, gầy guộc như những chiếc chân nhện đang gõ nhịp trên một chiếc bàn điều khiển.

“Kẻ Dệt Tơ không chỉ bắt cóc họ,” Minh nghiến răng, đôi mắt anh đỏ ngầu vì áp lực. “Hắn đang biến họ thành những nhạc cụ sống. Những hạt bụi sáng kia chính là năng lượng sinh mệnh bị hắn vắt kiệt thông qua âm thanh.”

Hạ An tiến lại gần, cô cúi xuống nhặt một mảnh gương vỡ lên. Trên mảnh gương, bằng một loại son môi đỏ thẫm, ai đó đã vẽ một vòng tròn âm dương bị biến dạng, với biểu tượng con nhện nằm chính giữa.

“Minh, nhìn này!” Hạ An chỉ vào mặt trong của chiếc gương.

Đằng sau lớp thủy tinh vỡ, Minh nhìn thấy một khe hở nhỏ bên trong bức tường gạch. Anh dùng sức đẩy mạnh, một cánh cửa bí mật từ từ mở ra, dẫn xuống một lối đi tối tăm hướng về phía tầng hầm của nhà hát. Mùi oải hương – thứ mùi hương của sự siêu thoát lạnh lẽo – lại một lần nữa trỗi dậy, nồng nặc và lấn át tất cả.

Họ bước xuống cầu thang hẹp. Tiếng bước chân của cả hai vang vọng trong không gian kín đặc, nghe như tiếng gõ của những chiếc đồng hồ đếm ngược tử thần. Càng đi sâu, Minh càng nghe rõ một giai điệu dương cầm. Nó không còn chậm rãi như lúc ở nhà xác, mà dồn dập, đứt quãng, giống như nhịp tim của một người đang chạy trốn trong vô vọng.

Lối đi kết thúc tại một căn phòng nhỏ nằm ngay dưới sân khấu chính. Ở đó, một chiếc máy quay phim cũ kỹ đang hoạt động, ống kính của nó chĩa thẳng vào một chiếc lồng sắt lớn treo lơ lửng giữa phòng.

Trong lồng không có người. Chỉ có một chiếc váy múa màu trắng tinh khôi, bị xé rách loang lổ.

Nhưng khi Minh nhìn kỹ vào những hạt bụi phấn đang tụ lại bên trong chiếc lồng, anh thấy chúng đang ghép lại thành một hình thù. Một bàn tay vô hình của linh hồn người vũ công hiện ra, những ngón tay thon dài chỉ về phía bức tường gạch phía sau, nơi có một vết máu đã khô, tạo thành hình một mũi tên hướng xuống lòng đất sâu hơn nữa.

“Hắn muốn chúng ta đi theo,” Hạ An thầm thì, hơi thở cô gấp gáp. Cô siết chặt lấy cánh tay Minh, và lần đầu tiên, tần số tĩnh lặng của cô rung động dữ dội.

Minh nhìn vào ống kính máy quay. Anh thấy hình bóng mình phản chiếu trong đó, nhưng ngay bên cạnh hình ảnh của anh, có một bóng đen khác đang đứng sừng sững, tay cầm một con dao mổ lấp lánh bạc.

Bóng đen ấy đưa một ngón tay lên môi, ra hiệu giữ im lặng, rồi từ từ tan biến vào những sợi tơ nhện đang giăng kín trần nhà. Trên chiếc máy quay, chiếc đèn đỏ nhỏ xíu bỗng chớp nháy liên hồi, và một dòng chữ nhỏ hiện lên trên màn hình điện tử: “Màn biểu diễn chính thức sắp bắt đầu. Đừng chớp mắt.”

Ngay lập tức, toàn bộ ánh sáng trong căn hầm phụt tắt, để lại họ trong bóng tối đặc quánh, nơi mùi oải hương bỗng chốc hóa thành mùi vị của một xác chết vừa mới lìa đời ngay bên cạnh.