MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDI NGÔN TRONG GIÓChương 6: NHỮNG KHÚC NHẠC TRÊN GỖ MỤC

DI NGÔN TRONG GIÓ

Chương 6: NHỮNG KHÚC NHẠC TRÊN GỖ MỤC

1,419 từ · ~8 phút đọc

Bóng tối trong căn hầm nhà hát không đơn thuần là sự thiếu vắng ánh sáng; nó là một thực thể đặc quánh, bám rít lấy da thịt như nhựa đường nguội lạnh. Duy Minh đứng bất động, hơi thở anh nặng nề, mỗi nhịp tim đập đều hóa thành một vệt sáng đỏ lòm, giật lên liên hồi trong hốc mắt. Anh cảm nhận được bàn tay của Hạ An đang siết chặt lấy cánh tay mình. Hơi ấm từ lòng bàn tay cô là thứ duy nhất ngăn không cho Minh bị nhấn chìm vào cơn lốc xoáy của những âm thanh vô hình đang gào thét quanh bốn bức tường gạch ẩm mốc.

"Đừng buông tay tôi," Minh thầm thì, giọng anh lạc đi giữa cái mùi oải hương đang chuyển sang vị chua lòm của sự thối rữa.

Anh chậm rãi quỳ xuống, đôi bàn tay trần chạm vào mặt sàn gạch lạnh buốt của căn hầm bí mật. Lần này, anh không dùng mắt để nhìn, mà dùng xúc giác để "nghe". Bề mặt sàn gạch không hề bằng phẳng; nó mang một sự rung động âm ỉ, giống như một dải lụa bị vò nát. Minh lướt nhẹ các đầu ngón tay, anh cảm nhận được những rãnh sâu, thô ráp và sắc lẹm được khắc một cách thô bạo vào nền gạch cũ.

Đó không phải là những vết nứt tự nhiên của thời gian. Đó là những ký tự.

Minh nhắm mắt lại. Trong tâm trí anh, những rãnh sâu đó bỗng dưng rực lên màu xanh neon chói mắt. Anh "nghe" thấy chúng. Mỗi ký tự là một nốt nhạc trầm đục, một âm thanh bổng gắt, tất cả đan xen vào nhau tạo thành một giai điệu ma quái mà Kẻ Dệt Tơ đã để lại.

"Hắn không chỉ khắc lên gạch," Minh nói, giọng anh vang vọng trong không gian hẹp, "hắn đang ghi lại tiếng thét của người vũ công thông qua những nốt nhạc này."

Hạ An lấy từ trong túi ra một chiếc đèn pin nhỏ cầm tay. Ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn xua tan một phần bóng tối, để lộ ra hiện trường kinh hoàng dưới chân họ. Khắp mặt sàn hầm, xung quanh chiếc lồng sắt trống rỗng, là hàng trăm nốt nhạc được khắc sâu. Có những chỗ gạch bị vỡ vụn ra, minh chứng cho một sức mạnh điên cuồng khi hung thủ vung dao khắc xuống.

Minh bò trườn trên mặt đất, tay anh chạm vào một mảng gỗ mục nát dưới chân tường – vốn là chân của một chiếc giường xếp cũ kỹ bỏ lại từ thời chiến. Ngay khi chạm vào gỗ, một cảm giác gai người truyền thẳng lên đại não anh. Gỗ mục này không hề mềm mủn; nó mang theo một độ rung dữ dội của sự hoảng loạn.

Dưới ánh đèn pin của Hạ An, Minh nhìn thấy những nốt nhạc li ti, chỉ nhỏ bằng hạt gạo, được khắc dày đặc trên chân giường gỗ. Anh áp tai vào đó.

Cộc... cộc... cộc...

Âm thanh của gỗ mục hóa thành tiếng gõ nhịp điệu của một người đang cố gắng báo hiệu trong vô vọng. Minh ngửi thấy mùi của nước mắt – một vị mặn chát, nồng nặc mùi sắt của máu và vị đắng của sự tuyệt vọng.

"Hạ An, nhìn dưới gầm giường này đi," Minh chỉ tay vào bóng tối sâu thẳm bên dưới chiếc giường xếp.

Hạ An cúi xuống, ánh đèn pin quét qua lớp bụi dày và những mạng nhện giăng chằng chịt. Cô thốt lên một tiếng kinh ngạc. Ở mặt dưới của tấm phản gỗ, không phải là những nốt nhạc, mà là một đoạn di ngôn được viết bằng máu đã khô đen. Những nét chữ nguệch ngoạc, run rẩy như thể người viết đang trong cơn co giật tột độ.

“Hắn đang nghe... âm nhạc không phải từ tai... âm nhạc là từ máu.”

Minh cảm thấy đầu mình đau như búa bổ. Những nốt nhạc trên gạch bỗng dưng bắt đầu chuyển động trong tầm mắt anh, chúng kết lại thành một mạng lưới nhện khổng lồ bao trùm lấy căn phòng. Anh nhận ra một quy luật đáng sợ: Kẻ Dệt Tơ bắt cóc nạn nhân, giam cầm họ trong bóng tối và ép họ nghe những tần số siêu âm vượt quá ngưỡng chịu đựng của con người. Khi nạn nhân bắt đầu hóa điên, nhịp tim và tiếng thét của họ sẽ tạo thành một loại "giai điệu" mà hắn thèm khát.

Hắn khắc những giai điệu đó lên hiện trường như một cách để "lưu giữ" tác phẩm của mình.

"Minh, anh nghe thấy gì không?" Hạ An bỗng dưng hỏi, giọng cô run lên.

Minh khựng lại. Anh tháo hẳn chiếc tai nghe ra, để mặc cho sự nhiễu loạn ngũ quan tràn vào. Ngoài tiếng mưa rơi xa xăm trên mái nhà hát, và tiếng thở dồn dập của Hạ An, có một âm thanh khác đang trỗi dậy từ bên dưới sàn hầm.

Tùng... tùng... tùng...

Tiếng trống. Nhưng không phải trống gỗ. Đó là tiếng đập của một trái tim cực lớn, vang dội qua lớp bê tông dày đặc. Mùi oải hương đột ngột biến mất, thay vào đó là mùi vị của một loại thuốc tê lạnh lẽo, xộc thẳng vào cuống họng Minh khiến anh ho sặc sụa.

"Hắn vẫn còn ở đây," Minh nghiến răng. "Hắn đang ở ngay dưới chân chúng ta."

Dưới ánh đèn pin chao đảo, Minh nhìn thấy những sợi tơ nhện trên trần nhà bắt đầu rung lên theo nhịp điệu của tiếng trống dưới lòng đất. Chúng không phải là tơ nhện. Khi nhìn kỹ dưới góc độ cảm giác kèm, Minh thấy chúng là những sợi dây dẫn mỏng manh bằng đồng, được nối từ sân khấu phía trên xuyên qua sàn hầm này và lặn xuống sâu hơn nữa.

Kẻ Dệt Tơ đã biến cả nhà hát này thành một chiếc đàn khổng lồ, và nạn nhân chính là những dây đàn đang bị vặn căng đến mức sắp đứt.

Minh dùng hết sức bình sinh, xô đổ chiếc giường gỗ mục. Đằng sau lớp vách ngăn bằng gỗ mục nát là một hộp điện cũ kỹ, bên trong không chứa dây điện mà là một bộ loa nén loại nhỏ, đang phát ra một tần số âm thanh thấp đến mức chỉ có những người như Minh mới có thể cảm nhận được sự hiện diện của nó qua sự rung động của răng và xương cốt.

Trên chiếc loa nén, một mảnh giấy nhỏ bị kẹp lại.

Hạ An cầm mảnh giấy lên, đôi tay cô run rẩy dưới ánh đèn pin. Tờ giấy mang theo mùi vị của mực in mới và mùi của một loại xà phòng thơm rẻ tiền. Trên đó chỉ vỏn vẹn một dòng chữ, được viết bằng cùng một nét chữ nắn nót như trẻ con tập viết mà Minh đã thấy trong phong bì đêm qua:

"Máu của cô ấy có vị của nốt Đô trưởng. Còn máu của người bên cạnh anh... sẽ là nốt nhạc hoàn mỹ nhất để kết thúc chương này."

Minh giật lấy tờ giấy, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Anh nhìn sang Hạ An, lúc này cô đang đứng lặng người, ánh đèn pin trong tay cô bỗng nhiên tắt phụt. Bóng tối lại một lần nữa nuốt chửng lấy cả hai.

Trong bóng tối ấy, Minh nghe thấy một tiếng cười lướt qua tai, mỏng như sợi chỉ nhưng sắc như dao cạo. Rồi, tiếng bước chân trần chạy biến trên sàn gạch, nhanh đến mức không để lại bất kỳ một rung động nào cho Minh kịp định vị.

Bất chợt, sàn hầm dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Một luồng ánh sáng đỏ rực từ bên dưới khe gạch phụt lên, kèm theo mùi vị của thịt cháy và tiếng đàn dương cầm bị đập vỡ nát. Minh vội vã ôm lấy Hạ An, kéo cô ngã vào một góc tường khi một phần sàn hầm sụp xuống, để lộ ra một khoảng không sâu thẳm dẫn lối vào bóng tối vĩnh viễn của những đường cống ngầm dưới lòng thành phố.

Từ dưới cái hố đen ngòm ấy, một bàn tay trắng ởn, mang theo chiếc khuy áo đồng hình con nhện, từ từ nhô lên và đặt một đóa hoa oải hương tươi rói vào vị trí mà Hạ An vừa đứng lúc nãy.