Ánh đèn mổ trong phòng xét nghiệm pháp y của bệnh viện trung tâm rọi xuống một quầng sáng trắng đến mức tàn nhẫn, phản chiếu trên mặt bàn inox phẳng lì, lạnh lẽo. Duy Minh ngồi trên chiếc ghế xoay ở góc phòng, hai tay đan chặt vào nhau, chiếc tai nghe vẫn đeo lủng lẳng quanh cổ như một vật tế thần.
Bối cảnh nơi đây lẽ ra phải là nơi của sự thật và khoa học, nhưng trong tâm trí Minh, nó đang bị xâm chiếm bởi những mảng màu dị biệt. Mùi formalin nồng nặc không chỉ là một mùi hóa chất; nó hiện hình thành những dải ruy băng màu xám chì, quấn quýt lấy các thiết bị y tế. Tuy nhiên, bất cứ khi nào anh cảm thấy mình sắp bị nhấn chìm trong mớ hỗn độn đó, ánh nhìn của anh lại vô thức hướng về phía Hạ An.
Hạ An đang cúi xuống kính hiển vi, đôi găng tay cao su màu xanh nhạt của cô lướt nhẹ trên những phiến kính chứa mẫu mô từ nạn nhân vụ hỏa hoạn và người vũ công. Sự hiện diện của cô tạo ra một vùng đệm âm thanh êm ái, một tần số tĩnh lặng có màu trắng sữa bao bọc lấy Minh, giúp anh bình tâm giữa những tiếng nhiễu xoáy của thực tại.
“Minh, anh lại đây xem này,” Hạ An nói, giọng cô khẽ rung lên nhưng không mất đi sự điềm tĩnh.
Minh đứng dậy, cảm nhận mặt sàn đá hoa cương mịn màng dưới chân. Anh tiến lại gần, cúi xuống nhìn vào thị kính theo chỉ dẫn của cô. Những gì anh thấy không phải là những tế bào hồng cầu hay mô liên kết bình thường.
Trong tầm mắt kèm cảm giác của Minh, các tế bào đó không hề đứng yên. Chúng đang co bóp theo một nhịp điệu cực kỳ tinh vi. Chúng không tròn trịa hay có hình thoi như tế bào người bình thường mà dường như đang cố vươn dài ra, kết nối với nhau bằng những sợi mảnh như tơ. Màu sắc của chúng không phải là đỏ của huyết sắc tố mà là một sắc tím đen lấp lánh, giống như màu của những sợi tơ nhện dệt bằng quang học mà anh đã thấy ở nhà hát.
“Chúng đang... tự biến đổi cấu trúc?” Minh thầm thì, cảm nhận được một vị đắng như mật cá tràn trong khoang miệng khi nhìn thấy hình ảnh ấy.
“Đúng vậy,” Hạ An cởi găng tay, âm thanh cao su co giãn phát ra một tiếng pực nghe như tiếng đàn đứt dây trong đầu Minh. “Về mặt sinh học, điều này là không thể. Các tế bào này đang bị tái cấu trúc từ bên trong. Không phải do virus, cũng không hoàn toàn là hóa chất. Nó giống như một loại 'lệnh điều khiển' từ cấp độ phân tử.”
Cô đưa tay chạm vào một mẫu vật khác – một mẩu xương nhỏ của nạn nhân trong chiếc bình hoa cổ. Minh rùng mình khi thấy quầng sáng của cô chạm vào mẩu xương. Ngay lập tức, anh cảm nhận được một luồng thông tin lạ lẫm: mẩu xương đó không còn mang cảm giác của canxi khô khốc. Nó mang cảm giác của sứ.
“Nghĩa là sao?” Minh hỏi, đôi mắt anh đỏ hoe.
“Kẻ Dệt Tơ... hắn không chỉ giết họ bằng âm nhạc hay mùi hương,” Hạ An hạ giọng, hơi thở cô phả vào không khí tạo thành một làn sương màu trắng dịu nhẹ trong mắt Minh. “Hắn đang thực hiện một quá trình 'đồng hóa'. Hắn dùng tần số âm thanh và các loại tinh dầu đặc biệt để kích thích các tế bào trong cơ thể nạn nhân biến đổi. Người trong bình hoa bị biến thành sứ. Người vũ công bị biến thành những hạt bụi phấn lấp lánh. Hắn đang dệt lại vật chất sống thành những món đồ mỹ nghệ bệnh hoạn.”
Minh siết chặt cạnh bàn inox. Cái lạnh từ kim loại truyền vào lòng bàn tay anh mang theo cảm giác của sự sắc lẹm và cô độc. Anh nhớ lại đóa hoa oải hương tươi rói đặt tại hiện trường sàn hầm sụp đổ. Đó không phải là hoa oải hương thật. Nó là một phần cơ thể của một nạn nhân khác đã bị biến đổi hoàn toàn.
Đột nhiên, căn phòng xét nghiệm bỗng trở nên ngột ngạt. Minh ngửi thấy mùi của ozon và rỉ sét – mùi của một cơn bão điện từ đang kéo đến. Tiếng vo ve của dàn đèn huỳnh quang trên trần nhà bỗng đổi tông, chuyển từ trầm sang cao vút, xé toạc tầng không khí tĩnh lặng xung quanh Hạ An.
Hạ An ôm lấy đầu, sắc mặt cô nhợt nhạt đi. “Minh... tiếng gì vậy?”
Minh vội vàng đeo chiếc tai nghe lên cho cô, nhưng ngay khi tay anh chạm vào vành tai cô, một hình ảnh kinh hoàng hiện ra trong đầu anh. Anh thấy cơ thể Hạ An đang dần trở nên trong suốt như thủy tinh dưới tác động của những nốt nhạc âm thầm phát ra từ các góc tường. Những sợi tơ đen kịt đang bắt đầu len lỏi vào dưới làn da của cô, bắt đầu từ những đầu ngón tay đang run rẩy.
Anh nhìn quanh căn phòng với ánh mắt điên cuồng. Ở các khe thông gió, một loại khói màu tím lạt đang từ từ tràn ra, mang theo mùi vị của hoa oải hương và mùi của một loại thuốc tê lạnh ngắt.
“Bản nhạc cần sự hòa quyện,” một giọng nói vô hình vang lên, âm thanh ấy không đến từ không khí mà như phát ra từ chính những phiến kính mẫu vật trên bàn.
Duy Minh lao đến bên cửa sổ, anh dùng một bình chữa cháy đập tan lớp kính cường lực. Tiếng kính vỡ choảng một tiếng khổng lồ, hóa thành hàng vạn mảnh pha lê xanh biếc rơi xuống mặt đất bên dưới. Gió từ bên ngoài ập vào, mang theo mùi mưa và vị phù sa sông Sài Gòn, tạm thời đánh bạt mùi oải hương chết chóc.
Anh bế thốc Hạ An lên, cảm nhận cơ thể cô nhẹ bẫng một cách bất thường, như thể trọng lượng của cô đang dần biến mất theo quá trình chuyển hóa mà Kẻ Dệt Tơ đang áp đặt.
“Chúng ta phải rời khỏi đây ngay!” Minh hét lên qua tiếng gió rít.
Khi họ chạy ra hành lang bệnh viện, mọi thứ đều chìm trong một sự im lặng kỳ quái. Những y tá, bác sĩ và bệnh nhân mà họ đi qua đều đứng bất động như những bức tượng. Khi Minh vô tình chạm vào vai một người bảo vệ, người đó đổ sụp xuống, vỡ tan thành những mảnh gốm trắng tinh, không hề có lấy một giọt máu chảy ra.
Trái tim Minh đập loạn nhịp, tiếng đập của nó hóa thành một hồi chuông báo động màu đỏ thẫm che khuất tầm nhìn. Anh nhận ra Kẻ Dệt Tơ đã biến cả khu vực này thành một phòng thí nghiệm khổng lồ.
Ở cuối hành lang, một bóng người mù lòa đang đứng chắn giữa lối đi, tay cầm một chiếc gậy bằng sắt và một chiếc bao tải cũ rách. Lão Quặc. Lão không nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng xung quanh bằng mắt, nhưng đôi tai lão đang giật liên hồi theo những tần số mà Minh đang nghe thấy.
“Cậu Minh... chạy về phía khu phế liệu phía Tây thành phố,” Lão Quặc nói, giọng lão khàn đục như tiếng sỏi đá va vào nhau. “Ở đó không có âm nhạc. Ở đó chỉ có tiếng của sự hoang tàn. Chỉ có sự hoang tàn mới cắt đứt được những sợi tơ này.”
Minh không kịp hỏi thêm, anh chạy vụt qua lão, hướng về phía cầu thang bộ. Nhưng ngay khi anh bước xuống bậc thang đầu tiên, anh cảm thấy sàn nhà dưới chân mình mềm đi, giống như bước lên một tấm vải dệt lỏng lẻo.
Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình đang bế Hạ An. Những sợi tơ trắng tinh đã bắt đầu mọc ra từ lỗ chân lông trên mu bàn tay anh, lấp lánh dưới ánh đèn hành lang đang mờ dần. Chúng không chỉ quấn lấy anh, chúng đang cố gắng nối liền cơ thể anh với cơ thể của Hạ An thành một khối duy nhất.
Một giai điệu dương cầm dịu dàng nhưng tàn khốc lại một lần nữa vang lên từ hệ thống loa phát thanh của bệnh viện, và lần này, Minh nghe thấy tiếng cười của chính mình vang lên trong bản nhạc đó. Tuy nhiên, nó không phải tiếng cười của anh, mà là tiếng cười của kẻ đang dệt nên số phận của họ từ trong bóng tối.