MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDI NGÔN TRONG GIÓChương 8: VŨ ĐIỆU TRÊN NỀN GẠCH VỠ

DI NGÔN TRONG GIÓ

Chương 8: VŨ ĐIỆU TRÊN NỀN GẠCH VỠ

1,553 từ · ~8 phút đọc

Bóng tối bao trùm lấy khu nhà hát bỏ hoang nằm sâu trong một con hẻm nhỏ tại khu Chợ Lớn. Đây không phải là Nhà hát Thành phố lộng lẫy, mà là một "rạp hát ma" đã bị thiêu rụi một phần trong quá khứ, nơi những bức tường vôi vữa bong tróc hiện lên như những vết sẹo chưa lành trên cơ thể của thành phố.

Duy Minh và Hạ An vừa chạy thoát khỏi sự hỗn loạn tại bệnh viện. Gió đêm lồng lộng thổi qua những ô cửa sổ vỡ, mang theo mùi của giấy vụn ẩm ướt và vị mặn chát của biển từ phía cảng đổ về. Minh đặt Hạ An ngồi xuống một chiếc ghế khán giả còn sót lại lớp đệm nhung rách nát. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi những sợi tơ vô hình đang bắt đầu làm tê dại các đầu dây thần kinh.

Bối cảnh xung quanh họ là một sân khấu đổ nát, nơi những dải màn nhung đen xì rủ xuống như những chiếc lưỡi của tử thần. Không có đèn điện, chỉ có ánh trăng nhợt nhạt xuyên qua mái vòm thủng, rọi xuống sàn sân khấu một quầng sáng lạnh lẽo, nhạt nhòa.

Minh tháo chiếc tai nghe ra. Sự im lặng ở đây không giống ở bệnh viện; nó là một loại im lặng có "trọng lượng". Anh nghe thấy tiếng gỗ mục đang thở, tiếng của những con mọt đang gặm nhấm quá khứ, và một âm thanh rất nhẹ, giống như tiếng lụa lướt trên mặt kính.

"An, cô nghe thấy không?" Minh thầm thì, mắt anh đảo liên tục. Trong tầm nhìn của anh, không khí bắt đầu xuất hiện những vệt sáng lấp lánh như bụi phấn – thứ mà anh đã thấy ở hiện trường vụ vũ công mất tích.

Hạ An ngẩng đầu lên, gương mặt cô xanh xao dưới ánh trăng nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên định. Cô không trả lời bằng lời nói, mà chỉ khẽ chỉ tay về phía trung tâm sân khấu.

Từ trong những hạt bụi phấn đang xoáy tròn ấy, một hình hài bắt đầu tụ lại. Đó là một cô gái với dáng người mảnh khảnh, khoác trên mình chiếc váy múa đã rách tả tơi. Cô không có gương mặt rõ ràng, chỉ có một quầng sáng xanh nhạt bao quanh, tỏa ra mùi hương của hoa nhài trộn lẫn với mùi thuốc tê nồng nặc.

Linh hồn của người vũ công.

Cô không nói, nhưng Minh nghe thấy tiếng lòng cô vang lên như một bản nhạc không lời đầy u uất. Cô bắt đầu múa. Những bước chân của cô chạm vào nền gạch vỡ không tạo ra tiếng động, nhưng trong tâm trí Minh, mỗi bước chân ấy là một nốt nhạc trầm, nặng nề như tiếng chuông đám ma.

Minh tiến lại gần sân khấu, đôi bàn tay anh chạm vào mép sàn gỗ. Một cảm giác lạnh buốt, nhức nhối truyền vào tận xương tủy. Anh cảm nhận được sự co thắt của các thớ gỗ, giống như chúng vẫn còn ghi nhớ nỗi đau của người đã ngã xuống ở đây.

"Cô ấy muốn chỉ cho chúng ta điều gì đó," Hạ An đứng dậy, cô đi đến bên cạnh Minh. Sự tĩnh lặng của cô lại một lần nữa lan tỏa, làm dịu đi những nốt nhạc u ám đang vây hãm lấy anh.

Người vũ công xoay mình một vòng cuối cùng, rồi cô đột ngột khựng lại, đôi tay gầy guộc chỉ thẳng về phía một góc khuất đằng sau những tấm phông nền cũ nát. Ngay khoảnh khắc đó, quầng sáng xanh quanh cô bùng lên rực rỡ rồi tan biến thành hàng vạn hạt bụi phấn lấp lánh, để lại một mùi oải hương cay nồng nặc đến nghẹt thở.

Minh và An lần theo hướng tay chỉ. Đằng sau những tấm màn nhung mục nát, họ phát hiện ra một cánh cửa hầm bằng sắt rỉ sét, bị che phủ bởi lớp tơ nhện dày đặc. Minh đưa tay chạm vào tay cầm cửa. Cảm giác kim loại rỉ sét nhám xịt và lạnh lẽo khiến anh rùng mình. Nhưng lạ thay, từ bên dưới cánh cửa, anh nghe thấy một âm thanh tần số thấp, đều đặn như nhịp tim của một người đang ngủ say.

Thình thịch... thình thịch...

Anh dùng hết sức lực để kéo cánh cửa lên. Một mùi vị cũ kỹ của hầm rượu lâu năm và mùi da thuộc nồng đậm xộc thẳng vào mũi. Lối đi xuống là những bậc thang đá hẹp, phủ đầy rêu xanh trơn trượt.

Càng đi xuống, Minh càng thấy rõ những vệt sáng lấp lánh trên vách tường đá. Chúng không phải là bụi phấn nữa, mà là những sợi tơ đồng mỏng như tóc, được gắn vào tường một cách tinh vi. Khi Minh vô tình để tay lướt qua những sợi dây đó, một giai điệu dương cầm thanh thoát vang lên trong đầu anh, nhưng nó chứa đựng một sự tàn nhẫn kinh người.

"Đây không phải là nhà hát bình thường," Minh thầm thì qua kẽ răng. "Đây là hộp cộng hưởng của hắn."

Dưới đáy hầm, họ bước vào một không gian rộng lớn, vốn là hầm rượu của một biệt thự cổ đã bị phá bỏ để xây rạp hát. Tại đây, ánh sáng từ những lọ thủy tinh chứa chất lỏng phát quang đặt trên kệ đá tạo nên một khung cảnh huyền ảo và rùng rợn.

Ở giữa căn hầm, một chiếc đồng hồ quả lắc khổng lồ đang chạy, nhưng thay vì tiếng tích tắc bình thường, nó phát ra tiếng kêu của những con côn trùng đang bị xé xác. Và ngay bên dưới chiếc đồng hồ, Minh nhìn thấy một bộ xương người hoàn chỉnh, được bao bọc hoàn toàn bởi một lớp kén tơ trắng muốt, bóng loáng như ngọc trai.

Hạ An tiến lại gần, cô đưa tay sờ vào lớp kén. "Nó không phải tơ," cô nói, giọng run rẩy. "Đây là canxi và collagen của nạn nhân... hắn đã rút cạn xương tủy của họ để dệt nên lớp vỏ này."

Minh cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên tận cổ. Anh ngửi thấy mùi của sự phản bội, mùi vị cay đắng của một bí mật gia tộc lâu đời đang bị chôn giấu dưới những lớp đá này. Anh chạm tay vào bức tường đá phía sau bộ xương, cảm nhận được một khoang rỗng.

Phía sau bức tường đá đó, Minh nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào của một người phụ nữ, nhưng âm thanh ấy dường như đã bị đóng băng từ hàng chục năm trước. Đó là tiếng vang của một "di ngôn" chưa bao giờ được gửi đi.

Bất ngờ, chiếc đồng hồ quả lắc ngừng chạy. Toàn bộ các lọ phát quang trong phòng đồng loạt tắt phụt.

Trong bóng tối hoàn toàn, Minh nghe thấy tiếng của những sợi tơ đồng trên vách tường bắt đầu căng ra, phát ra những tiếng tưng... tưng... sắc lẹm. Một hơi thở lạnh ngắt phả vào sau gáy anh, mang theo mùi của hoa oải hương tươi và vị ngọt lịm của máu.

"Các người đã đến hơi muộn cho buổi diễn tập," một giọng nói thanh tao, nhã nhặn nhưng đầy tử khí vang lên từ phía bóng tối sâu thẳm của hầm rượu.

Minh xoay người lại, định kéo Hạ An chạy đi, nhưng anh nhận ra đôi chân mình đã bị những sợi tơ đồng quấn chặt lấy từ lúc nào. Chúng bắt đầu siết lại, cắt sâu vào lớp quần áo và da thịt anh.

Từ trong bóng tối, một đôi mắt đỏ rực như than hồng hiện ra, nhìn chằm chằm vào họ. Kẻ Dệt Tơ không đứng ở đó một mình; xung quanh hắn là những bóng ma của những nạn nhân trước đây, tất cả đều đang cầm những cây vĩ cầm được làm từ xương người, chuẩn bị tấu lên chương cuối cùng của sự tuyệt vọng.

Hạ An hét lên một tiếng đau đớn khi một sợi tơ bắt đầu quấn quanh cổ cô. Minh điên cuồng dùng tay giật những sợi dây đồng, dù máu bắt đầu tuôn ra từ lòng bàn tay anh. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một âm thanh trầm đục, dữ dội như tiếng gầm của một con thú bị thương vang lên từ phía lối vào hầm sắt.

Đó là tiếng gậy sắt nện mạnh xuống sàn đá. Lão Quặc đã đến, nhưng lão không đi một mình. Theo sau lão là một sự rung động tần số thấp mạnh mẽ đến mức làm rung chuyển cả căn hầm, khiến những sợi tơ đồng bắt đầu đứt gãy hàng loạt.

"Chạy đi, cậu Minh! Lối ra không phải là đường cũ!" Lão Quặc hét lên, giọng lão át cả tiếng nhạc ma quái.

Nhưng khi Minh nhìn lại, Kẻ Dệt Tơ đã biến mất, chỉ còn lại một chiếc khuy áo đồng hình con nhện đang xoay tròn trên mặt đất, tỏa ra một làn khói tím đặc quánh bao lấy Hạ An, kéo cô chìm xuống một cái hố đen ngòm vừa xuất hiện dưới chân chiếc đồng hồ quả lắc.