Không khí trong hầm rượu của ngôi biệt thự cổ thuộc dòng họ Vương không chỉ lạnh lẽo, nó mang cái vị đặc quánh của thời gian bị giam cầm. Duy Minh bước từng bước thận trọng trên những bậc thang đá thấm đẫm hơi ẩm, mỗi lần đế giày chạm vào bề mặt nhám xịt là một lần âm thanh vang dội lên như tiếng búa nện vào đầu. Trong thế giới của Minh, tiếng vang này hiện hình thành những vòng tròn màu xám tro, loang loáng trên các vách tường đầy rêu bám.
Hạ An đi ngay sát sau lưng anh, hơi thở của cô đều đặn và ấm áp, tạo thành một dải lụa trắng muốt trong tâm trí Minh, ngăn không cho những ảo giác tiêu cực nuốt chửng lấy anh. Càng xuống sâu, mùi rượu vang lâu năm lên men không còn mang vị nồng nàn thường thấy. Thay vào đó, nó bị biến chất thành một mùi chua loét, lẫn lộn với mùi tanh nồng của đất sét ướt và hương oải hương chết chóc – thứ dấu ấn không thể nhầm lẫn của Kẻ Dệt Tơ.
"Dừng lại," Minh thầm thì, đưa tay chặn ngang ngực Hạ An.
Bối cảnh hiện ra trước mắt họ là một gian phòng rộng lớn với những kệ gỗ sồi khổng lồ chứa hàng ngàn chai rượu phủ đầy bụi bặm. Nhưng điều kỳ quái nằm ở chính giữa căn hầm: một chiếc bàn tròn bằng đá cẩm thạch trắng, trên đó đặt một chiếc bình sứ tinh xảo, bên trong cắm một đôi giày múa ballet đỏ rực.
Minh tháo chiếc tai nghe ra. Sự im lặng ở đây quá mức cực đoan. Khi không còn lớp màng bảo vệ, anh lập tức bị tấn công bởi một loại "âm thanh thị giác". Những chai rượu trên kệ không đứng yên; chúng dường như đang rung động theo một tần số rất thấp, tạo ra những vệt sáng lờ mờ như những sợi tơ mỏng mảnh kết nối với chiếc bình sứ ở trung tâm.
Anh tiến lại gần chiếc bàn đá, bàn tay run rẩy chạm vào mặt cẩm thạch. Nó không lạnh như đá bình thường. Nó mang một nhiệt độ kỳ lạ, âm ỉ nóng như thể có một dòng máu đang chảy ngầm bên dưới. Khi đầu ngón tay Minh lướt qua những vân đá, một chuỗi hình ảnh đứt quãng dội thẳng vào não bộ: tiếng la hét bị dập tắt bằng những dải băng lụa, tiếng cười nham hiểm của một người đàn ông trung niên, và hình ảnh một cô gái bị ép phải nhảy múa trên những mảnh thủy tinh vỡ cho đến khi đôi chân chỉ còn là những khối thịt nát bấy.
"Minh, nhìn kìa..." Hạ An chỉ tay xuống chân bàn đá.
Dưới lớp đất nền đã bị đào bới, một chiếc hộp thiếc hoen rỉ nằm lộ ra. Minh quỳ xuống, dùng tay bới lớp đất bùn lạnh ngắt, nhám xịt. Cảm giác đất bám vào kẽ móng tay mang theo mùi vị của sự mục rỗng. Khi chiếc hộp bật mở, một mùi giấy cũ mục và mùi da thuộc nồng nặc xộc lên.
Bên trong là một cuốn nhật ký dày và một mảnh vải thêu huy hiệu của dòng họ Vương. Minh chạm vào những trang giấy ố vàng, chúng mỏng manh đến mức tưởng chừng chỉ cần một hơi thở mạnh cũng có thể khiến chúng tan biến. Nhưng ngay khi chạm vào mặt giấy, Minh không "đọc" được chữ, anh "nghe" được giọng nói của một người phụ nữ.
“Họ không cần một con người, họ cần một con búp bê biết múa. Quản gia đã nhìn thấy tất cả, nhưng ông ta không cứu tôi. Ông ta dệt nên nỗi sợ hãi này để nuôi dưỡng quỷ dữ...”
Giọng nói ấy u uất, run rẩy, hóa thành những vệt màu tím sẫm trong không gian. Minh nhận ra đây chính là di ngôn của người vũ công năm xưa – người đã mất tích trong vụ án mà anh đang theo đuổi. Những nốt nhạc mà anh tìm thấy dưới gầm giường ở chương trước hóa ra chính là mật mã dẫn đến căn hầm này.
Đột nhiên, từ phía sau những kệ rượu tối tăm, một tiếng cười khàn đục vang lên. Khục... khục...
Âm thanh đó không mang màu sắc, nó mang hình hài của những lưỡi dao sắc lẹm. Một bóng người từ từ bước ra từ bóng tối. Gã quản gia già của biệt thự họ Vương, người vẫn luôn xuất hiện với vẻ ngoài lịch lãm và tận tụy, giờ đây hiện hiện với một gương mặt vặn vẹo. Lão cầm trên tay một chiếc điều khiển nhỏ, và quan trọng nhất, lão đang đi đôi giày da bóng loáng mà Minh đã thấy qua khe cửa phòng mình đêm ấy.
"Cậu thám tử, cậu nhạy cảm quá mức cần thiết rồi," gã quản gia lên tiếng, giọng lão nghe như tiếng sỏi đá cọ xát vào nhau. "Sự cộng hưởng của nỗi đau là loại rượu tuyệt vời nhất mà dòng họ này từng cất giấu. Và hôm nay, cậu sẽ là nguyên liệu cuối cùng."
Ngay lập tức, lão nhấn nút. Hệ thống âm thanh giấu kín trong các kệ rượu bùng nổ. Không phải âm nhạc, mà là một loại sóng siêu âm tần số cực cao.
Minh khuỵu xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu. Trong thính giác của anh, âm thanh đó hóa thành hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua nhãn cầu. Anh ngửi thấy mùi khét của chính tế bào não mình đang bị thiêu đốt. Màu sắc xung quanh anh đảo lộn: trần hầm biến thành màu máu rực, Hạ An biến thành một bóng mờ màu xanh lá nhạt nhòa.
"Minh! Đeo tai nghe vào!" Hạ An hét lên, cô lao đến che chắn cho anh.
Nhưng gã quản gia đã nhanh hơn. Lão vung một sợi dây thừng bằng lụa – thứ dây thừng lấp lánh như tơ nhện – quấn chặt lấy cổ Hạ An. Cô bị kéo mạnh về phía sau, mặt bàn đá cẩm thạch bị xê dịch, lộ ra một hầm ngầm sâu thẳm ngay phía dưới chiếc bình sứ.
Minh cố gắng gượng dậy, đôi mắt anh rỉ máu. Anh nhìn thấy những sợi tơ siêu âm đang rung động mạnh mẽ xung quanh gã quản gia. Trong cơn đau tột cùng, một bản năng trỗi dậy. Minh không chống lại âm thanh nữa, anh "nhìn" vào nó. Anh thấy điểm nút của sóng siêu âm đang hội tụ tại chiếc bình sứ chứa đôi giày đỏ.
Anh vớ lấy một chai rượu vang cổ trên kệ, cảm nhận lớp thủy tinh dày dặn và cái lạnh của chất lỏng bên trong. Với tất cả sức tàn, anh ném mạnh chai rượu vào chiếc bình sứ.
XOẢNG!
Tiếng sứ vỡ vụn hòa cùng tiếng thủy tinh tạo thành một sự nhiễu loạn sóng cực mạnh. Sự cộng hưởng bị phá vỡ. Tiếng rít siêu âm tắt ngấm. Gã quản gia bị hất văng ra sau bởi phản lực âm thanh, đập đầu vào cạnh bàn đá và lịm đi.
Căn hầm trở lại với sự tĩnh lặng đáng sợ. Minh bò về phía Hạ An, tay anh chạm vào làn da mịn màng nhưng lạnh toát của cô. "An... tỉnh lại đi..."
Hạ An ho sặc sụa, hơi thở cô dần ổn định. Minh nhìn vào đống đổ nát của chiếc bình sứ. Giữa những mảnh vụn, anh thấy một mảnh xương nhỏ – chính là xương gót chân của người vũ công mất tích – được khắc hình con nhện của Kẻ Dệt Tơ.
Gã quản gia này chỉ là một kẻ sùng bái, một con rối bị thao túng bởi "niềm tin tâm linh" mà Kẻ Dệt Tơ tạo ra. Lão đã dùng truyền thuyết "Ma giày đỏ" để che đậy những vụ giết người tế lễ cho dòng họ giàu có này.
Minh cầm lấy mảnh xương gót chân, cảm giác gai người từ vật chứng truyền vào lòng bàn tay. Anh ngửi thấy một mùi hương mới, không phải oải hương, không phải hoa hồng héo. Đó là mùi của mực vẽ tranh và vị mặn nồng nặc của máu tươi.
Từ phía lối ra của hầm rượu, một bóng đen cao lớn đứng quan sát họ từ bao giờ. Hắn không ra tay cứu gã quản gia, cũng không tấn công Minh. Hắn chỉ lặng lẽ đặt một bông hoa oải hương tươi rói lên bậc thang đá rồi biến mất vào màn đêm.
Phía trên đỉnh biệt thự, chiếc đồng hồ cổ bỗng nhiên điểm chuông. Boong... Boong...
Tiếng chuông ngân vang đến lần thứ ba thì đột ngột dừng lại giữa chừng. Minh nhìn xuống đồng hồ đeo tay của mình.
3 giờ sáng.
Đúng lúc đó, từ trong túi áo của gã quản gia đang bất tỉnh, một chiếc điện thoại phát ra tiếng chuông dương cầm lạc nhịp. Minh nhấc máy, và lần này, một giọng nói trầm thấp, đầy tính nghệ thuật vang lên:
"Chương một đã kết thúc, Duy Minh. Nhưng cậu có bao giờ thắc mắc... tại sao mẹ cậu lại để lại bản nhạc đó trong nhật ký của bà không?"