MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDI NGÔN TRONG GIÓChương 10: VŨ ĐIỆU CỦA MA GIÀY ĐỎ

DI NGÔN TRONG GIÓ

Chương 10: VŨ ĐIỆU CỦA MA GIÀY ĐỎ

1,255 từ · ~7 phút đọc

Đêm cuối cùng tại khu biệt thự cổ dòng họ Vương không mang theo hơi thở của sự sống. Bầu trời quận 5 đổ xuống một trận mưa nặng hạt, tạt vào những ô cửa kính vỡ vụn, tạo nên chuỗi âm thanh lộc cộc như tiếng gõ cửa từ cõi âm. Duy Minh đứng giữa sảnh chính, nơi bóng tối dường như có thể chạm vào được. Anh hít một hơi thật sâu; vị không khí lúc này nồng nặc mùi ẩm mốc của những thớ gỗ mục và mùi rỉ sét của gông xiềng.

Trong tâm trí Minh, sự tĩnh lặng này không hề yên bình. Nó rung lên những vệt màu tím thẫm – màu của sự phản bội.

Hạ An đứng cạnh anh, bàn tay cô siết chặt chiếc túi cứu thương. Sự hiện diện của cô, với tần số màu trắng sữa dịu nhẹ, là thứ duy nhất giữ cho Minh không phát điên khi gã quản gia già bắt đầu cười. Tiếng cười của lão khàn đặc, mỗi nhịp rung nơi cổ họng lão hiện ra trong mắt Minh như những sợi tơ gai sắc lẹm, quấn lấy không gian.

"Cậu nghĩ cậu đã thắng sao, thám tử?" Gã quản gia gượng dậy bên cạnh bàn đá cẩm thạch, khuôn mặt lão vặn vẹo dưới ánh chớp từ bên ngoài cửa sổ. "Linh hồn cô ta đã thuộc về Ma Giày Đỏ. Tôi chỉ là người dệt tiếp bản giao hưởng mà dòng họ Vương đã bỏ dở."

Lão quản gia bất ngờ lao về phía bức tường phía sau. Một cơ chế bí mật được kích hoạt. Tiếng ròng rọc rỉ sét rít lên ken két, nghe chói tai như tiếng móng tay cào vào mặt bảng, khiến Minh phải nghiến răng chịu đựng. Phía sau tấm màn nhung mục nát, một sân khấu nhỏ hiện ra.

Minh khựng lại. Tim anh đập mạnh đến mức âm thanh của nó hóa thành những vệt đỏ rực che khuất tầm nhìn. Trên sân khấu đó, thi thể người vũ công không còn nằm trong hầm tối. Cô được treo lên bởi những sợi dây cước mảnh đến mức gần như vô hình, đôi chân xỏ vào đôi giày ballet màu đỏ rực. Dưới ánh chớp kinh hoàng, đôi giày đỏ ấy như đang hút trọn mọi ánh sáng, tỏa ra mùi máu tươi và mùi phấn rôm nồng nặc.

"Nhìn đi! Cô ấy đang múa!" Lão quản gia gầm lên, tay lão điên cuồng giật những sợi dây điều khiển.

Trong mắt Minh, một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra. Thi thể người vũ công bắt đầu chuyển động theo một nhịp điệu máy móc. Mỗi lần đôi giày đỏ chạm xuống sàn gỗ, Minh lại nghe thấy một tiếng bộp... bộp... nặng nề, không phải tiếng bước chân, mà là tiếng da thịt va đập vào gỗ cứng. Anh ngửi thấy mùi hoa hồng héo rũ từ chương đầu tiên quay trở lại, nồng nặc đến mức làm anh buồn nôn.

"Dừng lại đi!" Hạ An hét lên, cô định lao tới nhưng Minh đã giữ cô lại.

"Đừng! Những sợi dây đó... chúng được nối với bẫy điện!" Minh nhìn thấy những sợi dây cước không chỉ mang màu sắc của vật lý, chúng đang rung lên với một sắc xanh lạnh lẽo – dấu hiệu của dòng điện cao áp đang chạy ngầm.

Gã quản gia điên cuồng xoay tròn theo cái xác. Lão đã hoàn toàn đắm chìm vào truyền thuyết "Ma Giày Đỏ" mà Kẻ Dệt Tơ đã cấy vào đầu lão. Lão tin rằng nếu múa đủ lâu, linh hồn của dòng họ Vương sẽ hồi sinh.

Minh tháo chiếc tai nghe chống ồn, ném sang một bên. Anh cần phải nghe thấy tần số thực sự của những sợi dây đó. Thế giới xung quanh anh nổ tung trong những dải màu hỗn loạn. Anh thấy tiếng mưa là những mũi tên xám, tiếng hét của lão quản gia là những ngọn lửa đen. Và giữa mớ hỗn độn đó, có một âm thanh rất thanh mảnh, nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu.

Tiếng oải hương.

Mùi hương oải hương không phát ra từ cái xác, mà phát ra từ một chiếc loa nhỏ giấu trong cổ áo của gã quản gia. Đó là công cụ thao túng của Kẻ Dệt Tơ.

Minh nhặt một thanh sắt rỉ sét dưới sàn, cảm giác thô ráp và cái lạnh của kim loại truyền vào lòng bàn tay anh một sự vững chãi. Anh không nhìn vào lão quản gia, anh nhìn vào "nhịp điệu" của dòng điện. Anh chờ đợi... một nhịp nghỉ... hai nhịp nghỉ...

"Bây giờ!"

Minh ném mạnh thanh sắt. Nó bay xuyên qua không gian, cắt đứt sự liên kết giữa chiếc loa nhỏ và hệ thống dây cước. Một tiếng xoẹt chói tai vang lên, những tia lửa điện bắn ra rực rỡ như pháo hoa trong mắt Minh. Gã quản gia bị giật mạnh, văng ngược ra sau, rơi thẳng xuống hầm rượu tối om bên dưới.

Sự im lặng đột ngột trả lại cho căn phòng vẻ tĩnh mịch vốn có. Cái xác người vũ công ngừng chuyển động, treo lơ lửng như một con búp bê bị hư.

Hạ An run rẩy tiến lại gần, cô chạm nhẹ vào đôi giày đỏ. "Minh... nó không phải là giày bình thường. Nó được khâu trực tiếp vào... gót chân."

Minh nghiến răng, cơn đau từ hội chứng cảm giác kèm khiến thái dương anh giật liên hồi. Anh đã minh oan được cho người vũ công, lột mặt nạ gã quản gia và sự thối nát của một dòng họ. Nhưng khi anh nhìn vào đôi giày đỏ, anh thấy một mảnh giấy nhỏ nhét bên trong lớp lót lụa.

Anh rút mảnh giấy ra. Nó không có chữ. Nó chỉ có một vết máu khô tạo thành hình một chiếc đồng hồ.

Minh đưa mảnh giấy lên mũi. Một luồng khí lạnh cực độ sộc thẳng vào não bộ. Anh không thấy mùi của gã quản gia, cũng không thấy mùi của người vũ công. Anh thấy một mùi của sự băng giá tuyệt đối, mùi của tuyết tan và mùi của sự cô đơn đến cùng cực.

"An," Minh thầm thì, giọng anh lạc đi. "Mọi chuyện chưa kết thúc. Gã quản gia chỉ là một con tốt dệt tơ theo đơn đặt hàng."

Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay của mình. Kim giây nhích từng nhịp nặng nề. Ngoài kia, tiếng mưa bắt đầu nhỏ dần, nhường chỗ cho một âm thanh rùng mình khác: tiếng tích tắc của hàng trăm chiếc đồng hồ cũ kỹ trong ngôi biệt thự đồng loạt vang lên, dù trước đó chúng đều đã hỏng.

Đúng 3 giờ sáng.

Một luồng gió buốt giá từ đâu thổi tới, làm tung bay những tấm màn nhung. Minh cảm nhận được một sự hiện diện mới đang đứng ngay sau lưng mình, một sự hiện diện không mang theo bất kỳ mùi vị hay âm thanh nào – một khoảng không hoàn hảo.

Khi Minh quay lại, sảnh chính trống rỗng, nhưng trên sàn gỗ ướt sũng, một chuỗi những dấu chân trần nhỏ xíu, đóng băng trắng xóa, đang từ từ hiện hình, dẫn thẳng về phía chiếc đồng hồ quả lắc khổng lồ ở góc phòng. Chiếc đồng hồ bỗng nhiên đổ chuông, nhưng thay vì tiếng chuông đồng, nó phát ra một tiếng "cạch" khô khốc, và tất cả các kim đồng hồ đồng loạt quay ngược lại quá khứ.