Mưa Sài Gòn về đêm không mang lại cảm giác gột rửa, nó chỉ khiến sự ẩm ướt bám rít lấy da thịt như một lớp kén tơ. Duy Minh đứng lặng giữa căn phòng của một căn hộ chung cư cũ tại Quận 4, nơi mà mùi thạch cao nồng nặc đang cố che đậy một thứ mùi vị kinh khủng hơn: mùi của sự lạnh lẽo tuyệt đối.
Dưới ánh đèn pin cầm tay chao đảo, thế giới cảm giác của Minh bị xé toạc. Trong tâm trí anh, tiếng kim giây của chiếc đồng hồ treo tường không phải là "tích tắc". Nó là tiếng gõ của búa vào mặt đá, mỗi nhịp là một vệt màu xanh tím chói gắt hiện lên rồi vụt tắt, để lại một dư chấn tê dại nơi cuống lưỡi.
Hạ An bước lại gần anh, đôi ủng cao su của cô chạm vào vũng nước trên sàn nhà tạo ra một âm thanh bõm bõm. Với Minh, âm thanh đó có màu trắng đục, dịu nhẹ và thanh sạch, giúp anh tạm thời giữ được sự tỉnh táo trước cơn bão màu sắc đang gào thét quanh hiện trường.
"Minh, nhìn này," Hạ An thì thầm, giọng cô trong trẻo nhưng chứa đầy sự hoang mang.
Anh nhìn theo hướng ngón tay cô chỉ. Trên bức tường hoen ố vì thấm nước, một dãy đồng hồ đủ mọi chủng loại từ đồng hồ quả lắc, đồng hồ điện tử đến những chiếc đồng hồ báo thức cũ kỹ được đóng đinh chi chít thành một vòng tròn hoàn hảo. Điều kinh hãi nhất không phải là sự hiện diện của chúng, mà là trạng thái của chúng.
Tất cả kim đồng hồ đều đứng yên tại cùng một vị trí: 3 giờ 00 phút.
Minh tiến lại gần, gỡ chiếc tai nghe xuống. Ngay lập tức, anh bị bao vây bởi một cảm giác buốt giá như thể vừa bước vào một kho cấp đông sâu. Cái lạnh này không đến từ nhiệt độ phòng; nó đến từ không gian. Anh đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ quả lắc bằng gỗ sồi ở giữa. Bề mặt gỗ không hề nhám xịt hay mang vị của thời gian, nó trơn nhẵn một cách bất thường, giống như thể thời gian ở đây đã bị mài mòn đến mức không còn ma sát.
Khi ngón tay anh tiếp xúc với mặt kính đồng hồ, một luồng điện xẹt qua não bộ. Minh loạng choạng lùi lại, tay ôm chặt lấy thái dương. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh không nhìn thấy căn phòng chung cư nữa. Anh thấy một khoảng không xám xịt, nơi hàng ngàn sợi tơ vô hình đang giăng mắc, và ở trung tâm của mạng lưới đó là một bóng người không mặt đang cầm một chiếc kéo lớn, tỉ mẩn cắt đứt những giây phút cuối cùng của một sinh mạng.
"Nó chết rồi," Minh lẩm bẩm, hơi thở của anh tạo thành một làn sương mỏng trong không khí. "Thời gian ở đây đã bị giết chết."
Hạ An cúi xuống bên cạnh thi thể nạn nhân – một người đàn ông trung niên ngồi trên ghế bành, mắt vẫn mở to nhưng đồng tử đã mất đi ánh sáng. "Về mặt y học, nạn nhân tử vong do trụy tim đột ngột. Nhưng có một điều kỳ lạ... Minh, nhìn vết bầm trên cổ tay ông ấy đi."
Minh quỳ xuống, anh ngửi thấy mùi của kim loại rỉ sét và mùi của một loại nước hoa rẻ tiền đã bay hơi hết. Trên cổ tay nạn nhân, nơi đáng lẽ phải đeo đồng hồ, là một vết hằn sâu, tím ngắt. Nhưng đó không phải vết hằn của dây da hay kim loại. Khi Minh nhìn bằng nhãn quan siêu nhiên, anh thấy những vệt sáng hình bánh răng đang xoay tròn ngay dưới lớp da thịt đã lạnh ngắt.
Hắn, Kẻ Dệt Tơ, không chỉ lấy đi mạng sống. Hắn lấy đi "thời gian" của họ.
Sự tĩnh lặng trong căn phòng bỗng chốc trở nên đặc quánh. Minh cảm nhận được một sự thay đổi trong tần số âm thanh xung quanh. Tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ đột ngột biến mất, nhường chỗ cho một tiếng động rùng mình từ bên trong các bức tường.
Cạch... Cạch... Cạch...
Hàng chục chiếc đồng hồ trên tường bắt đầu chạy ngược. Những kim giây quay điên cuồng theo chiều ngược kim đồng hồ, tạo thành một cơn lốc âm thanh sắc lẹm như tiếng dao cạo cứa vào không khí. Trong mắt Minh, căn phòng biến thành một hố đen rực rỡ với những tia chớp màu vàng kim và đỏ máu đan xen.
"An! Lại gần tôi!" Minh hét lên, anh chộp lấy tay cô.
Ngay khoảnh khắc da thịt họ chạm nhau, tần số tĩnh lặng của Hạ An lan tỏa như một làn sóng xung kích, đẩy lùi những nhiễu loạn màu sắc đang bủa vây. Minh cảm thấy nhịp tim của cô – chậm rãi, vững chãi – trở thành chiếc neo duy nhất giữ anh lại với thực tại.
Anh nhìn vào chiếc đồng hồ treo tường chính giữa. Phía sau lớp kính bảo vệ, một mẩu giấy nhỏ màu đen tuyền bắt đầu hiện ra, dán chặt vào kim phút. Minh dùng khuỷu tay đập vỡ mặt kính. Tiếng thủy tinh vỡ tan tành hóa thành những mảnh vụn màu xanh lục trong tâm trí anh.
Anh nhặt mẩu giấy lên. Trên đó không có chữ viết, chỉ có một mùi hương độc nhất vô nhị: mùi của tro cốt trộn lẫn với mật ong rừng. Vị ngọt lịm và sự chết chóc hòa quyện tạo thành một cảm giác buồn nôn tột độ.
"Hắn đang ở đây," Minh thầm thì, mắt anh nhìn chằm chằm vào chiếc gương lớn treo đối diện.
Trong gương, hình ảnh của Minh và An hiện lên rõ nét. Nhưng ở góc gương, ngay phía sau bóng của họ, một chiếc bóng cao gầy, khoác chiếc áo choàng màu xám tro đang lặng lẽ đứng đó. Chiếc bóng không có khuôn mặt, chỉ có đôi bàn tay dài ngoẵng đang cầm một chiếc đồng hồ quả quýt cổ.
Minh quay phắt lại, nhưng phía sau họ chỉ là bức tường đầy những chiếc đồng hồ đang chạy ngược.
Đột nhiên, chiếc đồng hồ quả quýt trong gương phát ra một tiếng boong trầm đục. Toàn bộ đèn trong căn hộ vụt tắt. Trong bóng tối hoàn toàn, Minh nghe thấy tiếng hơi thở của Kẻ Dệt Tơ – một hơi thở không mang theo nhịp điệu của sự sống, mà mang theo tiếng rít của những bánh răng kim loại khô dầu.
"Thời gian là một sợi tơ," một giọng nói trầm thấp, vang vọng như phát ra từ chính xương sọ của Minh. "Và ta là người quyết định khi nào thì sợi tơ đó phải đứt."
Một bàn tay lạnh giá, khô khốc như vỏ cây mục chạm vào gáy Minh. Cảm giác đau đớn từ những nạn nhân trước đó đột ngột ập đến, mạnh mẽ như một cơn sóng thần, khiến Minh khuỵu xuống sàn nhà. Anh thấy mình đang chìm vào một đại dương của những chiếc đồng hồ vỡ, nơi tiếng tích tắc biến thành tiếng thét xé lòng của hàng nghìn linh hồn bị đánh cắp thời gian.
"Minh! Nhìn em này! Đừng nghe nó!" Tiếng của Hạ An vang lên từ một nơi rất xa.
Anh cố mở mắt, nhưng thứ anh thấy không phải là bóng tối. Anh thấy một chuỗi những ký tự lạ đang hiện ra trên cổ tay mình, ngay tại vị trí mà nạn nhân bị đánh dấu. Những con số đang đếm ngược, rực rỡ màu máu: 00:05... 00:04... 00:03...
Phía sau lưng anh, một tiếng kéo sắc lẹm vang lên, cắt ngang không gian tĩnh mịch của đêm đen.