Bầu không khí trong phòng hiện trường tại căn hộ chung cư cũ vẫn còn đặc quánh mùi ozone sau sự cố chập mạch điện của những chiếc đồng hồ. Duy Minh quỳ sụp trên nền gạch men lạnh lẽo, những ngón tay anh bám chặt vào rãnh gạch đầy bụi bặm để tìm điểm tựa. Toàn bộ cơ thể anh run lên bần bật. Cơn co thắt từ các con số đếm ngược màu máu trên cổ tay vừa biến mất, nhưng dư chấn của nó để lại một vị đắng nghét như mật cá trên đầu lưỡi.
Hạ An vội vã quỳ xuống bên cạnh, đôi bàn tay cô mát lạnh chạm vào trán anh. "Minh! Nhìn em, hít thở đều đi. Hắn đi rồi, bóng đen đó không còn ở đây nữa."
Duy Minh ngước nhìn cô, đôi mắt anh đỏ ngầu những tia máu. Trong tầm nhìn của anh, khuôn mặt An hiện lên với một quầng sáng trắng sữa dịu dàng, nhưng xung quanh cô, những mảnh vỡ của mặt kính đồng hồ vẫn đang lấp lánh một sắc tím sắc lẹm – màu của sự đe dọa. Anh cố gắng nuốt khan, cổ họng đau rát như vừa nuốt phải những mảnh thủy tinh vụn.
"Cái vật đó..." Minh thầm thì, giọng khàn đục. Anh chỉ tay về phía chiếc đồng hồ quả quýt cổ mà chiếc bóng xám đã cầm trong gương. Nó không biến mất cùng cái bóng. Nó nằm lăn lóc dưới gầm chiếc ghế bành của nạn nhân, mặt đồng hồ mở toang như một khuôn miệng đang gào thét.
"Đừng chạm vào nó!" Hạ An can ngăn khi thấy Minh đưa tay ra. "Để em dùng kẹp y tế."
"Không được," Minh lắc đầu, hơi thở dồn dập. "Nếu không chạm vào, tôi sẽ không thể nghe thấy 'di ngôn' cuối cùng của thời gian. Kẻ Dệt Tơ đã để lại đây một mảnh linh hồn bị đánh cắp. Tôi phải thấy được hắn đã làm gì."
Hạ An lo lắng nhìn anh, nhưng cô biết bản tính bướng bỉnh của Minh. Cô xé một miếng gạc tiệt trùng, thấm chút cồn rồi đặt lên lòng bàn tay anh như một lớp ngăn cách mỏng manh. Minh hít một hơi thật sâu, nhắm nghiền mắt lại. Anh đưa tay ra, chạm vào lớp vỏ đồng chạm trổ tinh xảo của chiếc đồng hồ quả quýt.
RẦM.
Thế giới quanh Minh sụp đổ ngay lập tức. Cảm giác vật lý về căn phòng chung cư Quận 4 tan biến. Thay vào đó, một cơn đau xé tâm can ập đến, mạnh mẽ và tàn bạo như một đoàn tàu hỏa đâm sầm vào lồng ngực anh.
Minh thấy mình đang đứng trong một không gian hẹp và tối tăm, nồng nặc mùi hôi thối của thịt rữa và mùi ngọt lịm của mật ong rừng. Anh nghe thấy tiếng thở dốc của chính mình, nhưng đó không phải là hơi thở của anh. Đó là hơi thở của nạn nhân.
Xoẹt.
Tiếng kéo kim loại cắt qua không gian. Minh cảm nhận được một cơn đau nhói buốt ở cổ tay trái, chân thực đến mức anh muốn hét lên nhưng thanh quản như bị ai đó bóp nghẹt. Một đôi bàn tay gầy guộc, lạnh như băng tuyết, đang dùng những sợi chỉ mảnh bằng gân người để khâu một chiếc bánh răng đồng trực tiếp vào mạch máu của anh.
"Đau... làm ơn..."
Giọng nói của nạn nhân vang lên trong đầu Minh, không phải bằng âm thanh, mà bằng những mảng màu đen kịt, đặc quánh như nhựa đường trùm lấy tâm trí anh. Mỗi nhịp bánh răng xoay là một lần cơn đau điên cuồng dội lên não bộ. Minh thấy tầm nhìn của mình nhòe đi, hóa thành hàng vạn mảnh gương vỡ phản chiếu khuôn mặt của Kẻ Dệt Tơ.
Hắn không có mặt. Hắn chỉ là một vực thẳm sâu hoắm ẩn sau lớp mặt nạ bằng da người trắng bệch. Hắn ghé sát tai anh, hơi thở nồng nặc mùi tử khí: "Ngươi thấy không? Thời gian của hắn đang chảy vào ta. Từng giây, từng phút... thật lộng lẫy."
Cơn đau quá lớn khiến hệ thần kinh của Duy Minh quá tải. Anh cảm thấy tim mình thắt lại, phổi không thể tiếp nhận thêm oxy. Vị máu tanh nồng tràn ngập khoang miệng. Sự cộng hưởng siêu nhiên này đang giết chết anh. Anh đang trải qua chính xác giây phút trụy tim của người đàn ông trên ghế bành.
"Minh! Buông ra! Trịnh Trần Duy Minh!"
Tiếng của Hạ An vang lên như một tiếng chuông bạc xé tan màn đêm đen đặc. Nhưng Minh không thể buông tay. Bàn tay anh dường như đã bị hàn chặt vào chiếc đồng hồ cổ bởi một lực hút vô hình. Những sợi tơ màu đỏ máu từ chiếc đồng hồ bắt đầu bò lên cánh tay anh, len lỏi vào dưới lớp da thịt, tìm kiếm mạch máu để ký sinh.
Trong cơn mê sảng, Minh thấy một hình ảnh khác đột ngột hiện ra. Một người phụ nữ mặc áo choàng trắng, gương mặt phúc hậu nhưng u buồn. Mẹ anh. Bà đang đứng trong một phòng thí nghiệm trắng toát, tay cầm một ống nghiệm chứa chất lỏng màu tím lung linh. Bà nhìn anh, đôi môi mấp máy không thành lời, nhưng trong đầu Minh vang lên một giai điệu dương cầm dịu dàng mà anh đã từng nghe thấy trong cuốn nhật ký.
Giai điệu đó như một dòng nước mát lạnh chảy qua những thớ thịt đang bị thiêu đốt của Minh. Nó trung hòa những tần số đau đớn kịch độc của Kẻ Dệt Tơ.
Với một nỗ lực cuối cùng, Minh hét lên một tiếng xé lòng và hất văng chiếc đồng hồ ra xa.
Choảng! Chiếc đồng hồ đập vào tường và vỡ tan thành trăm mảnh. Duy Minh đổ gục xuống sàn nhà, mồ hôi vã ra như tắm, thấm đẫm cả chiếc áo sơ mi mỏng. Anh nôn thốc nôn tháo, những giọt nước mắt sinh lý chảy dài trên gò má nhợt nhạt.
Hạ An lao đến ôm chặt lấy anh, cô dùng cả cơ thể mình để sưởi ấm cho anh. "Ổn rồi... em đây rồi. Anh về rồi."
Minh nằm lịm đi trong vòng tay cô, hơi thở đứt quãng. Anh cảm nhận được nhịp tim của An – nó là thứ âm thanh duy nhất cứu rỗi anh lúc này. Màu sắc xung quanh dần trở lại bình thường, nhưng trong thính giác của anh, tiếng mưa bên ngoài bỗng dưng đổi nhịp. Nó không còn rơi tự do nữa.
Tiếng mưa đang rơi theo một mã Morse đều đặn.
Minh cố gắng gượng dậy, đôi tai anh lùng bùng. Anh nhìn về phía cửa sổ đang bị gió thổi tung. Trên lớp kính mờ hơi nước, một bàn tay vô hình vừa vẽ lên một biểu tượng: Một bức tranh chân dung đơn giản với đôi mắt bị gạch chéo bằng máu.
Dưới sàn nhà, giữa những mảnh vỡ của chiếc đồng hồ quả quýt, một giọt máu tươi vừa rơi xuống, nhưng nó không thấm vào gạch. Giọt máu đó bắt đầu tự chuyển động, len lỏi qua những kẽ hở, vẽ nên một đường chỉ dẫn đỏ thẫm đi ra phía hành lang tối mịt của chung cư.
Hạ An nhìn theo vệt máu, gương mặt cô biến sắc. "Minh... vết máu này... nó vẫn còn nóng. Có ai đó vừa mới bị giết ở ngay sát chúng ta."
Minh gượng đứng lên, đôi chân run rẩy nhưng ánh mắt anh đã trở nên lạnh lùng và sắc bén hơn bao giờ hết. Anh nhận ra Kẻ Dệt Tơ không hề bỏ đi. Hắn đang dẫn dụ anh vào một cuộc chơi mới, nơi mà mỗi bước chân sẽ được vẽ bằng chính máu của những người anh không kịp cứu.
Từ phía hành lang, một mùi hương mới bắt đầu xộc vào: mùi sơn dầu trộn lẫn với mùi da thịt bị nung nóng. Một bản nhạc giao hưởng dành riêng cho những kẻ tử vì đạo bắt đầu trỗi dậy từ những bức tường gạch cũ kỹ.