Mưa ngoài kia đã tạnh, nhưng không khí bên trong hành lang khu chung cư cũ nát tại Quận 4 lại đặc quánh sự ẩm ướt nồng nặc mùi vôi vữa mục ruỗng. Duy Minh loạng choạng bước đi, một tay vịn vào lớp tường tróc lở, cảm nhận những hạt cát mịn và mảng sơn khô ráp cứa nhẹ vào lòng bàn tay nhợt nhạt. Mỗi bước chân của anh trên nền gạch bông cũ kỹ phát ra tiếng lộp cộp khô khốc, dội thẳng vào màng nhĩ rồi biến thành những vệt màu xám xịt chao đảo trước mắt.
Vệt máu nóng hổi mà Hạ An phát hiện không thấm xuống đất. Nó như một thực thể sống, len lỏi qua những kẽ gạch đen kịt, dẫn họ đến trước một căn phòng cuối hành lang. Cánh cửa gỗ lim dày nặng đang khép hờ, từ bên trong, một luồng ánh sáng vàng vọt hắt ra, mang theo mùi của sơn dầu mới pha trộn lẫn với mùi tanh nồng, mặn chát của sắt – mùi vị của sự sống đang dần nguội lạnh.
Duy Minh hít một hơi sâu, vị ngọt lịm của mật ong từ dư chấn chương trước vẫn còn sót lại nơi cuống họng, khiến anh cảm thấy buồn nôn. Anh đẩy nhẹ cánh cửa. Tiếng bản lề rít lên một quãng cao chót vót, nghe như tiếng thét của một con chim bị bóp cổ.
Bối cảnh hiện ra là một xưởng vẽ kỳ quái. Khắp nơi là những bức toan khổng lồ bị rách nát, nhưng tâm điểm của căn phòng là một bức tranh đang vẽ dở đặt trên giá gỗ sồi. Dưới chân giá vẽ, một họa sĩ trẻ nằm gục, đôi mắt mở trừng trừng nhìn về phía tác phẩm của chính mình.
"Đừng lại gần, An," Minh thầm thì, giọng anh rung lên như dây đàn sắp đứt.
Trong đôi mắt mang chứng cảm giác kèm của Minh, căn phòng này không chỉ có màu sắc. Nó có "hình khối" của nỗi đau. Những vệt sơn trên bức tranh không phải là màu đỏ cadmium hay đỏ sẫm bình thường. Chúng là những dải năng lượng đỏ rực, nóng hổi, bốc lên làn khói màu tím lạt mang vị của sự kinh hoàng. Hung thủ đã không dùng cọ. Những vết vân tay hằn rõ trên toan cho thấy kẻ sát nhân đã dùng tay không để quết "màu vẽ" lên đó.
Minh tiến lại gần bức tranh. Khi khoảng cách thu ngắn lại, thính giác của anh bị tấn công bởi một loại âm thanh kỳ lạ: tiếng xoèn xoẹt của cọ vẽ mài trên vải, tiếng thở dốc hụt hơi và tiếng tim đập hỗn loạn của nạn nhân lúc lâm chung. Toàn bộ những âm thanh ấy được "nhốt" lại trong từng nét vẽ.
Anh đưa tay ra, định chạm vào bề mặt tranh nhưng khựng lại. Lớp sơn – hay đúng hơn là lớp máu – vẫn còn bóng loáng, chưa kịp đông lại. Nó tỏa ra một luồng nhiệt âm ỉ, như thể người nằm dưới đất vẫn đang cố truyền hơi ấm cuối cùng vào tác phẩm này.
"Anh nhìn thấy gì?" Hạ An đứng phía sau, giọng cô mang theo sự cộng hưởng bình lặng, giúp Minh lọc bớt những tiếng nhiễu màu sắc đang gào thét.
"Tôi thấy sự chuyển động," Minh đáp, mắt anh dán chặt vào bức tranh.
Kỳ lạ thay, những hình ảnh trong tranh bắt đầu thay đổi dưới cái nhìn của anh. Đó là chân dung của một người đàn ông trung niên – chính là nạn nhân ở phòng bên cạnh – nhưng đôi mắt của ông ta trong tranh không bị gạch chéo. Chúng đang chớp liên hồi. Những vệt máu chảy dài từ hốc mắt người đàn ông trong tranh bỗng chuyển động, chúng bò ngoằn ngoèo trên mặt toan rồi kết lại thành những chữ cái mờ ảo: G-E-N-E.
Minh cảm thấy một cơn đau nhói ở sau gáy. Mùi sơn dầu đột ngột biến thành mùi của hóa chất tẩy rửa mạnh, cay nồng đến mức chảy nước mắt. Anh nhìn sang xác người họa sĩ. Đôi bàn tay của nạn nhân bị cắt đứt gân, mười đầu ngón tay đều bị mài mòn đến lộ cả xương trắng.
Hạ An quỳ xuống bên thi thể, cô lướt nhẹ ngón tay trên lớp da đã tái mét. "Hắn bị buộc phải vẽ, Minh ạ. Những vết mài mòn này cho thấy nạn nhân đã cố gắng chống cự, nhưng hung thủ đã điều khiển tay ông ta như một con rối."
Minh lùi lại, va phải một khay màu. Tiếng kim loại va chạm với sàn nhà phát ra một âm thanh choảng lớn, hóa thành một quầng sáng xanh lục chói mắt. Giữa những lọ màu đổ nát, anh nhìn thấy một ống nghiệm nhỏ bằng thủy tinh, bên trong chứa một loại dung dịch có màu hổ phách.
Anh nhặt ống nghiệm lên. Nó nhẵn thín, lạnh lẽo một cách vô lý so với nhiệt độ trong phòng. Khi Minh đưa lên mũi ngửi, anh không thấy mùi gì cả. Một sự trống rỗng hoàn hảo. Sự thiếu vắng mùi vị này lại chính là thứ khiến Minh rùng mình nhất, vì nó báo hiệu sự hiện diện của một thứ không thuộc về tự nhiên.
Bất thình lình, bức tranh trên giá vẽ phát ra một tiếng rách lớn.
Dưới mắt Minh, những hình ảnh trong tranh không còn đứng yên. Người đàn ông trung niên trong tranh bắt đầu há miệng, và từ trong thực quản của hình vẽ, những sợi tơ màu đỏ máu bắt đầu phun ra, thật sự vươn ra khỏi mặt vải, quấn lấy cổ tay của Duy Minh.
Cảm giác đau đớn kịch liệt từ người họa sĩ lúc bị cắt gân tay đột ngột truyền vào Minh. Anh thấy tay mình cứng đờ, những ngón tay co quắp lại theo một tư thế kỳ dị. Tiếng cười của Kẻ Dệt Tơ lại vang lên, lần này nó không phát ra từ gương, mà phát ra từ chính những thớ vải của bức tranh.
"Vẽ đi, Duy Minh. Dùng máu của người con gái bên cạnh ngươi để hoàn thiện đôi mắt cho kẻ bị lãng quên."
Minh nghiến răng đến mức nghe rõ tiếng xương hàm kêu lục cục. Anh cảm nhận được sự thôi thúc điên cuồng muốn chộp lấy một mảnh thủy tinh vỡ để đâm vào Hạ An. Những sợi tơ máu trong tranh không chỉ trói buộc thể xác, chúng đang cố gắng đồng bộ hóa nhịp tim của anh với nhịp điệu của hung thủ.
Hạ An nhận thấy sự bất thường, cô chộp lấy hai vai Minh, lắc mạnh. "Minh! Nhìn vào mắt em! Đừng nhìn vào bức tranh đó!"
Ánh nhìn của Minh bắt gặp đôi mắt trong veo của Hạ An. Màu trắng sữa từ sự hiện diện của cô bắt đầu bao phủ lấy tầm nhìn đỏ rực của anh. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương bồ kết dịu nhẹ trên tóc cô – một mùi hương thực tại, đối lập hoàn toàn với mùi máu ảo giác.
Anh dùng hết sức lực, đấm mạnh vào tâm bức tranh.
Vải toan rách toạc. Một tiếng thét câm lặng vang dội trong đầu Minh. Những sợi tơ máu héo rũ rồi tan biến thành những vệt bụi tro xám xịt. Dưới lớp vải bị xé, ẩn giấu sau khung gỗ là một tấm bản đồ cũ kỹ của thành phố, trên đó có một vị trí được đánh dấu bằng một chiếc răng người thật sự.
Minh thở dốc, mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm, vị mặn của mồ hôi và vị sắt của máu trộn lẫn. Anh cầm lấy chiếc răng người, cảm nhận sự thô nhám và cái lạnh đến tê tái của nó. Chiếc răng này mang theo một ký ức rất cũ, một ký ức đau đớn từ 20 năm trước mà anh chưa từng được biết.
Từ dưới tầng trệt của chung cư, tiếng bước chân nặng nề của ai đó đang đi lên, kèm theo tiếng gậy sắt gõ nhịp cộc... cộc... đều đặn trên bậc thang đá.
"Lão Quặc?" Minh thầm thì, nhưng anh nhanh chóng nhận ra điều gì đó không ổn. Tiếng gậy này không có sự rung động của lòng nhân hậu; nó mang theo tần số của một sự phán xét tàn nhẫn.
Một bóng đen cao lớn đổ dài qua khe cửa. Người đó không bước vào, chỉ đứng lặng lẽ ở hành lang tối tăm, hơi thở phát ra tiếng khò khè như một chiếc ống bơ rỉ sét bị gió thổi qua. Một bàn tay khô khéo ném vào phòng một chiếc đồng hồ quả quýt khác – chiếc đồng hồ này không có kim, nhưng bên trong nó, trái tim của một sinh vật nào đó vẫn đang đập một cách điên cuồng.