Căn nhà của Lão Quặc nằm sâu trong một hẻm cụt ở khu bến Bình Đông, nơi những chiếc ghe thuyền cũ kỹ neo đậu san sát, tạo nên một mùi nồng nặc đặc trưng của bùn rác, dầu máy và vị tanh nồng của cá tôm đã ươn. Duy Minh bước chân lên lớp ván gỗ bắc tạm bợ qua con lạch đen ngòm, cảm nhận rõ sự rung rinh không ổn định dưới đế giày. Với anh, mỗi tiếng "cọt kẹt" của gỗ mục không chỉ là âm thanh đơn thuần; nó hiện hình thành những vệt màu nâu xỉn, xoáy sâu vào tâm trí, mang theo vị chát đắng của sự nghèo đói và thời gian.
Hạ An đi ngay phía sau, tay cô khẽ nắm lấy vạt áo khoác của Minh. Sự hiện diện của cô ở đây giống như một nốt nhạc thuần khiết giữa một bản giao hưởng tạp loạn. Tần số bình lặng tỏa ra từ An khiến Minh bớt cảm thấy ngột ngạt bởi mớ hỗn độn màu sắc từ những đống phế liệu chất cao như núi xung quanh.
"Lão Quặc?" Minh cất tiếng gọi, giọng anh khản đặc vì dư âm của mùi máu trong bức tranh ở chương trước vẫn còn bám lấy cuống họng.
Bên trong căn chòi dựng bằng tôn và những tấm bạt nhựa rách nát, một không gian tối tăm mở ra. Không khí ở đây khô khốc, mang theo mùi của đồng nát rỉ sét và mùi thuốc lá rê nồng đậm. Giữa căn phòng, một bóng người già nua đang ngồi bất động trên chiếc ghế gỗ sờn màu. Lão không nhìn thấy họ bằng đôi mắt đã mù lòa, nhưng đôi tai lão khẽ giật nhịp nhàng theo tiếng bước chân.
Lão Quặc chậm rãi ngẩng đầu. "Cậu thám tử... cậu mang theo mùi của những linh hồn không ngủ."
Minh tiến lại gần, bàn tay anh vô tình chạm vào chiếc bàn gỗ dài đầy những linh kiện đồng hồ và đài cassette cũ. Cảm giác kim loại sắc lạnh, nhám xịt từ những bánh răng gỉ sét truyền vào da thịt anh một sự rung động kỳ lạ. Anh đặt chiếc răng người và mẩu giấy từ hiện trường vụ "Bức tranh máu" lên bàn.
"Lão biết gì về những thứ này không?" Minh hỏi, mắt anh dán chặt vào đôi tay gầy guộc, chằng chịt vết sẹo của lão già.
Lão Quặc đưa tay chạm vào chiếc răng. Ngay khi ngón tay lão tiếp xúc với vật chứng, Minh thấy một quầng sáng màu xám bạc từ lão tỏa ra, giao thoa với sắc đỏ rực của chiếc răng. Lão nhắm mắt lại, đôi môi mím chặt như đang lắng nghe một âm thanh mà không một người bình thường nào có thể nghe thấy.
"Hai mươi năm..." Lão thầm thì, giọng lão run rẩy như tiếng giấy nhám chà trên mặt gỗ. "Tiếng rít này... tôi đã nghe thấy nó vào cái đêm mà hồ sơ 'Dự án GE' bị thiêu rụi."
Hạ An bước tới, cô cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. "Dự án GE? Nó liên quan gì đến những vụ án mạng hoàn mỹ hiện nay?"
Lão Quặc không trả lời ngay. Lão đứng dậy, dùng chiếc gậy sắt gõ nhẹ xuống sàn nhà. Cộc... cộc... cộc... Mỗi tiếng gõ phát ra một tần số thấp, làm rung động cả những mảnh tôn trên mái nhà. Minh cảm nhận được âm thanh đó chuyển thành những vòng tròn đồng tâm màu xanh tím, lan tỏa khắp căn phòng, làm lộ ra một ngăn hầm nhỏ bí mật bên dưới đống phế liệu.
"Năm đó, tôi vẫn còn là một cảnh sát trẻ có đôi tai nhạy bén," Lão vừa nói vừa lôi ra một chiếc hộp sắt cũ nát, rỉ sét đến mức Minh có thể ngửi thấy vị chua của oxit sắt từ khoảng cách hai mét. "Cũng là 3 giờ sáng, cũng là những chiếc đồng hồ ngừng chạy. Những nạn nhân khi đó đều có chung một dấu hiệu: họ chết trong tư thế như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật, nhưng thực chất là đang bị hút cạn tần số của sự sống."
Lão mở chiếc hộp. Bên trong là những tấm ảnh đen trắng đã ố vàng. Minh cầm một tấm lên. Anh không nhìn vào hình ảnh, anh "ngửi" thấy sự kinh hoàng trên đó. Mùi của sáp nến trộn lẫn với mùi da thịt bị nung chảy. Trong ảnh là một hiện trường vụ án năm 2000, một nạn nhân bị treo lên như một con rối bởi những sợi dây đàn vĩ cầm.
"Hắn tự gọi mình là Kẻ Dệt Tơ," Lão Quặc hạ giọng, hơi thở lão nồng nặc mùi thuốc lá. "Hắn không giết người vì thù hận. Hắn giết người để thu hoạch 'cảm xúc' – thứ mà hắn gọi là những nốt nhạc của linh hồn. Hắn tin rằng khi tổng hợp đủ các tần số đau đớn kịch phát, hắn có thể tạo ra một di ngôn vĩnh cửu cho nhân loại."
Duy Minh cảm thấy một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng. Anh nhìn vào đôi bàn tay mình, nhớ lại cảm giác khi chạm vào bức tranh máu. Sự cộng hưởng siêu nhiên của anh không phải là ngẫu nhiên; nó đang bị Kẻ Dệt Tơ lợi dụng như một chiếc đài thu sóng để khuếch đại những tần số đen tối này.
"Lão có biết hắn là ai không?"
Lão Quặc lắc đầu, đôi mắt mù đục ngầu hướng về phía cửa sổ, nơi ánh trăng đang hắt xuống dòng kênh đen. "Tôi chỉ nghe thấy tiếng bước chân của hắn. Nó không mang trọng lượng của một con người. Nó nhẹ nhàng như tiếng tơ lụa lướt trên mặt kính, nhưng mỗi bước đi lại để lại một khoảng lặng tuyệt đối xung quanh. Đó là một kẻ đã xóa sạch dấu vết của chính mình khỏi thế giới âm thanh."
Bất thình lình, một tiếng "tinh" cực nhỏ vang lên từ chiếc đài cassette cũ trên bàn của lão Quặc.
Minh giật mình. Trong tầm nhìn của anh, một sợi dây tơ màu trắng bạc, mảnh hơn sợi tóc, đang từ từ từ trần nhà thả xuống ngay phía sau đầu Hạ An. Sợi tơ không mang theo mùi vị, không mang theo âm thanh, nhưng nó tỏa ra một sắc tím chết chóc mà Minh đã thấy ở bệnh viện.
"An! Tránh ra!" Minh hét lên, anh lao tới ôm lấy cô, cả hai ngã nhào lên đống giấy vụn ẩm mốc.
Sợi tơ chạm vào mặt bàn gỗ, ngay lập tức, chỗ gỗ đó bị ăn mòn, bốc lên một làn khói mỏng có vị ngọt lịm của mật ong rừng. Lão Quặc đứng phắt dậy, gậy sắt trong tay lão xoay một vòng, đánh bạt một thực thể vô hình vừa lướt qua cửa sổ.
Vút...
Một luồng gió lạnh buốt tràn vào căn chòi. Minh ngẩng đầu lên, anh thấy ở khung cửa sổ rách nát, một người đàn ông khoác áo choàng xám đang đứng đó. Hắn không có gương mặt rõ ràng dưới bóng tối, nhưng trên ngực áo hắn có đính một chiếc huy hiệu hình nhện bằng bạc, đang phản chiếu ánh trăng một cách ma quái.
Hắn không tấn công tiếp. Hắn chỉ đưa một ngón tay lên môi, ra hiệu im lặng. Trong thính giác của Minh, động tác ấy tạo ra một tiếng rít dài, chói tai như tiếng kim loại cào vào pha lê.
"Trò chơi ký ức chỉ mới bắt đầu, Duy Minh," một giọng nói thanh tao, không chút cảm xúc vang vọng trong căn phòng, dù môi của bóng đen kia không hề cử động. "Hỏi lão già đó xem... đứa trẻ trong dự án GE năm ấy... đã được đánh số bao nhiêu?"
Bóng đen tan biến vào màn đêm nhanh như khi nó xuất hiện, chỉ để lại mùi oải hương nồng nặc và một chiếc đồng hồ quả quýt nhỏ đang quay tròn trên sàn nhà.
Duy Minh bò dậy, tay anh chạm vào chiếc đồng hồ quả quýt. Cảm giác kim loại ấm áp một cách kỳ lạ, như thể nó đang mang nhiệt độ của một cơ thể sống. Anh nhìn sang lão Quặc, thấy sắc mặt lão xám ngoét như người chết.
Lão Quặc run rẩy chỉ tay vào chiếc đồng hồ. "Đừng mở nó ra, Minh... nếu cậu mở nó, cậu sẽ nghe thấy tiếng thét của chính mình từ 20 năm trước."
Dưới lớp vỏ đồng chạm trổ, chiếc đồng hồ bỗng phát ra tiếng tích tắc dồn dập, và từ bên trong các kẽ hở, những sợi tơ màu đỏ bắt đầu rỉ ra như máu. Minh nhận ra, địa điểm tiếp theo không nằm ở một xưởng vẽ hay nhà hát, mà nó nằm ngay trong chính bộ não của anh, nơi một vùng ký ức bị lãng quên đang bắt đầu rung động dữ dội.