MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDI NGÔN TRONG GIÓChương 15: NHỊP TIM GIỮA KHOẢNG LẶNG TUYỆT ĐỐI

DI NGÔN TRONG GIÓ

Chương 15: NHỊP TIM GIỮA KHOẢNG LẶNG TUYỆT ĐỐI

1,509 từ · ~8 phút đọc

Bóng tối trong phòng cách âm tại tầng hầm của một cơ sở nghiên cứu cũ kỹ không giống như bóng đêm ngoài phố. Nó đặc quánh, nặng nề và không hề có kẽ hở cho ánh sáng lọt vào. Duy Minh cảm nhận được lớp mút tiêu âm lởm chởm trên tường bám vào lòng bàn tay anh, thô ráp và mục mủn, mang theo mùi của cao su bị lão hóa trộn lẫn với mùi thuốc tẩy nồng nặc. Mỗi khi anh cử động, tiếng ma sát của vải áo cũng trở nên vang dội một cách bất thường, hóa thành những vệt màu xám tro chao đảo trước mắt.

"Minh... anh còn đó không?"

Giọng nói của Hạ An vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch đến rợn người. Với Minh, giọng cô không phải là âm thanh. Nó là một luồng sáng màu trắng sữa dịu nhẹ, tỏa ra hơi ấm của sự bình an, cắt ngang những mảng màu tối tăm đang bủa vây anh. Anh hít một hơi thật sâu, cố xua đi vị kim loại rỉ sét đang vướng víu nơi đầu lưỡi – vị của nỗi sợ hãi mà anh vừa cảm nhận được từ chiếc đồng hồ quả quýt ở nhà Lão Quặc.

"Tôi đây," Minh thầm thì. Anh tiến về phía luồng sáng trắng ấy, đôi chân bước đi trên nền gạch lót thảm mềm oặt, cảm giác như đang đi trên mặt bùn không trọng lực. "Hắn nhốt chúng ta vào đây không phải để giết bằng vũ lực. Hắn muốn tôi tự hủy hoại mình trong chính mớ âm thanh nội tại."

Kẻ Dệt Tơ đã dàn xếp vụ bắt bớ này vô cùng tinh vi. Sau khi rời khỏi căn chòi của Lão Quặc, họ bị dụ vào một cái bẫy dẫn thẳng đến căn phòng cách âm này. Trong môi trường không có tạp âm từ thế giới bên ngoài, chứng cảm giác kèm của Minh bắt đầu phản tác dụng. Não bộ anh không nhận được kích thích từ ngoại cảnh nên bắt đầu tự "khuếch đại" những âm thanh bên trong cơ thể.

Minh nghe thấy tiếng máu chảy trong động mạch cảnh của chính mình, nó ầm ầm như tiếng thác đổ, hiện hình thành những dòng chảy màu đỏ rực hung hãn. Anh nghe thấy tiếng phổi co bóp, tiếng các khớp xương cọ xát vào nhau như những bánh răng đồng khô dầu. Toàn bộ cơ thể anh bỗng chốc trở thành một xưởng máy khổng lồ, gầm rú điên cuồng trong bóng tối.

"Đau... An, nó quá lớn..." Minh khuỵu xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu.

Trong mắt anh, thế giới giờ đây là một vụ nổ của các hình khối đa sắc diện. Tiếng dạ dày co bóp là những khối lập phương màu nâu xám va vào nhau, tiếng dòng điện sinh học chạy dọc thần kinh là những tia chớp màu vàng kim sắc lẹm đâm xuyên qua nhãn cầu. Anh ngửi thấy mùi khét của dây điện bị chập, một mùi vị ảo giác do đại não quá tải tạo ra.

Hạ An không hề hoảng loạn. Trong bóng tối, cô mò mẫm tìm thấy bàn tay đang run rẩy của Minh. Khi những đầu ngón tay mềm mại của cô chạm vào lớp da khô khốc, nóng hổi của anh, Minh khựng lại. Một cảm giác mát lạnh như nước suối đầu nguồn chảy qua lòng bàn tay, lan tỏa dọc cánh tay và xoa dịu những nốt nhạc điên loạn trong đầu anh.

"Nghe em này," An nói, giọng cô giờ đây trầm xuống, đều đặn như một bản thánh ca. Cô kéo anh lại gần, ép đôi bàn tay anh áp chặt vào lồng ngực mình. "Đừng nghe tiếng của anh nữa. Hãy nghe tiếng của em."

Thình thịch... Thình thịch... Thình thịch...

Minh nín thở. Qua lớp áo mỏng, anh cảm nhận được nhịp tim của Hạ An. Nó không gào thét, không hung hãn. Đó là một nhịp điệu hoàn hảo, chậm rãi và vững chãi đến mức khó tin. Trong thế giới của Minh, nhịp tim của An hiện lên như những vòng tròn đồng tâm màu xanh dương nhạt, lan tỏa ra xung quanh một cách êm đềm, giống như những gợn sóng trên mặt hồ tĩnh lặng vào buổi sớm mai.

Từng vòng tròn màu xanh ấy chạm vào những tia chớp màu vàng kim, làm chúng dịu đi. Chúng bao bọc lấy những dòng thác màu đỏ rực, làm chúng trôi chậm lại. Minh nhắm mắt, vùi đầu vào vai cô, hít lấy mùi hương bồ kết và mùi hóa chất pháp y đặc trưng nhưng thanh sạch trên người An. Sự kết hợp kỳ lạ ấy tạo thành một mùi vị của sự thật, giúp anh neo giữ thực tại giữa đại dương ảo giác.

"Cảm ơn cô," Minh thầm thì, hơi thở anh bắt đầu hòa nhịp cùng cô. "Tôi chưa bao giờ thấy thế gian này lặng im đến thế khi ở cạnh một ai đó."

Hạ An khẽ vuốt tóc anh, bàn tay cô nhám nhẹ do thường xuyên tiếp xúc với các dụng cụ giải phẫu, mang lại cảm giác thực tế và tin cậy. "Anh không cô độc, Duy Minh. Khả năng của anh không phải là một lời nguyền khi anh có người chia sẻ gánh nặng của nó."

Sự im lặng giờ đây không còn đáng sợ. Nó trở thành một không gian riêng tư, nơi chỉ có hai nhịp tim đang đối thoại. Minh cảm thấy một sợi dây liên kết tinh thần vô hình đang hình thành, một loại "tần số" chung mà Kẻ Dệt Tơ không bao giờ có thể can thiệp được.

Nhưng sự bình yên đó bị xé toạc bởi một âm thanh đột ngột phát ra từ loa âm trần của phòng cách âm. Một tiếng cười thanh tao, nhã nhặn nhưng chứa đầy chất độc của sự mỉa mai.

"Thật là một bức tranh cảm động," giọng của Kẻ Dệt Tơ vang lên, lần này rõ nét và gần gũi như thể hắn đang đứng ngay sau lưng họ. "Tình yêu là một loại tần số rất đặc biệt, Duy Minh ạ. Nó có thể làm giảm bớt nỗi đau, nhưng nó cũng là thứ gia vị tuyệt vời nhất để biến sự tuyệt vọng trở nên nồng đậm hơn."

Bất ngờ, một luồng khí lạnh tràn vào phòng từ các lỗ thông hơi. Minh ngửi thấy mùi oải hương tươi – thứ mùi anh đã thấy ở hiện trường vụ cháy. Nhưng lần này, nó kèm theo vị ngọt lịm của một loại hóa chất gây mê liều cao.

Dưới mắt Minh, luồng khí đó hiện lên thành những dải lụa màu tím sẫm, quấn quýt lấy chân họ như những con rắn độc. Anh cố sức đẩy Hạ An về phía góc phòng, nơi có một khe hở nhỏ ở cửa sắt.

"An, nín thở! Hắn đang muốn chúng ta rơi vào ảo ảnh!"

Minh loạng choạng đứng dậy, tay anh quờ quạng trong bóng tối và chạm phải một vật cứng trên bàn thao tác giữa phòng. Đó là một chiếc máy ghi âm cổ, loại chạy băng từ. Cảm giác kim loại lạnh lẽo và những phím bấm nhám xịt khiến anh nảy ra một ý định liều lĩnh. Anh nhấn nút "Play".

Một đoạn băng bắt đầu quay. Thay vì âm nhạc, nó phát ra tiếng thét kinh hoàng của một đứa trẻ.

Á... cứu cháu... mẹ ơi!

Tiếng thét ấy hóa thành một tia chớp màu đỏ rực, xé nát toàn bộ những dải lụa tím sẫm của Kẻ Dệt Tơ. Minh gục xuống, tai anh bắt đầu chảy máu vì âm lượng quá lớn trong không gian kín, nhưng anh nhận ra một điều: tiếng thét này chính là giọng của anh lúc 5 tuổi.

Phía sau tấm kính một chiều của phòng cách âm, một ánh sáng lờ mờ hiện lên, lộ ra bóng dáng của một người đàn ông mặc áo choàng xám. Hắn đang đứng đó, tay cầm một cuốn sổ tay nghiên cứu có bìa da cũ kỹ, phía trên in logo của dự án GE – dự án mà mẹ Minh từng tham gia.

Hắn không nhìn Minh, hắn nhìn vào Hạ An. Một nụ cười nhạt hiện lên trên môi hắn trước khi hắn nhấn một chiếc nút điều khiển trên tay.

Sàn phòng đột ngột tách ra làm đôi. Một hố sâu hun hút hiện ra ngay dưới chân họ, tỏa ra mùi của đất ẩm và tiếng rì rào của những con côn trùng đang bò lổm ngổm bên dưới. Minh chỉ kịp chộp lấy tay An trước khi cả hai rơi vào khoảng không vô tận.

Giữa cơn rơi tự do, Minh nghe thấy tiếng của Kẻ Dệt Tơ thì thầm qua hệ thống liên lạc, một câu nói khiến tim anh như ngừng đập: "Hãy đi tìm kẻ mạo danh tôi ở khu ổ chuột... hắn sẽ cho các người thấy di ngôn thực sự được viết bằng gì."