MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDI SẢN CỦA HOA MÁUChương 10: ĐỈNH THÁP THIÊN ĐỈNH

DI SẢN CỦA HOA MÁU

Chương 10: ĐỈNH THÁP THIÊN ĐỈNH

2,272 từ · ~12 phút đọc

Tiếng pháo hoa nổ tung trên bầu trời thành phố, tạo thành những quầng sáng rực rỡ nhưng ngắn ngủi, soi rõ cái thời khắc mà hàng triệu con người đang ngước nhìn lên cao với hy vọng về một sự khởi đầu mới. Đó là đêm giao thừa của một thời kỳ mà những cỗ máy hơi nước lỗi thời đã hoàn toàn bị thay thế bởi mạng lưới điện năng và những tòa tháp chọc trời vươn lên như muốn thách thức thánh thần. Dưới chân tòa tháp Thiên Đỉnh, đám đông reo hò, họ không hề hay biết rằng mùi hương ngọt lịm đang lan tỏa trong không khí không phải là hương vị của lễ hội, mà là hơi thở của một loài quỷ dữ đang chờ giờ khai hỏa.

Chiếc xe tải của "Những Kẻ Thu Hoạch Ánh Sáng" tông thẳng qua hàng rào an ninh ở tầng hầm phía sau. Tiếng kim loại va chạm, tiếng lốp xe nghiến trên mặt sàn bê tông tạo thành một khúc dạo đầu chói tai cho cuộc đột kích. Lâm là người đầu tiên nhảy xuống, khẩu súng trong tay anh khạc ra những tia lửa xanh từ loại đạn chứa tinh thể bạc.

“Tiến lên! Nam, giữ cánh cửa phía Tây! An, đi sát sau tôi!”

An ôm chặt chiếc bình chứa huyết thanh trắng vào lồng ngực. Cô cảm nhận được nhịp tim mình đập dồn dập, cộng hưởng với một sự rung động kỳ lạ từ bên trong bụng. Đứa trẻ dường như cũng đang cảm nhận được sự nguy hiểm đang cận kề. Mỗi bước đi của cô trên mặt sàn lạnh ngắt của tòa tháp Thiên Đỉnh đều như dẫm lên những sợi tơ vô hình của một mạng nhện khổng lồ.

Bên trong tòa tháp, kiến trúc không giống như một văn phòng hiện đại. Những bức tường được ốp gỗ trà đen bóng loáng, và dọc theo các hành lang là những đường ống bằng đồng chạy chằng chịt, bên trong chứa một thứ dung dịch màu đỏ thẫm đang luân chuyển không ngừng. Đây chính là hệ thống mạch máu của tòa nhà, sẵn sàng phát tán bào tử hoa trà vào hệ thống điều hòa tổng.

“Kẻ thu hoạch! Mười giờ!” Nam hét lên.

Từ trong bóng tối của những cột trụ, năm bóng đen lướt ra. Họ di chuyển với tốc độ không tưởng, đôi mắt rực lên màu đỏ và những móng tay dài sắc nhọn như lưỡi dao. Đó không còn là con người, mà là những vật chứa hoàn hảo của Hội đồng Hoa Đỏ. Lâm nổ súng, những viên đạn bạc găm vào ngực chúng tạo thành những vết cháy xém bốc khói đen, nhưng chúng không dừng lại.

“Đừng nhắm vào ngực! Nhắm vào khớp xương!”

Lâm thét lớn, anh xoay người thực hiện một cú quét chân, hạ gục một tên rồi bồi thêm một phát đạn ngay đỉnh đầu. Nam và những người khác cũng lao vào cuộc cận chiến đầy khốc liệt. Máu đen bắn tung tóe trên những tấm thảm đắt tiền, mùi hôi thối của xác thối bắt đầu lấn át mùi hương hoa trà.

Họ tiến dần đến khu vực thang máy trung tâm. Cánh cửa thang máy mạ vàng từ từ mở ra, nhưng bên trong không phải là một buồng trống. Một người đàn ông mặc bộ vest đỏ sẫm, mái tóc bạc trắng được chải chuốt kỹ lưỡng đứng đó, tay cầm một ly rượu vang cũng có màu đỏ như máu. Đó là Chủ tịch Hội đồng – người mà giới thượng lưu vẫn biết đến với cái tên Ngài Alistair, một kẻ đã tồn tại qua nhiều đời vương triều mà không hề già đi.

“Thật là một nỗ lực đáng khen ngợi.” Alistair lên tiếng, giọng ông ta mượt mà như nhung nhưng chứa đựng sức nặng của ngàn tấn đá. “Cô An, tôi đã hy vọng cô sẽ đến đây như một vị khách danh dự, chứ không phải một kẻ trộm đêm.”

An bước lên phía trước, đối diện với lão già quỷ quyệt. “Danh dự của ông được xây dựng trên xương máu của những người vô tội. Sự vĩnh cửu của ông sẽ kết thúc vào đêm nay.”

Alistair cười lớn, ly rượu trong tay ông ta bỗng chốc bùng cháy thành một ngọn lửa đỏ rực. “Cô nghĩ cái thứ huyết thanh rẻ tiền đó có thể ngăn chặn được dòng thác của định mệnh sao? Nhìn ra ngoài kia đi, đám đông đang khao khát được trở thành một phần của chúng tôi. Họ mệt mỏi với cuộc đời tầm thường, họ muốn được 'nở hoa'.”

Ông ta phẩy tay, một luồng áp lực vô hình hất văng Lâm và Nam vào tường. An bị giữ chặt tại chỗ bởi những rễ cây trà đỏ đột ngột mọc lên từ sàn thang máy, quấn quanh cổ chân cô.

“Hãy đến đây, Mẫu Trà. Hãy để tôi nếm thử dòng máu tinh khiết nhất mà nhà họ Lê từng sản sinh ra.”

Alistair tiến lại gần An, bàn tay lão vuốt ve khuôn mặt cô. Nhưng ngay khi ngón tay lão chạm vào da thịt An, một ánh sáng trắng bạc lóe lên từ dấu vết trên cổ tay cô. Alistair rú lên đau đớn, lùi lại, bàn tay lão bắt đầu thối rữa và rụng xuống từng mảng như gỗ mục.

“Cái gì thế này? Máu của ngươi... nó có chứa chất độc của hoa trà trắng!”

An nhìn lão, ánh mắt cô đầy sự khinh bỉ. “Nó không phải chất độc. Nó là sự thật. Và sự thật thì luôn đau đớn đối với những kẻ sống trong dối trá.”

Tận dụng khoảnh khắc Alistair đang hoảng loạn, Lâm gượng dậy, ném một quả lựu đạn lân tinh vào buồng thang máy. Một tiếng nổ chói mắt vang lên, khói trắng bao trùm không gian. An thoát khỏi những rễ cây, cô lao vào thang máy thoát hiểm dành cho kỹ thuật, hướng thẳng lên tầng thượng – nơi đặt hệ thống thông gió trung tâm của toàn thành phố.

Tầng thượng của tòa tháp Thiên Đỉnh nằm ở độ cao nghìn thước, nơi gió rít qua những khung thép gầm gừ như thú dữ. Một bể chứa khổng lồ chứa hàng tỷ bào tử hoa trà đang sôi sùng sục, chuẩn bị cho thời khắc giao thừa chỉ còn tính bằng phút.

Đứng trước bể chứa là Linh – người phụ nữ quý phái từ thư viện cổ. Nhưng lúc này, bà ta không còn vẻ nghiêm nghị của một người kháng chiến. Linh đang cầm một chiếc điều khiển từ xa, đôi mắt bà ta đã chuyển sang màu đỏ thẫm.

“Linh? Tại sao bà lại ở đây?” An bàng hoàng.

Linh cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng. “Những Kẻ Thu Hoạch Ánh Sáng... An ạ, cô ngây thơ quá. Để đánh bại được bóng tối, người ta phải hiểu rõ nó. Tôi đã chờ đợi hàng chục năm để có được dòng máu của cô. Tôi không muốn phá hủy Hội đồng, tôi muốn thay thế nó. Với dòng máu của cô và huyết thanh trắng, tôi sẽ tạo ra một loài hoa mới – một loài hoa không chỉ kiểm soát nỗi đau, mà kiểm soát cả sự phục tùng tuyệt đối.”

Lâm và Nam vừa chạy lên đến nơi, cả hai đều chết lặng trước sự phản bội này.

“Bà đã lừa tất cả chúng tôi!” Nam gầm lên, ông giơ súng về phía Linh.

“Đừng cử động, Nam.” Linh giơ chiếc điều khiển lên. “Chỉ cần một nút bấm, toàn bộ hệ thống này sẽ nổ tung, và bào tử sẽ phát tán theo cách thủ công. Cô An, đưa chiếc bình cho tôi, và tôi sẽ để đứa bé trong bụng cô được sống.”

An nhìn xuống thành phố bên dưới. Kim đồng hồ trên tòa thị chính đang nhích dần đến con số mười hai. Cô nhìn chiếc bình huyết thanh trong tay, rồi nhìn sang Lâm. Trong một khoảnh khắc, cô thấy bóng dáng của Trình hiện về trong làn gió lạnh. Anh đang mỉm cười, một nụ cười khích lệ.

“Linh, bà đã quên mất một điều.” An nói, giọng cô bình thản đến lạ kỳ. “Hoa trà trắng không thể bị sở hữu. Nó chỉ có thể được hiến dâng.”

An bất ngờ mở nắp chiếc bình và đổ toàn bộ huyết thanh trắng vào cơ thể mình, thay vì đổ vào bể chứa. Cô uống lấy thứ dung dịch đắng ngắt ấy, cảm nhận nó hòa tan vào huyết quản, hòa quyện với dòng máu của đứa trẻ.

“Cô làm cái gì vậy? Cô sẽ chết đấy!” Linh hét lên.

An không trả lời. Cơ thể cô bắt đầu phát ra một thứ ánh sáng trắng bạc rực rỡ, xuyên thấu qua lớp áo đen. Những mạch máu trên người cô hiện lên như những sợi dây bạc lấp lánh. Cô bước thẳng về phía bể chứa bào tử khổng lồ.

“Máu của tôi bây giờ chính là huyết thanh. Và trái tim của tôi chính là bộ lọc.”

An nhảy thẳng vào trong bể chứa dung dịch màu đỏ. Một tiếng nổ năng lượng trắng tinh khôi bùng phát từ bên trong bể chứa. Màu đỏ của bào tử ngay lập tức bị thanh lọc, chuyển sang một màu trắng tinh khiết như tuyết đầu mùa.

Linh gào thét, lao tới định ngăn cản nhưng đã quá muộn. Luồng ánh sáng trắng từ bể chứa bắt đầu phun ra theo các đường ống thông gió, lan tỏa ra khắp thành phố. Thay vì một màn sương đỏ chết chóc, một cơn mưa cánh hoa trà trắng bắt đầu rơi xuống từ đỉnh tháp.

Dưới phố, đám đông đang chờ đợi khoảnh khắc giao thừa bỗng cảm thấy một sự thanh thản lạ lùng. Những người đang bị hoa trà đỏ thao túng bỗng khựng lại, đôi mắt họ trở lại bình thường khi chạm vào những cánh hoa trắng. Sự giận dữ, nỗi đau và lòng tham dường như bị gột rửa bởi cơn mưa kỳ lạ này.

Bên trong tòa tháp, Alistair và những kẻ thu hoạch bắt đầu tan biến thành bụi tro khi ánh sáng trắng tràn ngập mọi ngõ ngách. Linh ngã quỵ xuống, cơ thể bà ta khô héo dần, miệng vẫn lẩm bẩm những lời nguyền rủa vô vọng.

Lâm lao đến bên bể chứa, anh gào khóc gọi tên An. “An! Quay lại đi! Đừng bỏ lại mọi người!”

Từ trong làn nước trắng xóa, một bàn tay vươn ra. Lâm nắm lấy, kéo An lên. Cô vẫn còn sống, nhưng cơ thể cô yếu ớt như một sợi tơ. Ánh sáng bạc trên người cô mờ dần, nhưng nhịp tim của đứa trẻ bên trong lại đập mạnh mẽ hơn bao giờ hết, phát ra một thứ âm thanh như tiếng nhạc.

“Lâm... kết thúc rồi phải không?” An thều thào.

Lâm nhìn ra xa. Pháo hoa giao thừa vẫn nổ, nhưng lần này là để chào đón một thế giới thực sự sạch bóng những loài hoa quỷ. “Phải, An. Chúng ta đã thắng.”

Thành phố chìm trong một màu trắng tinh khôi của những cánh hoa trà thanh khiết. Mọi dấu tích của Hội đồng Hoa Đỏ bị xóa sổ hoàn toàn trong đêm đó. Những người tham gia vào tổ chức bí mật bị mất sạch ký ức về quyền lực đen tối của mình, trở lại thành những con người bình thường với những nỗi đau bình thường.

Vài tháng sau, khi tiết trời chuyển sang mùa xuân ấm áp – cái thời điểm mà những rặng liễu ven hồ bắt đầu đâm chồi nảy lộc và mùi cỏ non thơm nồng trên những lối đi – An ngồi trên ban công của hiệu sách cũ phố Hoài Cổ. Lão Hạc đang pha một ấm trà xanh thơm ngát, mắt ông nheo lại nhìn ra phía xa.

Lâm bước vào, trên tay cầm một bó hoa trà trắng bình thường hái từ thung lũng phía Bắc. “An, cô thấy thế nào rồi?”

An mỉm cười, cô bế trên tay một đứa trẻ kháu khỉnh với đôi mắt trong suốt như pha lê. Đứa trẻ nhìn Lâm rồi nhìn vào đóa hoa trà trên tay anh, nó khẽ vẫy tay, và đóa hoa trà bỗng chốc nở rộ rực rỡ, tỏa ra một mùi hương dịu ngọt chưa từng thấy.

“Thằng bé giống Trình quá.” Lâm xúc động nói.

“Phải.” An khẽ hôn lên trán con. “Thằng bé là sự tha thứ của thung lũng. Và là lời hứa về một thế giới không còn những mùa hoa máu.”

Thung lũng phía Bắc giờ đây đã trở thành một đồn điền trà xanh bát ngát, nơi người dân sống trong sự hòa thuận và tôn trọng thiên nhiên. Bí mật về biệt thự "Vườn Yên Nghỉ" chỉ còn là một câu chuyện cổ tích buồn được kể lại trong những đêm bão để răn đe lòng tham của con người.

Nhưng trong lòng thành phố, thỉnh thoảng người ta vẫn thấy một người đàn ông mặc cảnh phục, đứng lặng trước bức tượng cảnh sát Minh được dựng lên ở quảng trường. Và thỉnh thoảng, trong những giấc mơ của những người đã từng đau khổ, họ thấy một người bác sĩ trẻ đang mỉm cười, tay cầm một đóa trà trắng, dẫn lối cho họ tìm về phía ánh sáng.

Câu chuyện về hoa trà đỏ đã khép lại, nhưng mầm sống của sự hy sinh và tình yêu sẽ mãi mãi nảy nở, tinh khiết và bất diệt như đóa trà trắng trong sương sớm.