Thung lũng sau cơn đại nạn không còn mang vẻ u uất của một nghĩa địa lộ thiên, nhưng nó cũng chẳng thể ngay lập tức khoác lên mình tấm áo của sự sống bình thường. Sương mù vẫn giăng mắc trên những sườn đồi, nhưng giờ đây chúng mang sắc trắng bạc dịu nhẹ, không còn cái màu xám xịt của tử khí. Những ngôi nhà sàn trong làng bắt đầu bốc khói bếp, mùi cơm mới lan tỏa trong không gian, át đi cái mùi hăng nồng của nhựa cây cháy khét. Đó là một buổi sớm mai thanh bình đến lạ lùng, cái thời khắc mà những chú chim họa mi rừng bắt đầu cất tiếng hót líu lo sau những ngày dài im bặt vì khiếp sợ.
Lâm đứng bên cạnh chiếc xe Jeep cũ kỹ, tay cầm một tách cà phê nóng mà người dân làng vừa mang tặng. Anh nhìn về phía hố sâu, nơi từng là lối vào căn hầm quỷ quái. Giờ đây, nơi đó chỉ là một bãi đất trống được phủ đầy bởi một lớp cỏ non xanh mướt, mọc nhanh một cách thần kỳ chỉ sau một đêm. Cảnh sát Minh ngồi trên bậc thềm của một ngôi nhà sàn gần đó, ông đang tỉ mẩn lau chùi chiếc kẹp tóc màu hồng của con gái. Gương mặt ông đã già đi nhiều, nhưng đôi mắt không còn vẻ đục ngầu của sự ám ảnh.
“Sếp, chúng ta chuẩn bị khởi hành thôi. Lệnh triệu tập từ sở đã gửi tới rồi.”
Lâm lên tiếng, giọng anh trầm xuống. Anh biết rằng khi trở về thành phố, họ sẽ phải đối mặt với một cuộc thẩm vấn gắt gao. Cái chết của Đại tá Vũ và sự biến mất của Giáo sư Trực không phải là những chuyện có thể giải thích bằng vài dòng báo cáo thông thường.
Minh ngước lên, khẽ gật đầu. “Cậu đi trước đi, Lâm. Tôi cần ở lại đây thêm một chút. Tôi muốn dựng một tấm bia nhỏ ở gốc cây đa đầu làng. Không phải cho con gái tôi, mà cho tất cả những linh hồn đã bị mắc kẹt ở đây.”
Lâm hiểu ý ông. Anh quay sang nhìn An. Cô đang đứng một mình giữa bãi cỏ, nơi đóa hoa trà trắng duy nhất đã từng nở rộ trước khi tan biến vào hư không. An mặc một chiếc áo khoác chàm của người dân địa phương, mái tóc dài xõa ngang vai, trông cô mong manh như một cánh hoa rừng nhưng ẩn chứa một sức sống mãnh liệt.
“An, cô sẵn sàng chưa?”
An quay lại, đôi mắt cô trong vắt như nước suối đầu nguồn. Cô không trả lời ngay mà đưa tay nhẹ nhàng đặt lên bụng mình. Một cử chỉ vô thức nhưng đầy ý nghĩa.
“Lâm này, anh có tin vào sự luân hồi không?”
Lâm khựng lại, anh không biết phải trả lời thế nào. Sau những gì đã trải qua, định nghĩa về cái chết và sự sống trong anh đã hoàn toàn thay đổi.
“Tôi không biết nữa. Nhưng tôi tin rằng có những thứ tình cảm mạnh hơn cả cái chết. Trình đã chứng minh điều đó.”
An mỉm cười, một nụ cười phảng phất nỗi buồn nhưng không còn tuyệt vọng. “Sáng nay khi thức dậy, tôi cảm thấy một luồng hơi ấm rất lạ chảy trong huyết quản. Nó không giống như sự nóng rát của hoa trà đỏ, nó dịu dàng và mang theo mùi hương của trà xanh sau cơn mưa. Trình đã đi, nhưng anh ấy để lại cho tôi một món quà.”
Lâm nhìn An, anh chợt nhận ra điều cô đang ám chỉ. Một sự bàng hoàng len lỏi trong tâm trí anh. Nếu An mang trong mình giọt máu của Trình – một người đã từng bị biến đổi bởi cả hai dòng máu Đỏ và Trắng – thì đứa trẻ đó sẽ là gì? Một sự cứu rỗi mới, hay là khởi đầu cho một huyền thoại khác của thung lũng?
Họ bắt đầu hành trình trở về thành phố. Chiếc xe Jeep lăn bánh trên con đường đèo lổm chổm đá hộc, cái thời điểm mà nắng bắt đầu hanh vàng trên những cánh rừng đại ngàn, soi rõ những vạt hoa dại đang đua nhau khoe sắc. Thung lũng lùi dần phía sau, nhỏ bé dần cho đến khi chỉ còn là một vệt xanh thẫm giữa những đám mây.
Trên xe, Lâm nhận thấy An liên tục nhìn vào chiếc túi vải chàm mà bà lão mù đã đưa cho. Cô lấy ra một nắm đất nhỏ, nhưng giờ đây đất không còn màu nâu xám của mộ huyệt, mà lấp lánh những hạt khoáng sản màu bạc.
“Lão Hạc nói đúng, Lâm ạ. Sự tha thứ cần có một cái giá. Trình đã trả cái giá đó bằng sự tồn tại của anh ấy. Nhưng Hội đồng Hoa Đỏ... họ sẽ không dừng lại ở đây.”
Lâm siết chặt vô lăng. “Chúng ta có chiếc nhẫn hồng ngọc của Giáo sư Trực. Đó là bằng chứng không thể chối cãi.”
“Chiếc nhẫn đó chỉ là một biểu tượng.” An lắc đầu. “Quyền lực của họ nằm ở sự tham lam và nỗi sợ của con người. Chừng nào con người còn khao khát sự trường sinh và sức mạnh từ nỗi đau của kẻ khác, họ sẽ còn quay lại. Nhưng lần này, chúng ta sẽ không đơn độc.”
Khi họ về tới vùng ngoại ô thành phố – nơi những ống khói nhà máy bắt đầu nhả ra những làn khói xám xịt báo hiệu một thời kỳ công nghiệp hóa đang bùng nổ mạnh mẽ, thay thế cho những cánh đồng lúa xanh mướt trước đây – Lâm cảm thấy một sự căng thẳng bao trùm. Những trạm kiểm soát cảnh sát xuất hiện dày đặc hơn bình thường.
“Có chuyện gì đó không ổn.” Lâm lẩm bẩm, anh giảm tốc độ xe.
Một chiếc xe đen sang trọng từ trong bóng tối của một trạm xăng ven đường bất ngờ lao ra, chặn ngang lối đi của họ. Lâm phanh gấp, tay đặt lên báng súng. Từ trên xe đen, một người đàn ông mặc vest đen bước xuống. Trình diện của ông ta rất lịch lãm, nhưng trên ve áo không cài hoa trà, mà đính một chiếc ghim hình một chiếc lá trà xanh sắc sảo.
“Thanh tra Lâm, cô An. Xin đừng nổ súng. Tôi không thuộc về Hội đồng Hoa Đỏ.”
Người đàn ông giơ tay lên tỏ ý hòa bình. Ông ta tiến lại gần cửa kính xe Jeep, đưa ra một chiếc thẻ căn cước của Bộ Nội vụ.
“Tôi là Nam, thuộc Văn phòng Đặc biệt về Các vấn đề Bất thường. Chúng tôi đã theo dõi vụ án tại 'Vườn Yên Nghỉ' từ rất lâu, nhưng Đại tá Vũ đã ngăn chặn mọi sự can thiệp của chúng tôi.”
Lâm hạ súng nhưng vẫn không buông lỏng cảnh giác. “Đại tá Vũ đã chết. Hội đồng Hoa Đỏ đã bị quét sạch ở thung lũng.”
Nam khẽ lắc đầu, nụ cười của ông ta mang vẻ u buồn của một người biết quá nhiều bí mật. “Vũ chỉ là một kẻ gác cổng tầm thường. Những kẻ đứng đầu thực sự của Hội đồng đang ẩn náu ngay trong các tòa nhà chọc trời kia. Họ đã biết về sự thất bại ở thung lũng, và họ đang chuẩn bị cho một cuộc 'thanh trừng' quy mô lớn để xóa dấu vết.”
Nam nhìn sang An, đôi mắt ông ta dừng lại ở bụng cô một lúc lâu.
“Cô An, cô đang mang trong mình thứ duy nhất có thể ngăn chặn họ. Đứa trẻ đó không chỉ là con của bác sĩ Trình. Nó là kết tinh của Khế ước Trắng – thứ mà hàng nghìn năm nay con người đã đánh mất. Hội đồng sẽ lùng sục cả thế giới này để tìm cô.”
An nhìn Nam, giọng cô kiên định: “Tôi sẽ không trốn chạy. Tôi đã chạy đủ rồi.”
“Chúng tôi không yêu cầu cô trốn chạy.” Nam nói, ông ta mở cửa xe sau của mình. “Chúng tôi yêu cầu cô lãnh đạo. Có một lực lượng kháng chiến ngầm đã tồn tại từ nhiều thế kỷ, tập hợp những người đã sống sót sau các mùa hoa trà. Chúng tôi gọi mình là 'Những Kẻ Thu Hoạch Ánh Sáng'. Chúng tôi cần cô.”
Lâm nhìn An, anh thấy sự phân vân hiện rõ trên gương mặt cô. Họ vừa mới thoát khỏi một địa ngục, liệu có nên dấn thân vào một cuộc chiến khác?
“Lâm, anh nghĩ sao?” An khẽ hỏi.
Lâm thở dài, anh nhìn vào chiếc nhẫn hồng ngọc đang để ở hộc xe. “Nếu chúng ta không làm gì, cái chết của Trình và Minh sẽ trở nên vô nghĩa. Nếu có một cơ hội để kết thúc hoàn toàn sự điên rồ này, tôi sẽ đi cùng cô.”
Họ bỏ lại chiếc xe Jeep ven đường và bước lên xe của Nam. Chiếc xe đen lao nhanh vào bóng đêm của thành phố, hướng về phía những khu phố cũ, nơi những con đường lát đá và những hàng cây cổ thụ vẫn còn giữ lại linh hồn của quá khứ.
Nam đưa họ đến một căn hầm nằm bên dưới một thư viện cổ. Nơi này không giống như căn hầm ở thung lũng. Nó hiện đại với những màn hình máy tính chằng chịt, nhưng xung quanh tường lại treo đầy những tiêu bản thực vật của các loài trà hiếm thấy. Ở giữa phòng là một cái bàn tròn lớn, nơi năm người khác đang ngồi chờ. Tất cả họ đều có một điểm chung: trên cánh tay họ đều có những vết sẹo mờ hình đóa hoa trà trắng.
“Chào mừng cô An.” Một người phụ nữ đứng tuổi, có vẻ đẹp quý phái nhưng nghiêm nghị, lên tiếng. “Tôi là Linh, người điều phối của Những Kẻ Thu Hoạch Ánh Sáng. Chúng tôi đã đợi dòng máu nhà họ Lê quay về với chính nghĩa từ rất lâu rồi.”
An ngồi xuống ghế, cô cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với những người này. “Tôi muốn biết sự thật về đứa con của tôi. Tại sao mọi người lại quan tâm đến nó như vậy?”
Linh nhìn sang Nam, rồi bà ta trải một bản đồ gen kỳ lạ lên bàn. “Bác sĩ Trình đã tự biến mình thành một vật thí nghiệm cuối cùng. Khi anh ấy đâm con dao bạc vào ngực, anh ấy không chỉ giết chết mầm mống hoa trà đỏ trong mình, mà anh ấy đã lọc sạch toàn bộ những oán hận tích tụ trong ADN của nhà họ Lê qua hàng thế kỷ. Đứa trẻ cô đang mang là người đầu tiên trong lịch sử mang dòng máu trà hoàn toàn tinh khiết. Nó có khả năng hóa giải mọi sự thao túng tâm linh của Hội đồng Hoa Đỏ chỉ bằng sự hiện diện của mình.”
An bàng hoàng. Con cô sẽ không phải là một con người bình thường, mà là một vị cứu tinh – hoặc là một miếng mồi ngon nhất cho quỷ dữ.
“Hội đồng Hoa Đỏ đang lên kế hoạch cho một sự kiện gọi là 'Màn Sương Đỏ'.” Nam tiếp lời, ông ta bật một bản đồ thành phố lên màn hình. “Họ sẽ phát tán bào tử hoa trà qua hệ thống thông gió của tất cả các tòa nhà lớn vào đêm giao thừa – cái thời khắc mà hàng triệu người tụ tập để đón mừng năm mới, thời khắc mà cảm xúc con người dâng trào mạnh mẽ nhất. Họ muốn biến cả thành phố thành một vườn trà khổng lồ chỉ trong một đêm.”
Lâm đập bàn: “Chúng ta phải báo động cho chính quyền!”
“Chính quyền sao?” Linh cười nhạt. “Đại tá Vũ chỉ là một ví dụ nhỏ. Một nửa số quan chức cao cấp đang sử dụng 'Trà Trường Sinh' do Hội đồng cung cấp. Họ sẽ không tin cậu, hoặc họ sẽ bắt giam cậu ngay khi cậu mở miệng.”
“Vậy chúng ta phải làm gì?”
“Chúng ta cần An.” Linh nhìn thẳng vào mắt An. “Máu của cô, kết hợp với hạt giống trà trắng còn lại, có thể tạo ra một loại huyết thanh trung hòa. Chúng ta sẽ xâm nhập vào trung tâm điều khiển của Hội đồng – tòa tháp Thiên Đỉnh – và phát tán huyết thanh trắng trước khi họ kịp hành động.”
An nhìn vào đôi bàn tay mình. Cô biết đây là nhiệm vụ tự sát. Tòa tháp Thiên Đỉnh là biểu tượng của quyền lực và sự xa hoa, được bảo vệ bởi những công nghệ tiên tiến nhất và những kẻ thu hoạch tinh nhuệ nhất.
“Tôi sẽ làm.” An nói chắc nịch. “Vì Trình, và vì tương lai của đứa trẻ này.”
Những ngày tiếp theo là một cuộc chạy đua với thời gian. Trong căn hầm tối, An được chăm sóc đặc biệt để duy trì sức khỏe, trong khi Lâm phối hợp với Nam huấn luyện những kỹ năng xâm nhập. Lâm nhận ra rằng những người trong tổ chức này không chỉ là những chiến binh, họ là những tri thức, những người đã mất đi người thân vì hoa trà đỏ và thề sẽ dành cả đời để báo thù.
Càng gần đến đêm giao thừa, không khí thành phố càng trở nên náo nhiệt nhưng cũng đầy vẻ bất an. Những đóa hoa trang trí trên các đường phố dường như đỏ rực một cách bất thường. Mùi hương ngọt lịm thoang thoảng trong gió khiến những người dân cảm thấy phấn khích một cách kỳ lạ, họ cười nói nhiều hơn, nhưng ánh mắt lại bắt đầu hiện lên những tia sáng đỏ mờ nhạt.
“Nó đang bắt đầu rồi.” Nam đứng trên ban công của thư viện, nhìn xuống dòng người. “Giai đoạn tiền phát tán đã được kích hoạt.”
Trong đêm cuối cùng trước khi hành động, An ngồi một mình trong phòng. Cô cầm chiếc vòng bạc "Gia Bảo" mà Trình đã để lại – thực chất nó không phải là của đứa con đã mất, mà là một kỷ vật của mẹ Trình, người cũng đã từng là một nạn nhân của thung lũng.
Bất chợt, một bóng đen hiện lên ở góc phòng. An không giật mình, cô cảm nhận được hơi ấm quen thuộc.
“Trình? Có phải anh không?”
Không có tiếng trả lời, nhưng một cánh hoa trà trắng bạc rơi xuống lòng bàn tay cô. Trong tâm trí An vang lên một giọng nói trầm thấp: “Đừng sợ, em yêu. Anh luôn ở trong hơi thở của em.”
An nắm chặt cánh hoa, sự sợ hãi tan biến hoàn toàn. Cô đứng dậy, mặc bộ đồ tác chiến màu đen mà Nam đã chuẩn bị. Đã đến lúc kết thúc tất cả.
Họ xuất phát vào lúc mười giờ đêm, khi thành phố bắt đầu đổ ra các quảng trường lớn. Tòa tháp Thiên Đỉnh sừng sững giữa trời, rực rỡ ánh đèn màu đỏ – màu sắc chủ đạo của mùa lễ hội năm nay. Không ai biết rằng, bên trong những ống thép và kính ấy, một thảm họa diệt vong đang đếm ngược từng phút.
Lâm kiểm tra lại khẩu súng đã nạp đầy những viên đạn chứa tinh thể bạc. “An, cô phải ở sát bên tôi. Bất cứ giá nào, cô cũng phải lên tới tầng thượng.”
An gật đầu, tay cô giữ chặt chiếc bình chứa huyết thanh trắng – thứ được pha trộn từ máu của cô và nhựa cây trà cổ thụ.
Chiếc xe tải của Những Kẻ Thu Hoạch Ánh Sáng lao thẳng vào cổng sau của tòa tháp. Cuộc chiến cuối cùng bắt đầu giữa tiếng pháo hoa nổ vang trời, báo hiệu sự chuyển giao giữa cái cũ và cái mới.