MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDI SẢN CỦA HOA MÁUChương 8: LẦN THEO DẤU MÁU CŨ

DI SẢN CỦA HOA MÁU

Chương 8: LẦN THEO DẤU MÁU CŨ

3,060 từ · ~16 phút đọc

Con đường dẫn ngược về phía Bắc giờ đây không còn là lối đi của những kẻ tìm kiếm sự bình yên, mà là một hành trình đi sâu vào thực quản của một con quái vật đang đói khát. Chiếc xe Jeep của Lâm lao đi trong màn mưa xám xịt của vùng trung du, nơi những đồi cọ gầy guộc đứng trơ trọi như những bộ xương khô cắm xuống lòng đất đỏ. Thành phố đã lùi xa sau lưng, nhưng hơi thở của nó – thứ mùi vị của sự mục rữa hào nhoáng – dường như vẫn bám đuổi theo họ qua những làn sương mù đang đặc dần.

Lâm siết chặt vô lăng, đôi mắt anh hằn lên những tia máu vì thiếu ngủ. Bên cạnh anh, An ngồi bất động, đôi bàn tay đan chặt vào nhau để giấu đi sự run rẩy. Hạt giống trà trắng mà Lão Hạc đưa cho cô dường như đang tỏa ra một hơi lạnh thấu xương, thấm qua lớp vải túi áo và len lỏi vào từng thớ thịt. Cô có thể cảm nhận được nhịp đập của nó, một nhịp đập trầm đục, đối nghịch hoàn toàn với sự hỗn loạn của dòng máu đang chảy trong người mình.

“An, cô ổn chứ?”

Lâm hỏi, giọng anh khản đặc vì hơi lạnh.

An khẽ gật đầu, nhưng mắt cô vẫn dán chặt vào những bụi cây ven đường. “Tôi cảm thấy anh ấy, Lâm ạ. Trình không ở bệnh viện nữa. Anh ấy đang ở khắp nơi xung quanh chúng ta. Những hàng cây này, những ngọn cỏ này… chúng đang nói cho anh ấy biết chúng ta đã về.”

Lâm rùng mình. Anh nhìn vào gương chiếu hậu. Phía sau họ, không có một chiếc xe nào bám theo, nhưng anh biết Đại tá Vũ và những kẻ thu hoạch linh hồn của Hội đồng Hoa Đỏ sẽ không để họ đi dễ dàng như vậy. Họ là những kẻ nắm giữ quyền lực từ cái thời mà những đạo luật đầu tiên của vùng đất này còn được viết trên vỏ cây và được thi hành bằng những lưỡi gươm tẩm thuốc độc. Sự truy đuổi của họ không nằm ở tốc độ, mà nằm ở sự hiện diện không thể trốn thoát.

Chiếc xe Jeep bắt đầu leo lên những đoạn đèo dốc đứng. Càng lên cao, không khí càng trở nên đặc quánh mùi của sự ẩm mốc và hương hoa trà nồng nặc đến mức lợm giọng. Đây không phải là mùa hoa của tự nhiên; đây là một sự trỗi dậy cưỡng ép của những linh hồn bị giam cầm dưới lòng đất.

Họ đi ngang qua một ngôi làng cổ nằm nép mình bên sườn núi. Những ngôi nhà sàn gỗ đen bóng vì khói bếp từ cái thời mà người dân còn dùng những chiếc cối đá để giã gạo suốt đêm, tạo nên tiếng vang lục cục khắp thung lũng. Nhưng tuyệt nhiên không có bóng người. Cửa nẻo đóng sầm, những chiếc bùa hộ mệnh bằng xương thú treo trước hiên nhà xoay tít trong gió lạnh, phát ra những tiếng lạch cạch khô khốc.

“Dừng lại ở đây một chút.” An bỗng lên tiếng, tay cô chỉ về phía một cây đa cổ thụ nằm ở đầu làng.

Lâm phanh xe gấp. Dưới gốc cây đa, một bóng người già nua đang ngồi bất động. Đó là một bà lão, gương mặt nhăn nheo như vỏ cây bị cháy, đôi mắt mù lòa hướng về phía thung lũng sương mù. Bà ta đang lẩm bẩm một bài hát đồng dao cũ kỹ, một giai điệu mà Lâm đã từng nghe Minh nhắc đến – bài hát dùng để gọi những đứa trẻ bị lạc trong rừng trà trở về.

An bước xuống xe, chân cô chạm xuống lớp bùn nhão. Bà lão bỗng ngừng hát, cái mũi hếch lên như đang ngửi thấy một mùi vị lạ lùng trong gió.

“Máu của kẻ phản bội đã về. Và máu của kẻ hy sinh cũng đã về. Một sự kết thúc bắt đầu từ một vòng tròn không có điểm đầu.”

An tiến lại gần, giọng cô dịu dàng nhưng đầy vẻ u sầu: “Bà ơi, bà có biết đường vào Trái tim thung lũng không?”

Bà lão cười, một điệu cười khục khặc trong cổ họng. Bà ta giơ một cánh tay gầy guộc, chỉ về phía rặng núi mù mịt phía sau ngôi biệt thự "Vườn Yên Nghỉ" đã bị thiêu rụi.

“Đi vào nơi mà hoa không có rễ, và đất không có linh hồn. Đi vào nơi mà tiếng khóc của những người mẹ bị kẹt lại trong những thân cây. Nhưng hãy cẩn thận, cô gái trẻ. Người mà cô đang tìm không còn là người mà cô đã yêu. Anh ta đã trở thành một phần của khế ước rồi.”

Bà lão đưa cho An một chiếc túi nhỏ bằng vải chàm. “Mang theo cái này. Nó là đất từ những ngôi mộ của những kẻ đã từ chối nở hoa. Khi nào cảm thấy hơi thở của hoa trà đỏ bóp nghẹt tim mình, hãy rắc một ít xuống dưới chân.”

“Cảm ơn bà.” An cúi đầu, một giọt lệ rơi xuống bàn tay nhăn nheo của bà lão.

Ngay khi giọt lệ chạm vào da thịt, bà lão bỗng rùng mình, đôi mắt mù lòa chợt ánh lên một tia sáng xanh nhạt. Bà ta nắm lấy tay An, ghé sát tai cô thầm thì: “Lão Hạc đã lừa các người một nửa sự thật. Trắng và Đỏ không phải là hai loài hoa khác nhau. Chúng là hai mặt của cùng một lời nguyền. Hãy nhớ kỹ: sự tha thứ mà không có sự trừng phạt chỉ là một cái bẫy khác của sự yếu đuối.”

Lâm đứng cạnh xe, tay anh luôn đặt trên bao súng. Anh cảm thấy một sự đe dọa mơ hồ từ những lùm cây xung quanh. Những chiếc lá trà xanh mướt dường như đang khẽ chuyển động, quay về phía họ như những con mắt đang quan sát.

Họ tiếp tục lên đường. Khi chiếc xe Jeep đi qua cổng vào của "Vườn Yên Nghỉ", một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra. Ngôi biệt thự bị thiêu rụi giờ đây không còn là một đống tro tàn hoang phế. Từ đống đổ nát, những dây leo trà đỏ thẫm đã mọc lên, đan xen chặt chẽ tạo thành một cấu trúc mới, giống hệt hình dáng của ngôi biệt thự cũ nhưng sống động và phập phồng như một thực thể sinh học.

Những đóa hoa trà đỏ nở rộ trên những bức tường bằng rễ cây, phát ra một thứ ánh sáng hồng mờ ảo trong bóng tối của hoàng hôn. Mùi hương của chúng lúc này không còn ngọt lịm nữa, mà nồng nặc mùi kim loại của máu tươi.

“Họ đã dựng lại nó… chỉ trong vài ngày.” Lâm thốt lên, giọng run rẩy.

“Không phải họ dựng lại. Mà là máu của Trình đã thúc đẩy nó lớn nhanh như vậy.” An nói, cô bước xuống xe, mắt hướng về phía căn hầm bí mật đã được lật mở.

Bỗng nhiên, từ trong bóng tối của những gốc trà cổ thụ, hàng chục bóng người bước ra. Họ không phải là cảnh sát đặc nhiệm của Vũ, cũng không phải là những kẻ thu hoạch trong bộ vest đen. Họ là dân làng, nhưng gương mặt họ đờ đẫn, đôi mắt trống rỗng. Trên đầu mỗi người đều đội một vòng hoa trà đỏ, những chiếc gai nhỏ của hoa cắm sâu vào trán họ, để lại những vệt máu khô đen kịt.

“Họ là những kẻ đã bị thu hoạch.” An nhận xét, lòng cô dâng lên một nỗi xót xa vô hạn.

Những người dân làng lầm lũi tiến về phía họ, tay cầm những dụng cụ làm vườn sắc nhọn. Họ không nói lời nào, chỉ có tiếng bước chân lê lết trên mặt đất ẩm. Lâm rút súng, nhưng anh biết mình không thể bắn vào những người dân tội nghiệp này.

“Lâm, đưa túi đất cho tôi!” An hét lên.

Lâm ném chiếc túi vải chàm cho An. Cô nhanh tay bốc một nắm đất từ những ngôi mộ cổ rắc thành một vòng tròn xung quanh hai người. Ngay khi những hạt đất chạm sàn, một luồng khí lạnh buốt bốc lên, tạo thành một bức tường vô hình ngăn cản những người dân làng. Họ dừng lại ngay sát vòng tròn, tay vươn ra nhưng không thể chạm vào, miệng phát ra những tiếng gầm gừ đứt quãng.

“Chúng ta phải xuống hầm. Trái tim nằm ở dưới đó!”

An nắm lấy tay Lâm, kéo anh chạy về phía lối vào căn hầm. Khi họ bước xuống những bậc thang đá, tiếng gào thét của những người dân làng phía trên nhỏ dần, thay vào đó là một âm thanh u uất, sâu thẳm như tiếng đập của một trái tim khổng lồ nằm sâu trong lòng đất.

Dưới hầm, không gian rộng lớn hơn nhiều so với lần trước Trình xuống. Những vách đá ẩm ướt được bao phủ bởi một lớp rêu đỏ rực, và từ trên trần hầm, những sợi tơ máu nhỏ xuống như mưa. Giữa lòng căn hầm là một hồ nước nhỏ, nhưng nước trong hồ không màu xanh mà là màu đỏ thẫm của máu đặc. Ở giữa hồ, một gốc trà khổng lồ mọc lên, rễ của nó tủa ra khắp nơi, xuyên qua những vách đá để vươn tới mọi ngõ ngách của thung lũng.

Trên những cành của gốc trà khổng lồ đó, hàng trăm cái kén bằng tơ trà đang treo lơ lửng. Bên trong mỗi cái kén là hình dáng của một con người. Lâm nhìn thấy một cái kén nằm ở vị trí thấp nhất, bên trong chính là cảnh sát Minh. Ông không chết, nhưng cơ thể ông đang dần bị những sợi tơ trà đồng hóa, gương mặt ông hiện lên một sự đau đớn bị đóng băng trong thời gian.

“Minh!” Lâm lao tới, định dùng dao cắt đứt cái kén.

“Dừng lại!”

Một giọng nói uy nghiêm vang lên từ phía sau gốc trà. Đại tá Vũ bước ra, nhưng ông ta không còn mặc cảnh phục. Ông ta mặc một chiếc áo choàng bằng da thú cũ kỹ, trên tay cầm một chiếc trượng bằng gỗ trà đen. Gương mặt ông ta giờ đây đã biến đổi, một nửa mặt bị bao phủ bởi những cánh hoa trà đỏ thắm mọc từ trong da thịt ra.

“Cậu không thể cứu được họ đâu, Lâm. Họ đã trở thành một phần của Nguồn Cội. Họ đang đóng góp nỗi đau của mình để nuôi dưỡng sự trường sinh của dòng họ chúng tôi.”

Lâm chĩa súng vào Vũ: “Dòng họ các người? Ông cũng là một phần của sự điên rồ này sao?”

Vũ cười, tiếng cười vang vọng trong không gian hầm đá. “Gia đình tôi đã canh giữ thung lũng này từ trước khi những người Pháp đầu tiên đến đây. Chúng tôi là những Kẻ Gác Đền của Hoa Trà. Minh, cha của ông ta, và cả cậu… tất cả đều chỉ là những quân cờ trong một ván cờ kéo dài hàng thế kỷ.”

Vũ quay sang nhìn An, ánh mắt đầy vẻ thèm khát. “Và cô, Mẫu Trà cuối cùng. Cô mang trong mình chìa khóa để mở ra Đại Thu Hoạch. Chỉ cần cô tự nguyện bước vào hồ máu kia, cả thế giới này sẽ được nếm trải mùi vị của sự cứu rỗi tuyệt đối.”

An không hề sợ hãi. Cô đưa tay vào túi áo, nắm chặt hạt giống trà trắng. “Sự cứu rỗi của các người là sự diệt vong của nhân tính. Tôi sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra.”

Vũ vẫy tay, những sợi tơ trà từ trên trần hầm bất ngờ lao xuống như những con rắn, quấn chặt lấy tay chân Lâm, nhấc bổng anh lên. Lâm vùng vẫy trong tuyệt vọng, nhưng những sợi tơ ấy mạnh mẽ và dẻo dai hơn thép.

“Bây giờ, hãy xem người hùng của cô làm được gì.”

Từ trong hồ máu, một bóng người từ từ trồi lên. Đó là Trình. Nhưng anh không còn là người đàn ông mà An yêu. Cơ thể anh trắng bệch, đôi mắt hoàn toàn trong suốt không có đồng tử, và trên lưng anh mọc ra những đôi cánh bằng xương trà trông giống như những cành cây khô khốc. Anh đứng đó, bất động và vô hồn như một pho tượng.

“Trình! Anh có nghe thấy em không?” An nghẹn ngào gọi.

Trình không đáp lại. Anh từ từ giơ tay lên, một thanh kiếm bằng rễ cây trà đen xuất hiện trong lòng bàn tay anh. Anh bước về phía An, mỗi bước đi đều khiến mặt nước hồ máu xao động.

“Giết cô ta!” Vũ ra lệnh. “Hãy để máu của cô ta tưới lên gốc trà này!”

Trình vung kiếm. Một luồng khí đen từ thanh kiếm chém sượt qua mặt An, cắt đứt một lọn tóc của cô. An không lùi bước, cô nhìn sâu vào đôi mắt trống rỗng của Trình. Cô thấy trong đó không phải là sự tà ác, mà là một sự trống rỗng cùng cực, một sự cầm tù của linh hồn.

“Trình… anh đã nói anh sẽ bảo vệ em. Anh đã chọn hoa trà trắng để tha thứ cho chính mình mà?”

Thanh kiếm của Trình khựng lại ngay trên đỉnh đầu An. Một sự rung động nhẹ xảy ra trong đôi mắt trong suốt của anh. Những sợi tơ trà quấn quanh Lâm bỗng nhiên nới lỏng ra một chút.

Vũ tức giận, lão giơ chiếc trượng lên, đọc những lời chú bằng một ngôn ngữ cổ xưa. Gốc trà khổng lồ bắt đầu rung chuyển, phát ra những tiếng kêu rùng rợn. Những cái kén trên cây bắt đầu co thắt, hút cạn sinh khí của những người bên trong để truyền sức mạnh cho Vũ.

“Đừng để lão hoàn tất nghi lễ!” Lâm hét lên, anh cố gắng rút khẩu súng bị kẹt ở thắt lưng.

An biết đây là cơ hội duy nhất. Cô lao về phía gốc trà khổng lồ, không phải để tấn công Vũ, mà là để nhét hạt giống trà trắng vào một vết nứt lớn ngay tâm của thân cây – nơi mà nhịp đập của Trái tim thung lũng đang diễn ra mạnh mẽ nhất.

“Không! Dừng lại ngay!” Vũ gầm lên, lão phóng một luồng năng lượng đỏ thẫm về phía An.

Nhưng Trình bỗng nhiên bước tới, dùng cơ thể mình chắn cho An. Luồng năng lượng xuyên qua ngực Trình, làm vỡ tung những cành xương trà trên lưng anh, nhưng anh không ngã xuống. Anh quay lại nhìn An, một nụ cười thoáng hiện trên gương mặt trắng bệch.

“Làm đi, An…”

An ấn hạt giống vào sâu trong thân cây. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng trắng tinh khôi bùng lên từ tâm gốc trà. Ánh sáng ấy không chói lòa nhưng nó mang theo một quyền năng thanh tẩy mãnh liệt. Những rễ cây trà đỏ bắt đầu chuyển sang màu trắng và mục nát ngay lập tức khi chạm vào ánh sáng này.

Vũ rú lên đau đớn khi cơ thể lão bắt đầu bị ánh sáng trắng thiêu cháy. Những cánh hoa trà trên mặt lão rơi rụng, để lại một gương mặt già nua và kinh hoàng.

“Không thể nào! Khế ước không thể bị phá vỡ bởi một hạt giống!”

“Nó không bị phá vỡ bởi hạt giống, mà bởi sự tha thứ của những người đã chịu khổ đau.” Giọng nói của Trình vang lên, lần này nó mang theo sức mạnh của hàng nghìn linh hồn đang bị giam cầm trong những cái kén.

Tất cả những cái kén bỗng chốc vỡ tung. Những người bên trong rơi xuống hồ máu, nhưng nước hồ giờ đây đã chuyển thành nước trong vắt. Minh mở mắt, ông hổn hển hít vào luồng không khí thanh sạch vừa mới xuất hiện.

Căn hầm bắt đầu sụp đổ. Gốc trà khổng lồ tan thành bụi trắng, cuốn theo cả Đại tá Vũ vào hư không. Ánh sáng trắng bao trùm lấy toàn bộ thung lũng, xóa sạch những bụi hoa trà đỏ và những vết tích của tội ác kéo dài hàng thế kỷ.

Lâm lao đến đỡ lấy Minh. “Sếp! Ông còn sống!”

An chạy lại bên Trình. Cơ thể anh đang mờ dần theo ánh sáng trắng. Anh nhìn cô lần cuối, đôi mắt đã trở lại màu sắc bình thường, đầy yêu thương và tiếc nuối.

“Anh phải đi rồi, An. Anh đã hoàn thành khế ước của mình với hoa trà trắng. Thung lũng này đã được giải thoát.”

“Em không muốn anh đi!” An khóc nức nở, cô cố gắng ôm lấy anh nhưng đôi tay cô chỉ chạm vào những hạt ánh sáng.

“Đừng buồn. Hãy sống thay cho cả anh và con. Thung lũng này… từ nay sẽ chỉ nở những loài hoa bình thường.”

Trình tan biến hoàn toàn vào không gian, để lại một đóa trà trắng duy nhất nở rộ ngay giữa hồ nước trong.

An ngồi thụp xuống bên bờ hồ, tay nâng niu đóa hoa trắng. Lâm và Minh đứng lặng sau lưng cô. Cơn bão đã qua, bầu trời phía trên căn hầm vỡ nát hiện ra những ngôi sao lấp lánh của một đêm hè thanh bình – cái thời điểm mà dế mèn bắt đầu gáy vang trong những bụi cỏ, báo hiệu một sự khởi đầu mới.

Thung lũng giờ đây đã thực sự yên nghỉ. Những người dân làng tỉnh lại như sau một giấc ngủ dài, họ không nhớ gì về những chuyện đã qua, chỉ cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ trong lòng.

Nhưng ở hiệu sách cũ phố Hoài Cổ, Lão Hạc khép cuốn sách lại, đôi mắt ông nhìn về phía chân trời xa xôi. Ông biết rằng, dù hoa trà đỏ đã bị tiêu diệt, nhưng hạt mầm của tham vọng vẫn luôn tồn tại trong trái tim con người. Và ở một thung lũng khác, trên một lục địa khác, một bông hoa màu đỏ tươi vừa mới hé nở dưới ánh trăng.