MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDI SẢN CỦA HOA MÁUChương 7: DI CHỨNG TRONG HƠI THỞ

DI SẢN CỦA HOA MÁU

Chương 7: DI CHỨNG TRONG HƠI THỞ

2,369 từ · ~12 phút đọc

Ánh bình minh của ngày mới không mang theo sự cứu rỗi như người ta vẫn lầm tưởng; nó chỉ phơi bày những mảnh vỡ trần trụi của một đêm tàn khốc dưới sự soi xét tàn nhẫn của mặt trời. Trên sân thượng tòa nhà bệnh viện, mùi máu người trộn lẫn với mùi nhựa cây cháy khét tạo thành một thứ không khí đặc quánh, lợm giọng. Trình nằm đó, gương mặt thanh thản một cách kỳ lạ dù lồng ngực đang phập phồng những hơi thở yếu ớt cuối cùng. Con dao bạc vẫn cắm sâu như một dấu gạch chéo gạt bỏ mọi sự thao túng của định mệnh.

An không khóc thành tiếng. Những giọt nước mắt của cô rơi xuống, thấm vào lớp áo đẫm máu của Trình, nơi vết thương đang tỏa ra một hơi ấm yếu ớt. Nhưng điều kỳ quái bắt đầu xảy ra ngay trước mắt Lâm. Máu của Trình, vốn dĩ phải chảy tràn ra sàn bê tông, lại bắt đầu bị hút ngược vào cơ thể An thông qua những đầu ngón tay đang run rẩy của cô. Những đường gân đỏ trên gương mặt An không biến mất khi Giáo sư Trực tan biến; chúng chỉ chìm xuống dưới lớp da, lặn sâu vào huyết quản như những con rắn nước tìm nơi trú ẩn.

Lâm lảo đảo đứng dậy, chiếc nhẫn hồng ngọc trong lòng bàn tay anh nóng hổi như một hòn than. Anh nhìn xuống sân bệnh viện, nơi những bóng người mặc đồ trắng đang bắt đầu hoạt động trở lại. Họ đi lại như những xác ve, không cảm xúc, không ký ức về việc mình vừa là một phần của một nghi lễ tà ác.

“An... chúng ta phải đưa anh ấy xuống dưới. Cấp cứu ngay lập tức!”

Lâm lao đến, định nhấc Trình lên, nhưng An bỗng ngẩng đầu nhìn anh. Ánh mắt cô khiến Lâm lạnh sống lưng. Nó không còn màu đỏ của ác quỷ, nhưng nó cũng không hoàn toàn là đôi mắt của người vợ hiền thục mà anh từng biết. Đó là một đôi mắt mang chiều sâu của vực thẳm, chứa đựng một sự hiểu biết vượt qua ranh giới của sự sống và cái chết.

“Không cần đâu Lâm. Anh ấy không đi đâu cả. Anh ấy đã ở trong em rồi.”

An thầm thì, giọng cô vang lên giữa không trung như tiếng chuông gió ở một ngôi đền bỏ hoang. Cô đưa tay rút con dao bạc ra khỏi ngực Trình. Kỳ lạ thay, không có một giọt máu nào trào ra nữa. Vết thương chí mạng của Trình khép miệng lại nhanh đến mức khó tin, để lại một vết sẹo hình đóa hoa trà màu trắng bạc, tinh khiết và tĩnh lặng.

Trình mở mắt. Nhưng đôi đồng tử của anh giờ đây hoàn toàn trong suốt, không có màu sắc. Anh nhìn Lâm, nhìn An, rồi nhìn lên bầu trời.

“Lâm này... tôi đã thấy họ.” Trình cất tiếng, giọng anh nghe như từ một khoảng cách hàng vạn dặm dội về. “Dưới lòng thành phố này, không phải chỉ có rễ trà. Có cả một mê cung của những linh hồn bị lãng quên. Hội đồng Hoa Đỏ không phải là kẻ chủ mưu. Họ chỉ là những kẻ thu hoạch thuê.”

Lâm rùng mình, anh lùi lại một bước. “Anh nói gì vậy? Giáo sư Trực đã chết rồi mà?”

Trình ngồi dậy, cử động của anh uyển chuyển và nhẹ nhàng đến mức không giống con người. Anh bước đến mép sân thượng, nhìn xuống dòng người bắt đầu đổ ra đường khi thành phố bước vào giờ cao điểm của cái thời đại mà những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép đang mọc lên như nấm sau mưa, che khuất cả tầm nhìn về phía những ngọn núi xa xôi.

“Trực chỉ là một cái lá trên một cái cây đại thụ. Cái cây đó có rễ xuyên qua nhiều thế kỷ, hút chất dinh dưỡng từ mọi nỗi đau của nhân loại. Lâm, chiếc nhẫn anh đang cầm... nó là chìa khóa. Nhưng nó không phải chìa khóa mở ra sự thật. Nó là chìa khóa mở ra một cánh cửa mà anh không bao giờ muốn thấy phía sau.”

Đúng lúc đó, từ phía dưới hành lang, tiếng bước chân rầm rập vang lên. Đội đặc nhiệm và các điều tra viên cấp cao của sở cảnh sát đã đến. Họ tông cửa sân thượng, súng lăm lăm trên tay. Dẫn đầu là Đại tá Vũ – một người đàn ông có vẻ ngoài thép nguội, người đã dành cả đời để xây dựng sự nghiệp trên những vụ án hình sự chấn động nhất kể từ khi thành phố này còn dùng những chiếc xe điện chạy trên đường ray gỗ.

“Tất cả đứng yên! Bỏ vũ khí xuống!”

Lâm vội vàng giơ tay lên, nhưng anh vẫn nắm chặt chiếc nhẫn. “Đại tá, là tôi, Lâm đây! Ở đây có một vụ án nghiêm trọng liên quan đến Giáo sư Trực và...”

Lâm chưa kịp nói hết câu, Đại tá Vũ đã bước tới, không thèm nhìn hiện trường đẫm máu hay Trình và An đang đứng đó. Ông ta đưa tay ra, ánh mắt dán chặt vào chiếc nhẫn hồng ngọc.

“Đưa nó cho tôi, Lâm. Cậu đã làm tốt công việc của mình. Hồ sơ này giờ thuộc về cấp độ tối mật của quốc gia.”

Lâm khựng lại. Một cảm giác bất an dâng lên. Tại sao Đại tá không hỏi về những xác chết? Tại sao ông ta không ngạc nhiên trước sự phục sinh kỳ quái của Trình? Anh nhìn vào ve áo của Đại tá Vũ. Ở đó, bên dưới chiếc phù hiệu cảnh sát uy nghiêm, có một vệt màu đỏ nhỏ xíu, trông giống như một cánh hoa trà vừa mới khô.

Lâm nhìn sang Trình. Trình khẽ gật đầu, một nụ cười buồn bã hiện lên.

“Tôi đã nói rồi mà Lâm. Họ có mặt ở khắp nơi.”

Lâm không đưa chiếc nhẫn. Anh lùi lại phía sau, sát mép sân thượng. “Đại tá, ông cũng là người của họ sao? Từ khi nào?”

Đại tá Vũ không trả lời. Ông ta chỉ ra hiệu cho các cảnh sát đặc nhiệm. Nhưng những người này không hành động giống cảnh sát bình thường. Họ di chuyển đồng bộ, im lặng và tàn nhẫn. Họ vây quanh Lâm, Trình và An như một bầy sói vây quanh con mồi.

“Lâm, cậu là một cảnh sát giỏi. Đừng để sự tò mò giết chết cậu. Đưa chiếc nhẫn đây, và tôi sẽ đảm bảo cậu được thuyên chuyển về một vùng ngoại ô yên bình, nơi cậu có thể quên đi tất cả những gì đã thấy đêm nay.”

“Quên đi sao? Quên đi cái chết của Minh? Quên đi hàng nghìn bệnh nhân đã bị tế sống?” Lâm gào lên, sự tức giận vượt qua nỗi sợ hãi. “Không bao giờ!”

Lâm bất ngờ ném chiếc nhẫn về phía Trình. Trình bắt lấy nó bằng một động tác nhanh như chớp. Ngay khi chiếc nhẫn chạm vào lòng bàn tay Trình, vết sẹo hoa trà trắng trên ngực anh bỗng rực sáng. Một luồng sóng xung kích vô hình lan tỏa ra xung quanh, hất văng Đại tá Vũ và đội đặc nhiệm lùi lại vài bước.

“Chạy đi, Lâm!” Trình hét lên. “Đưa An đi! Tôi sẽ giữ họ ở đây!”

“Không! Anh không thể ở lại một mình!” An lao đến nắm lấy tay Trình.

Nhưng Trình đẩy cô về phía Lâm. “An, em mang trong mình máu của họ Lê, nhưng em cũng mang trong mình máu của anh. Chỉ có em mới có thể tìm thấy 'Gốc rễ nguyên thủy' và tiêu diệt nó. Lâm, hãy đưa cô ấy đến hiệu sách cũ ở phố Hoài Cổ, tìm người tên là Lão Hạc. Ông ấy sẽ biết phải làm gì.”

Lâm nhìn Trình lần cuối, rồi anh nắm lấy tay An, kéo cô lao về phía cầu thang thoát hiểm. Đại tá Vũ gầm lên một tiếng ra lệnh đuổi theo, nhưng Trình đã đứng chắn giữa lối đi.

Dưới ánh sáng ban mai, cơ thể Trình bắt đầu biến đổi. Những sợi tơ màu trắng bạc từ vết sẹo trên ngực anh vươn ra, đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới bảo vệ. Anh không còn dùng sức mạnh của hoa trà đỏ, anh đang dùng sức mạnh của sự hy sinh và ý chí để đối đầu với bóng tối.

Lâm và An chạy thục mạng xuống những bậc cầu thang sắt gỉ sét. Tiếng súng nổ vang lên phía sau, cùng với những tiếng rống rợn người không giống tiếng người. Họ lao ra lối cửa sau của bệnh viện, nơi chiếc xe Jeep của Lâm vẫn còn đậu đó.

Họ phóng xe đi giữa dòng người tấp nập của buổi sáng. Thành phố vẫn cứ vận hành như thể không có chuyện gì xảy ra. Những người công nhân đi làm, những người bán hàng rong rao bán đồ ăn sáng, không ai biết rằng bên trong tòa nhà bệnh viện uy nghi kia, một cuộc chiến thay đổi vận mệnh thế giới đang diễn ra.

Khi xe đi qua những con phố mang đậm dấu ấn của thời kỳ thuộc địa, với những hàng cây sao đen cao vút và những mái nhà ngói đỏ rêu phong, An bỗng nắm chặt lấy ngực mình. Cô cảm thấy một sự kết nối đau đớn với Trình.

“Anh ấy... anh ấy đang tan biến, Lâm ạ.”

Lâm không dám nhìn sang. Anh siết chặt vô lăng, mắt nhòe đi. “Anh ấy đang chiến đấu vì chúng ta, An. Chúng ta không được để sự hy sinh đó lãng phí.”

Họ đến phố Hoài Cổ – một con phố nhỏ nằm sâu trong lòng khu phố cổ, nơi thời gian dường như ngưng đọng lại từ cái thời mà người ta còn gánh nước bằng đòn gánh và thắp đèn lồng mỗi khi có lễ hội. Hiệu sách cũ nằm ở cuối ngách, một căn nhà gỗ hai tầng cũ kỹ với mùi giấy mục và mực in nồng đượm.

Bên trong hiệu sách, một ông lão nhỏ bé với mái tóc bạc phơ đang ngồi tỉ mẩn khâu lại một cuốn sách cổ. Ông không ngẩng đầu lên khi họ bước vào.

“Các người đến muộn hơn tôi tưởng đấy. Trình đã giữ chân họ được mười lăm phút rồi.”

Lâm bàng hoàng: “Làm sao ông biết?”

Lão Hạc ngẩng đầu lên, đôi mắt ông sáng quắc như mắt chim ưng. Ông nhìn An, rồi nhìn vào dấu vết đỏ đang âm thầm hiện lại trên cổ tay cô.

“Tôi biết vì tôi là người đã viết ra bản khế ước đó mười lăm năm về trước cho nhà họ Lê. Và tôi cũng là người đã dành cả đời để tìm cách hủy bỏ nó.”

Lão Hạc đứng dậy, đi đến một kệ sách góc khuất, lấy ra một chiếc hộp bằng gỗ đàn hương. Ông mở hộp, bên trong là một nắm hạt giống màu đen tuyền, trông giống như những hạt tiêu nhưng lại tỏa ra một hơi lạnh thấu xương.

“Hoa trà đỏ sống bằng nỗi đau. Nhưng hoa trà trắng – loài hoa đã tuyệt chủng từ cái thời mà thung lũng còn là vùng đất thiêng của các bộ tộc cổ – lại sống bằng sự tha thứ. Trình đã chọn con đường của hoa trà trắng. Máu của cậu ấy đã đánh thức những hạt giống này.”

Lão Hạc đưa một hạt giống cho An. “Cô là người mang dòng máu của kẻ phản bội và kẻ hy sinh. Chỉ có cô mới có thể khiến hạt giống này nảy mầm trong lòng 'Gốc rễ nguyên thủy'.”

An cầm hạt giống, cô cảm thấy một luồng sức mạnh dịu dàng nhưng kiên định chạy qua cơ thể. “Tôi phải làm gì?”

“Quay lại thung lũng. Quay lại biệt thự 'Vườn Yên Nghỉ'. Những gì bị thiêu rụi chỉ là phần nổi. Trái tim thực sự của nó nằm sâu dưới mạch nước ngầm. Hội đồng Hoa Đỏ đang tập hợp ở đó để bắt đầu 'Đại Thu Hoạch'. Nếu cô không ngăn chặn được, cả thành phố này sẽ biến thành một rừng hoa máu trong vòng ba ngày tới.”

Lâm nhìn ra cửa sổ, nơi những đám mây đen bắt đầu kéo đến dù lúc nãy trời còn nắng đẹp. Anh nhận ra rằng cuộc chiến này không thể giải quyết bằng súng đạn hay luật pháp thông thường.

“Chúng tôi sẽ đi.” Lâm nói, giọng anh đanh thép. “Nhưng còn Trình? Anh ấy có cứu được không?”

Lão Hạc im lặng một hồi lâu, rồi ông thở dài. “Trong thế giới của sự đánh đổi, không có gì là miễn phí cả. Trình đã trở thành 'Người Gác Cổng'. Cậu ấy sẽ tồn tại mãi mãi trong bóng tối để đảm bảo rằng những kẻ kia không thể bước ra ánh sáng. Cậu ấy không chết, nhưng cậu ấy cũng không bao giờ có thể là người nữa.”

An nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô biết mình phải làm gì. Nỗi đau giờ đây không còn là gánh nặng, nó trở thành vũ khí.

Họ rời khỏi hiệu sách, để lại lão Hạc đơn độc giữa đống sách cổ. Ngoài kia, gió bắt đầu thổi mạnh, mang theo mùi của đất ẩm và một thứ hương thơm nhàn nhạt, thanh khiết của một loài hoa đã mất tích từ lâu.

Tại bệnh viện, Đại tá Vũ đứng giữa căn phòng trống không trên sân thượng. Trình đã biến mất, chỉ còn lại một đóa hoa trà trắng bạc nở rộ ngay giữa sàn bê tông khô khốc. Ông ta định giẫm nát nó, nhưng ngay khi chân ông ta chạm vào, đóa hoa tan biến thành những hạt bụi sáng, len lỏi vào phổi ông ta khiến ông ta khuỵu xuống, ho sặc sụa ra những mảnh lá xanh mướt.

Sự trừng phạt đã bắt đầu. Và ở phía Bắc, thung lũng sương mù đang chờ đợi sự trở về của những đứa con cuối cùng.