Thành phố về đêm không bao giờ thực sự ngủ, nó chỉ chìm vào một thứ trạng thái lơ mơ giữa ánh đèn neon vàng vọt và những cơn mưa bụi dầm dề. Tiếng còi xe xa xăm dội lại từ những đại lộ thênh thang, nghe lạc lõng như tiếng kêu của những sinh vật bị mắc kẹt trong một mê cung bê tông cốt thép. Trong phòng bệnh tầng cao, Trình đứng cạnh An, hơi lạnh từ lớp kính cửa sổ thấm vào trán anh, nhưng nó không lạnh bằng luồng khí đen tối đang cuộn xoáy trong lồng ngực.
An không còn là An của ngày hôm qua. Cô đứng đó, nhìn những dòng xe cộ lấp lánh như những mạch máu chảy dưới chân các tòa cao ốc, đôi mắt đỏ rực phản chiếu một khát vọng nguyên thủy. Những cánh hoa trà rơi ra từ môi cô không hề héo úa; chúng chạm xuống sàn nhà bệnh viện rồi tan ra thành những vũng chất lỏng sẫm màu, bốc mùi hăng nồng.
“Anh có nghe thấy không, Trình? Tiếng đập của hàng triệu trái tim ngoài kia... tất cả đều là những mảnh đất chưa được gieo mầm.”
Giọng nói của An giờ đây không còn sự rung cảm của con người, nó vang lên như tiếng kim loại cọ sát vào đá. Trình không trả lời, anh chỉ nhìn chằm chằm vào bàn tay mình. Nốt ruồi hoa trà đã hoàn toàn nở rộ, những xúc tu siêu nhỏ của nó đã cắm sâu vào hệ thần kinh, truyền đi những tín hiệu khoái cảm ma quái mỗi khi anh nghĩ đến cái chết hoặc sự đau khổ. Anh cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với thành phố này, như thể anh có thể nhìn xuyên qua những bức tường gạch để thấy những nỗi sợ hãi đang ẩn náu trong từng căn hộ nhỏ hẹp.
Bất chợt, cửa phòng bật mở. Lâm lao vào, người vẫn còn lảo đảo, hơi thở hổn hển. Trên tay Lâm là một xấp ảnh tài liệu vừa được in ra từ phòng kỹ thuật của sở cảnh sát.
“Trình! Anh phải xem cái này... tôi vừa kiểm tra lại hồ sơ vụ án từ cái thời mà những chiếc radio chạy bằng bóng đèn còn là thứ xa xỉ nhất trong vùng thung lũng.”
Lâm khựng lại khi nhìn thấy An. Anh sững sờ trước bộ váy đỏ rực và vẻ ngoài quái dị của cô. Khẩu súng trên tay Lâm run rẩy, anh lùi lại một bước, bản năng sinh tồn trỗi dậy.
“Cô ấy... cô ấy bị làm sao thế này?”
Trình quay lại, gương mặt anh điềm tĩnh một cách đáng sợ. “Cô ấy đang tiến hóa, Lâm ạ. Chúng ta đều đang tiến hóa. Cậu mang gì đến thế?”
Lâm nuốt nước bọt, cố gắng không nhìn vào đôi mắt đỏ của An. Anh trải những bức ảnh lên mặt bàn y tế. Đó là những bức ảnh đen trắng đã ố vàng, ghi lại cảnh một buổi tế lễ kỳ lạ dưới gốc trà cổ thụ. Điều kinh hoàng là, những người tham gia tế lễ đều mặc vest đen, đeo mặt nạ hình hoa trà – y hệt như người đàn ông mà Trình vừa gặp trong nhà vệ sinh.
“Đây là Hội đồng Hoa Đỏ. Họ không phải mới xuất hiện. Họ đã tồn tại từ cái thời mà người ta còn dùng phu phen để khai thác rừng già. Họ không chỉ ở thung lũng, họ có mặt ở mọi nơi có sự tuyệt vọng. Trình, anh nhìn bức ảnh này đi... người đứng ở vị trí chủ tế...”
Trình cúi xuống nhìn. Bức ảnh chụp một người đàn ông đang cầm một chiếc chén đồng hứng máu từ một vật tế. Dù bức ảnh mờ căm và đầy những vết xước của thời gian, nhưng Trình vẫn nhận ra chiếc nhẫn đeo trên ngón tay út của kẻ đó. Một chiếc nhẫn bằng vàng trắng, mặt nhẫn khảm một viên hồng ngọc hình giọt máu.
Đó chính là chiếc nhẫn mà Giám đốc bệnh viện này – Giáo sư trực tiếp hướng dẫn luận án cho Trình – vẫn luôn đeo.
“Giáo sư trực? Không thể nào...” Trình lẩm bẩm, nhưng tâm trí anh bắt đầu kết nối những mảnh ghép rời rạc.
Tại sao anh luôn được giao cho những ca bệnh tâm lý nặng nhất? Tại sao Giáo sư luôn khuyến khích anh đưa bệnh nhân đi thực tế tại vùng thung lũng phía Bắc? Tại sao sự nghiệp của anh thăng tiến nhanh đến mức không tưởng? Tất cả không phải vì tài năng, mà vì anh đã được chọn để làm kẻ thu hoạch từ trước khi anh kịp nhận ra.
“Họ gọi đó là 'Liệu pháp Hoa Đỏ'.” Lâm nói, giọng run bắn. “Tôi vừa đột nhập vào phòng làm việc của Giáo sư. Trong máy tính của ông ta có danh sách hàng nghìn bệnh nhân... tất cả đều được đánh dấu bằng mã số 'Huyết Trà'. Trình, chúng ta đang đứng giữa một lò sát sinh khổng lồ nhân danh y học.”
Đúng lúc đó, loa phóng thanh của bệnh viện vang lên một tiếng rít chói tai, rồi một giọng nói trầm thấp, đầy quyền uy vang lên:
“Bác sĩ Trình, xin mời anh và bệnh nhân An lên phòng họp tầng thượng. Giáo sư đang chờ.”
Căn phòng bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Mùi hoa trà bốc lên nồng nặc từ các lỗ thông hơi. An bước lại gần Lâm, một dải lụa đỏ từ tà váy cô vươn ra như một con rắn, quấn chặt lấy cổ tay gã cảnh sát trẻ. Lâm định nổ súng nhưng Trình đã nhanh hơn, anh nắm lấy họng súng, đẩy ngược về phía sau.
“Đừng, Lâm. Cậu không chống lại được họ đâu. Hãy đi cùng tôi, có lẽ đây là cách duy nhất để chúng ta biết được sự thật cuối cùng.”
Họ đi dọc hành lang bệnh viện. Khung cảnh giờ đây đã hoàn toàn thay đổi. Những y tá, bác sĩ vẫn đi lại, nhưng gương mặt họ đờ đẫn, trên ngực mỗi người đều cài một đóa hoa trà đỏ tươi. Không ai nói với ai lời nào, chỉ có tiếng bước chân đều đặn như những cỗ máy. Bệnh viện giờ đây không còn là nơi cứu người, nó đã trở thành một đền thờ khổng lồ của Hội đồng Hoa Đỏ.
Chiếc thang máy đưa họ lên tầng thượng – nơi mà những ngày thường vốn là khu vườn treo dành cho những bệnh nhân giàu có nghỉ ngơi. Khi cửa thang máy mở ra, một luồng gió mạnh thổi tạt vào mặt. Thành phố dưới kia rực rỡ ánh đèn, nhưng từ trên cao nhìn xuống, những ánh đèn ấy dường như đang kết thành hình một bông hoa trà khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ khu vực trung tâm.
Giáo sư Trực đứng ở mép sân thượng, chiếc áo choàng trắng của ông bay phấp phới trong gió. Ông quay lại, chiếc nhẫn hồng ngọc trên tay lấp lánh dưới ánh trăng khuyết.
“Cậu đến đúng lúc lắm, Trình. Và cả cậu nữa, cảnh sát Lâm. Một sự hiện diện của luật pháp luôn làm cho buổi lễ thêm phần trang trọng.”
“Tại sao, thưa Giáo sư?” Trình hỏi, giọng anh bình thản đến lạ lùng, dấu ấn trên tay anh đang đập mạnh, cộng hưởng với sự hiện diện của kẻ đứng đầu.
Giáo sư Trực cười, một nụ cười bao dung của một người cha, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông trên đỉnh núi phía Bắc.
“Tại sao ư? Cậu là bác sĩ tâm lý, cậu phải hiểu rõ hơn ai hết chứ. Con người hiện đại đang chết dần chết mòn vì sự trống rỗng. Họ giàu có nhưng cô đơn, họ thành đạt nhưng vô nghĩa. Chúng ta không giết họ, Trình ạ. Chúng ta chỉ mang đến cho họ một mục đích. Để linh hồn họ trở thành một phần của sự vĩnh cửu, để nỗi đau của họ nuôi dưỡng cái đẹp. Cậu nhìn xem...”
Giáo sư chỉ tay về phía thành phố.
“Dưới kia, hàng vạn người đang chờ đợi để được 'nở hoa'. Cậu đã làm rất tốt công việc của mình. Những bệnh nhân cậu gửi đi, họ không chết. Họ đã trở thành rễ, thành cành, thành những đóa hoa rực rỡ nhất trong vườn trà của chúng ta. Và giờ đây, đến lượt cậu trở thành người gác vườn chính thức.”
“Bằng cách giết vợ tôi sao?” Trình nghiến răng.
“Giết? Không. An là vật báu. Cô ấy mang trong mình dòng máu tinh khiết nhất của nhà họ Lê – những kẻ đã tạo ra khế ước này từ cái thuở thung lũng còn chưa có tên trên bản đồ. Cô ấy sẽ không chết, cô ấy sẽ trở thành Mẫu Trà, người sẽ ban phát sự 'cứu rỗi' cho cả thành phố này thông qua mùi hương của mình.”
An bước tới cạnh Giáo sư, cô không hề có ý định phản kháng. Cô quỳ xuống, mái tóc dài phủ trên mặt đất sàn bê tông. Giáo sư đưa tay vuốt ve mái tóc cô, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái điên rồ.
Lâm không chịu đựng thêm được nữa. Anh gào lên, vùng ra khỏi sự kiềm tỏa của Trình và nổ súng. Đoàng! Đoàng! Đoàng! Ba phát đạn găm thẳng vào ngực Giáo sư Trực.
Nhưng không có máu.
Giáo sư vẫn đứng đó, những lỗ đạn trên áo choàng trắng nhanh chóng bị lấp đầy bởi những cánh hoa trà đỏ thắm mọc ra từ bên trong cơ thể ông. Ông nhìn Lâm bằng vẻ thương hại, rồi khẽ vẫy tay. Một cơn gió lốc mang theo hàng vạn cánh hoa trà từ đâu ùa tới, quấn chặt lấy Lâm, nhấc bổng anh lên không trung.
“Luật pháp của con người quá nhỏ bé trước quy luật của thiên nhiên, cậu cảnh sát ạ.”
Lâm gào thét trong tuyệt vọng khi những cánh hoa bắt đầu chui vào miệng, vào mũi, vào tai anh. Trình đứng nhìn, cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt muốn lao vào cứu Lâm, nhưng đồng thời, một phần khác trong anh – phần đang bị dấu ấn hoa trà điều khiển – lại cảm thấy một sự hưng phấn kỳ lạ trước cái chết đang cận kề của người bạn.
“Trình! Cứu... tôi!” Tiếng Lâm nhỏ dần rồi lịm hẳn.
Cơ thể Lâm bị treo lơ lửng trên không trung bởi những sợi dây tơ đỏ, trông anh giống như một cái kén khổng lồ đang chờ ngày lột xác. Giáo sư Trực quay sang Trình, đưa cho anh một con dao găm bằng bạc, chuôi dao khảm xương thú.
“Bây giờ, hãy hoàn tất nghi lễ. Hãy rạch lòng bàn tay có dấu ấn của cậu, và nhỏ máu vào miệng Mẫu Trà. Khi đó, cậu sẽ không còn là một bác sĩ bình thường nữa. Cậu sẽ là kẻ nắm giữ sinh mệnh của cả thành phố này.”
Trình cầm lấy con dao. Cảm giác lạnh lẽo của bạc nguyên chất khiến anh tỉnh táo đôi chút. Anh nhìn An đang quỳ dưới chân mình, rồi nhìn sang cái kén của Lâm, và cuối cùng là nhìn vào dấu ấn hoa trà đang rực sáng trên tay mình.
Ký ức về người cảnh sát già Minh ở biệt thự "Vườn Yên Nghỉ" bỗng hiện về. Minh đã chọn cái chết để bảo vệ một sự thật nhỏ nhoi. Còn anh, anh có chọn sự sống giả tạo này để trở thành quỷ dữ không?
Trình nhìn vào nốt ruồi hoa trà, rồi anh nhìn lên Giáo sư Trực. Một nụ cười méo mó xuất hiện trên môi anh.
“Giáo sư nói đúng. Con người cần sự cứu rỗi.”
Trình giơ con dao lên cao. Giáo sư Trực mỉm cười đắc thắng. Nhưng thay vì rạch lòng bàn tay mình, Trình bất ngờ đâm mạnh con dao vào chính ngực trái của mình – nơi trái tim đang đập loạn nhịp.
Giáo sư Trực hốt hoảng: “Cậu làm gì vậy? Cậu điên rồi!”
Máu từ ngực Trình tuôn ra, đỏ tươi và nóng hổi. Nó không có mùi hoa trà, nó có mùi vị của sự sống chân thực nhất. Máu rơi xuống sàn thượng, chạm vào những cánh hoa và khiến chúng héo quắt lại ngay lập tức. Trình khuỵu xuống, nhưng anh vẫn nắm chặt chuôi dao.
“Máu của kẻ phản bội... là chất độc đối với các người, phải không?” Trình thầm thì, máu trào ra khóe miệng.
Dấu ấn hoa trà trên tay anh bắt đầu run rẩy rồi vỡ vụn ra thành những mảnh đen kịt. Sự liên kết bị cắt đứt đột ngột khiến Giáo sư Trực rú lên đau đớn, cơ thể ông ta bắt đầu rạn nứt như gốm sứ bị nung quá lửa.
“Cậu... cậu đã phá hủy khế ước!”
An bỗng giật mình tỉnh lại. Đôi mắt cô trở lại màu đen lánh, cô lao đến ôm lấy Trình, tiếng khóc xé lòng vang vọng giữa màn đêm thành phố.
“Trình ơi! Đừng bỏ em!”
Sức mạnh từ máu của Trình lan tỏa ra xung quanh. Cái kén của Lâm vỡ tung, Lâm rơi xuống sàn, hổn hển hít hà không khí. Những y tá, bác sĩ đeo hoa trà dưới sân bệnh viện bỗng khựng lại, những đóa hoa trên ngực họ héo rũ và rơi rụng.
Giáo sư Trực biến thành một khối rễ cây khô héo rồi tan biến vào hư không, để lại chiếc nhẫn hồng ngọc lăn lóc trên sàn bê tông. Cả thành phố dưới kia bỗng chốc rùng mình, hình bóng bông hoa trà khổng lồ mờ dần rồi biến mất dưới ánh bình minh đang dần ló dạng ở phía chân trời.
Trình nằm trong vòng tay An, anh cảm thấy sự nhẹ nhõm chưa từng có. Nỗi đau ở ngực không còn đáng sợ bằng sự nô lệ của linh hồn mà anh vừa thoát khỏi.
“An... hãy... đưa chiếc nhẫn... cho Lâm...” Trình thều thào.
Lâm bò lại gần, cầm lấy chiếc nhẫn hồng ngọc. Anh hiểu ý của Trình. Đây là bằng chứng cuối cùng để lật tẩy toàn bộ mạng lưới của Hội đồng Hoa Đỏ.
Mặt trời bắt đầu mọc, những tia nắng đầu tiên của ngày mới xua tan màn sương mù u ám. Thành phố lại bắt đầu một ngày mới, ồn ào và vội vã. Người ta sẽ chẳng bao giờ biết được rằng, trong đêm qua, họ đã suýt trở thành vật tế cho một loài hoa quỷ quyệt.
Nhưng câu chuyện vẫn chưa kết thúc ở đó.
Ở dưới chân tòa nhà bệnh viện, giữa những kẽ nứt của vỉa hè, một mầm cây nhỏ xíu, có lá hình răng cưa và gân màu đỏ, đang lặng lẽ vươn lên. Và trong túi áo của một y tá vừa tan ca, một cánh hoa trà đỏ thắm vẫn còn tươi rói, âm thầm tỏa ra một mùi hương ngọt lịm.
Trình đã hy sinh chính mình để ngăn chặn nghi lễ, nhưng liệu máu của một người có đủ để rửa sạch hàng thế kỷ của sự tham vọng và tà ác? Hội đồng Hoa Đỏ thực sự đã tan biến, hay họ chỉ đơn giản là rút vào bóng tối để chờ đợi một kẻ gác vườn mới, một người bác sĩ mới với những vết thương lòng sâu sắc hơn?
Câu hỏi đó vẫn còn treo lơ lửng, cũng như mùi hương hoa trà thỉnh thoảng vẫn thoảng qua trong những cơn gió đêm của thành phố, nhắc nhở về một quá khứ không bao giờ thực sự ngủ yên.