Tiếng còi xe cấp cứu rú lên thảm thiết giữa không gian tĩnh mịch của thung lũng, xé toạc màn sương đang cố gắng che đậy những tàn tích còn sót lại sau một đêm kinh hoàng. Chiếc xe lảo đảo trên con đường mòn đầy ổ gà, đưa Trình và An rời xa đống tro tàn của "Vườn Yên Nghỉ". Qua ô cửa kính nhỏ hẹp của xe cứu thương, Trình nhìn lại phía sau. Ngôi biệt thự giờ chỉ còn là một cái khung đen kịt, giống như một bộ xương thú khổng lồ bị thiêu cháy dở dang nằm phơi mình giữa lòng chảo.
An nằm bên cạnh, hơi thở đã đều hơn nhưng gương mặt vẫn trắng bệch như tờ giấy nến. Bác sĩ trực trên xe vừa thay băng cho cô, ông nhìn vết rạch trên cổ tay An với vẻ nghi hoặc hiện rõ trong đáy mắt.
“Vết thương này... nó lạ lắm. Không giống như vết cắt từ mảnh kính thông thường. Nó trông như thể bị một loại dây leo có gai sắc bóp nghẹt vậy.”
Trình không trả lời. Anh cúi đầu, bàn tay trái nắm chặt lấy bàn tay phải, nơi nốt ruồi đỏ hình hoa trà đang bắt đầu nóng ran lên. Cảm giác nóng rát ấy không giống như bị bỏng, mà giống như có một sinh vật sống đang luồn lách dưới lớp da, cố gắng cắm rễ vào mạch máu của anh. Mỗi nhịp tim đập, nốt ruồi ấy lại hồng lên một chút, như thể nó đang uống máu của chính anh để duy trì sự tồn tại.
Khi xe về tới bệnh viện đa khoa tỉnh – một tòa nhà bê tông xám xịt được xây dựng từ cái thời mà những dãy hành lang còn nồng nặc mùi thuốc tẩy và những chiếc giường sắt kêu cọt kẹt mỗi khi có người trở mình – Trình mới tạm cảm thấy an toàn trước những bóng ma của rừng núi. Nhưng sự an toàn đó chỉ là ảo ảnh.
Sau khi An được đưa vào phòng hồi sức đặc biệt, Trình ngồi một mình trên băng ghế dài ngoài hành lang. Ánh đèn tuýp trên trần nhà nhấp nháy liên tục, tạo ra những khoảng tối chập chờn khiến anh liên tưởng đến những bóng đen lướt qua gương trong căn biệt thự.
“Cậu không nên nhìn nó quá lâu.”
Một giọng nói trầm đục vang lên ngay sát bên cạnh. Trình giật mình, theo bản năng che đi bàn tay phải. Người vừa lên tiếng là một người đàn ông trung niên, mặc bộ đồ bệnh nhân kẻ sọc đã bạc màu. Ông ta ngồi đó từ lúc nào không hay, đôi mắt sâu hoắm nhìn chăm chằm vào bức tường đối diện.
“Ông là ai?” Trình hỏi, giọng đầy cảnh giác.
Người đàn ông không quay lại, ông ta chậm rãi giơ bàn tay mình lên. Trình cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Trên mu bàn tay của người đàn ông đó, cũng có một dấu vết y hệt: một đóa hoa trà năm cánh đỏ thẫm, nhưng nó đã khô héo và chuyển sang màu tím bầm, giống như một vết sẹo lồi lâu năm.
“Tôi là người đã sống sót sau mùa hoa trà của nhiều chu kỳ trước.” Ông ta khẽ cười, tiếng cười khô khốc như tiếng lá rụng. “Cậu nghĩ rằng lửa có thể kết thúc tất cả sao? Cậu lầm rồi. Hoa trà không chết trong lửa, nó chỉ chuyển từ vật chứa này sang vật chứa khác. Khi cậu chạm vào cái nôi đó, cậu đã ký một khế ước mới bằng chính sự tuyệt vọng của mình.”
Trình run rẩy: “Ông nói gì tôi không hiểu. Tôi chỉ muốn cứu vợ tôi.”
“Và cậu đã cứu được cô ấy, nhưng với cái giá là sự tự do của chính linh hồn mình.” Người đàn ông quay sang nhìn Trình, đôi mắt ông ta đục ngầu. “Dấu vết đó gọi là 'Huyết Trà Ấn'. Nó sẽ lớn dần lên, hút cạn sinh khí của cậu cho đến khi mùa hoa tiếp theo đến. Khi đó, cậu sẽ cảm thấy một sự thôi thúc không thể cưỡng lại... cậu sẽ muốn quay về thung lũng đó, muốn dùng máu của mình để tưới cho những mầm non đang chờ dưới lớp tro tàn.”
Trình đứng phắt dậy, lùi ra xa người đàn bà điên rồ này. Anh không muốn tin vào những lời mê tín đó. Anh là một bác sĩ, anh tin vào bệnh lý, vào virus, vào những thứ có thể soi được dưới kính hiển vi.
“Đây chỉ là một dạng viêm nhiễm da liễu do vi khuẩn trong rừng!” Anh gằn giọng.
“Vậy thì hãy thử dùng kính hiển vi mà soi đi, bác sĩ.” Người đàn ông nhếch môi. “Hãy nhìn xem bên trong cái nốt đỏ đó là tế bào người, hay là những sợi bào tử đang bò trườn.”
Trình bỏ chạy. Anh lao vào phòng vệ sinh, mở vòi nước lạnh xối xả vào bàn tay mình. Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc kính lúp nhỏ mà anh luôn mang theo bên mình để soi các vết thương lâm sàng. Dưới ánh đèn sáng nhất của phòng vệ sinh, Trình đưa kính lúp lên nhìn vào nốt ruồi đỏ.
Tim anh gần như ngừng đập. Bên trong vòng tròn nhỏ màu đỏ đó, không có các mao mạch máu thông thường. Thay vào đó là những sợi tơ li ti, mỏng hơn sợi tóc, đang đan xen vào nhau tạo thành hình dáng một bông hoa hoàn mỹ. Và kinh dị hơn, những sợi tơ đó đang chuyển động. Chúng co giãn theo nhịp thở của anh, như những con giun đất đang cuộn tròn.
“Không... không thể nào...”
Trình điên cuồng dùng móng tay cào vào nốt ruồi đó, cố gắng cấu xé nó ra khỏi da thịt. Máu chảy ra, nhưng điều kỳ lạ là máu không có màu đỏ tươi mà có màu hồng nhạt và tỏa ra một mùi hương nồng nặc của hoa trà. Càng cào, vết thương càng không có cảm giác đau, trái lại, nó mang đến một sự khoái cảm rờn rợn khiến anh không thể dừng lại.
“Dừng lại đi, anh Trình!”
Tiếng gọi của Lâm vang lên từ phía cửa. Gã cảnh sát trẻ xuất hiện với băng gạc quấn quanh đầu và cánh tay. Gương mặt Lâm hốc hác, đôi mắt đầy vẻ ám ảnh.
“Tôi đã đi tìm anh khắp nơi. Chúng ta có chuyện cần nói.”
Trình vội vàng lấy khăn giấy lau sạch máu, giấu bàn tay vào túi quần. Anh cố tỏ ra bình thản: “Cậu Lâm, cậu còn sống là tốt rồi. Còn Minh... ông ấy thực sự không ra ngoài sao?”
Lâm lắc đầu, ngồi bệt xuống sàn nhà vệ sinh, vẻ mặt suy sụp. “Cảnh sát Minh đã hy sinh để cứu chúng ta. Nhưng đó không phải là điều tôi muốn nói. Anh Trình, tôi vừa nhận được kết quả giám định pháp y sơ bộ về đống tro tàn ở biệt thự. Có một điều không thể giải thích được.”
“Điều gì?”
“Họ đã tìm thấy hài cốt của đứa trẻ dưới gốc trà cổ thụ. Nhưng kết quả xét nghiệm ADN sơ bộ cho thấy... đứa trẻ đó không phải mất từ cái năm bão bùng đó. Nó chỉ mới mất được vài năm gần đây thôi.”
Trình cảm thấy đầu óc quay cuồng. “Cậu nói gì? Mười lăm năm trước tôi đã thấy... tôi đã nghĩ...”
“Anh Trình, có ai đó đã lừa anh. Hoặc là ký ức của anh đã bị thao túng. Người đàn bà nhà họ Lê mà anh yêu mười lăm năm trước... bà ta chưa bao giờ sinh con trong đêm bão đó. Đứa trẻ mà anh tưởng là con mình, thực chất là một đứa trẻ khác được đưa đến để làm vật thế thân. Và cái vòng tay bạc mà anh tìm thấy... nó là đồ mới sản xuất từ cái thời mà người ta bắt đầu dùng mã vạch trên sản phẩm.”
Lời nói của Lâm như một gáo nước đá dội vào đầu Trình. Mọi thứ anh tin tưởng về lỗi lầm của quá khứ, về sự hiến tế đứa con của mình... tất cả có thể chỉ là một vở kịch được dàn dựng công phu để đưa anh trở lại thung lũng. Nhưng ai là kẻ đứng sau? Ông Tám? Hay chính là người đàn bà không mặt kia?
“Và còn một điều nữa.” Lâm hạ thấp giọng, run rẩy đưa cho Trình một tập hồ sơ. “Trong đống tro tàn, chúng tôi tìm thấy một căn hầm bí mật nằm sâu dưới lòng đất, nơi lửa không chạm tới được. Trong đó không chỉ có hoa trà. Có hàng chục bộ hồ sơ bệnh án. Tất cả đều là bệnh nhân của anh, Trình ạ.”
Trình giật lấy tập hồ sơ, đôi tay run rẩy lật từng trang. Đúng thế, đó là những bệnh nhân mà anh đã từng điều trị tâm lý trong suốt những năm qua. Điểm chung của họ là gì? Tất cả họ đều đã mất tích hoặc tự sát một cách kỳ lạ sau khi kết thúc liệu trình với anh. Và trên trang cuối cùng của mỗi bộ hồ sơ đều có một con dấu bằng sáp đỏ hình hoa trà.
“Họ không tự sát.” Trình lẩm bẩm, cổ họng nghẹn đắng. “Họ đã được gửi đến đây. Tôi... tôi chính là người đã gián tiếp gửi họ đến đây thông qua những lời khuyên về việc 'đi tìm sự thanh thản ở vùng cao'.”
Sự thật phơi bày như một vết thương lở loét. Trình nhận ra mình không phải là một nạn nhân tình cờ. Anh là một công cụ, một "kẻ săn mồi" vô thức của giáo phái hoặc một thế lực tâm linh nào đó đang ẩn mình sau cái tên họ Lê. Ngôi biệt thự đó không cần anh để hiến tế, nó cần anh để tiếp tục cung cấp "phân bón" cho khu vườn.
Bất chợt, đèn trong phòng vệ sinh vụt tắt. Một luồng gió lạnh từ đâu ùa tới, mang theo mùi hương hoa trà đặc quánh. Trình nghe thấy tiếng bước chân khập khiễng quen thuộc trên nền gạch men.
Cộp. Cộp. Cộp.
“Anh Trình, có nghe thấy gì không?” Lâm đứng bật dậy, tay lăm lăm khẩu súng dù nó đã hết đạn.
Từ trong bóng tối của những buồng vệ sinh, một bóng người cao lớn hiện ra. Không phải ông Tám, mà là một người đàn ông mặc vest đen lịch lãm, gương mặt trẻ trung nhưng đôi mắt lại mang vẻ cổ xưa của hàng thế kỷ. Trên ngực áo ông ta đính một đóa trà đỏ tươi bằng lụa.
“Chào bác sĩ Trình. Chúc mừng anh đã hoàn thành xuất sắc giai đoạn thử thách.” Người đàn ông lên tiếng, giọng nói vang vọng như tiếng chuông đồng.
“Mày là ai?” Lâm quát lên.
Người đàn ông không thèm nhìn Lâm, ông ta chỉ búng nhẹ ngón tay. Lâm lập tức đứng đờ người ra, đôi mắt trở nên vô hồn, khẩu súng rơi khỏi tay xuống sàn.
“Đừng để tâm đến gã cảnh sát nhỏ bé này. Tôi là đại diện cho Hội đồng Hoa Đỏ. Anh có biết tại sao anh lại thành công rực rỡ trong sự nghiệp bác sĩ tâm lý không? Tại sao bệnh nhân của anh luôn cảm thấy được an ủi khi ở gần anh? Đó là nhờ dòng máu của họ Lê đang chảy trong huyết quản anh, dù nó đã bị pha loãng.”
Trình lùi lại, tay anh chạm vào bồn rửa mặt lạnh ngắt. “Tôi không liên quan gì đến các người! Các người đã giết Minh, đã hủy hoại An!”
“Hủy hoại? Không, chúng tôi đã cứu rỗi cô ấy. An giờ đây là một phần của khu vườn mới. Anh nghĩ ngôi biệt thự bị cháy là kết thúc sao? Không, tro tàn đó là loại phân bón tốt nhất. Một 'Vườn Yên Nghỉ' mới sẽ mọc lên ngay giữa lòng thành phố này, và anh sẽ là người chăm sóc nó.”
Người đàn ông bước lại gần, nắm lấy bàn tay phải của Trình, giơ lên cao. Nốt ruồi đỏ lúc này bừng sáng, những sợi tơ bên trong bắt đầu xuyên qua da, vươn ra ngoài như những chiếc xúc tu nhỏ xíu.
“Huyết Trà Ấn đã nở. Anh không thể chạy trốn được nữa đâu, Trình. Càng cố cắt bỏ nó, nó sẽ càng đâm sâu vào tim anh. Cách duy nhất để sống sót là chấp nhận nó.”
Người đàn ông ghé sát tai Trình, thầm thì: “Bây giờ, hãy quay lại phòng của An. Hãy xem cô ấy 'nở hoa' như thế nào.”
Người đàn ông biến mất vào hư không ngay khi ánh đèn tuýp bật sáng trở lại. Lâm ngã quỵ xuống sàn, thở dốc như người vừa chết đi sống lại. Trình không đợi Lâm tỉnh hẳn, anh lao ra khỏi phòng vệ sinh, chạy điên cuồng về phía phòng hồi sức của An.
Trong hành lang bệnh viện, các y tá và bác sĩ vẫn đi lại bình thường, như thể họ không hề nhận ra sự hiện diện của ác quỷ vừa rồi. Khi Trình tông cửa xông vào phòng An, anh khựng lại.
An không còn nằm trên giường. Cô đang đứng bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm của thành phố. Nhưng cô không còn mặc bộ đồ bệnh nhân nữa. Cô đang mặc chiếc váy dài màu đỏ thẫm, rực rỡ và lộng lẫy đến đáng sợ. Khi cô quay lại, Trình thấy trên gương mặt cô, những đường gân màu đỏ bắt đầu nổi lên, tạo thành những hoa văn đối xứng như những cánh hoa.
“Trình ơi... anh xem này... em đẹp không?”
An mỉm cười, và từ miệng cô, những cánh hoa trà đỏ tươi bắt đầu rơi ra, phủ đầy sàn nhà trắng muốt của bệnh viện. Mùi hương lúc này không còn là hương thơm của hoa, mà là mùi tử khí nồng nặc, mùi của sự mục rữa được che đậy bằng vẻ đẹp kiêu sa.
Trình nhận ra rằng, thung lũng không hề nằm ở vùng cao xa xôi kia nữa. Thung lũng đã theo họ về đây. Và mỗi người dân trong thành phố này, mỗi bệnh nhân đang nằm trong bệnh viện này, đều có thể trở thành nạn nhân tiếp theo của mùa hoa máu.
Anh nhìn xuống bàn tay mình. Đóa hoa trà trên da anh đã hoàn thiện. Nó không còn đau rát nữa, trái lại, anh cảm nhận được một luồng sức mạnh đen tối đang chảy vào não bộ. Anh nhìn An, rồi nhìn ra những ánh đèn lung linh của thành phố. Một ý nghĩ đen tối chợt lóe lên trong đầu anh: nếu không thể tiêu diệt nó, tại sao không dùng nó để thống trị?
Đó là lúc Trình nhận ra, sự biến đổi thực sự không nằm ở da thịt, mà nằm ở trong chính trái tim đã bị bóng tối gặm nhấm.
Bên ngoài cửa sổ, những đám mây đen kéo đến, che khuất vầng trăng khuyết. Một cơn mưa trái mùa bắt đầu rơi trên thành phố, và ở những góc tối của công viên, những mầm trà đỏ đầu tiên đang âm thầm vươn lên từ lòng đất đá khô cằn.
Trình bước lại gần An, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô. Hai đóa hoa trà trên tay họ chạm vào nhau, phát ra một thứ ánh sáng đỏ rực, báo hiệu cho một chương mới của sự kinh hoàng vừa mới bắt đầu.