MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDI SẢN CỦA HOA MÁUChương 4: KHẾ ƯỚC CỦA KẺ GIỮ VƯỜN

DI SẢN CỦA HOA MÁU

Chương 4: KHẾ ƯỚC CỦA KẺ GIỮ VƯỜN

2,273 từ · ~12 phút đọc

Bóng tối trong căn phòng không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là một thực thể đặc quánh, có mùi vị và xúc giác. Nó lướt trên da thịt Trình, lành lạnh và nhờn nháp như những cánh hoa trà bị vò nát. Tiếng máu chảy từ cổ tay An nhỏ xuống khối rễ cây nghe đều đặn như tiếng đồng hồ đếm ngược của tử thần. Tách. Tách. Tách. Mỗi giọt máu rơi xuống là một lần khối cầu trong nôi lại co thắt, phát ra những tiếng rên rỉ thỏa mãn của một sinh vật vừa tìm thấy nguồn sống sau hàng thập kỷ bị bỏ đói.

Cảnh sát Minh quỳ sụp xuống sàn, bàn tay run rẩy vươn về phía chiếc kẹp tóc màu hồng đang bị những rễ cây quấn chặt. Tâm trí của một điều tra viên lão luyện hoàn toàn tan rã trước hình ảnh đứa con gái bé nhỏ. Ông nhớ lại buổi chiều hôm ấy, cái buổi chiều mà nắng vàng hanh hao trải dài trên những sườn đồi, ông đã hứa sẽ mua cho con một con búp bê mới sau khi đi tuần về. Nhưng ông đã không bao giờ quay lại kịp, và con gái ông cũng biến mất như một hơi khói giữa đại ngàn sương muối.

“Bố đây... bố đến với con đây...”

Minh lẩm bẩm, đôi mắt ông mờ đi vì nước mắt và ảo giác. Ông không nhìn thấy Lâm đang gào thét khi bị những dây leo kéo lê về phía góc phòng, cũng không nhìn thấy Trình đang cố gắng bò lại gần An. Trong mắt Minh lúc này, căn phòng đầy máu và hoa trà biến thành một cánh đồng cỏ may xanh mướt, nơi con gái ông đang đứng cười, chiếc kẹp tóc lấp lánh dưới ánh mặt trời.

“Cảnh sát Minh! Tỉnh lại đi! Đó là ảo giác!”

Tiếng thét của Trình vang lên bên tai, nhưng nó nghe xa xăm như vọng lại từ một chiều không gian khác. Trình dùng chút sức tàn cuối cùng, nắm lấy một thanh gỗ gãy từ sàn nhà, cố gắng bẩy những dây leo đang quấn lấy chân mình. Anh nhận ra rằng, sự sụp đổ của Minh là chìa khóa để thực thể này hoàn tất nghi lễ. Nó không chỉ cần máu, nó cần sự đầu hàng của lý trí.

Bất chợt, một bàn tay thô ráp nắm lấy cổ áo Trình, kéo mạnh anh ra khỏi vùng ảnh hưởng của những dây leo. Đó là ông Tám. Nhưng khác với vẻ khúm núm lúc trước, gương mặt biến dạng của ông ta giờ đây hiện lên một sự quyết liệt đến kỳ lạ. Ông ta cầm một hũ sành nhỏ, bên trong chứa một thứ dung dịch bốc mùi hăng nồng của lưu huỳnh và thảo mộc khô.

“Muốn sống thì ngậm cái này vào!”

Ông Tám nhét một nắm lá đắng ngắt vào miệng Trình rồi hất một vốc bột trắng từ hũ sành về phía cái nôi. Ngay khi bột trắng chạm vào rễ cây, chúng co rụt lại như gặp lửa, phát ra những tiếng rít chói tai.

“Ông Tám? Ông đang làm gì vậy?” Trình vừa nhai mẩu lá đắng vừa hỏi, đầu óc bỗng chốc tỉnh táo hơn hẳn.

“Làm việc mà tôi lẽ ra phải làm từ cái mùa mà đồn điền này bị nuốt chửng bởi lòng tham.” Ông Tám nghiến răng, giọng nói không còn khàn đặc mà đầy uy lực. “Tôi không phải là kẻ giữ vườn cho họ Lê. Tôi là kẻ bị xích lại đây để canh chừng cái mầm mống quỷ quái này.”

Ông Tám lôi từ trong ngực áo ra một cuộn giấy da dê cũ kỹ, lớp da đã ngả sang màu vàng vẩn đục, loang lổ những vết ố của thời gian. Đó là một bản khế ước được ký kết từ thời mà những người phu trà đầu tiên đặt chân lên thung lũng này, thời mà người ta còn dùng máu của loài hổ trắng để làm mực viết sớ.

“Nghe cho kỹ đây, bác sĩ. Ngôi nhà này được xây trên một huyệt mạch âm. Người nhà họ Lê mười lăm năm trước không phải bị thiên tai quét sạch, mà họ đã tự hiến tế chính mình để tạo ra một 'thần giữ của'. Đứa trẻ trong bụng tiểu thư Lê năm đó là mắt xích cuối cùng. Nhưng cô ấy đã không chết theo kế hoạch. Cô ấy đã trốn chạy cùng cậu, và khi bị bắt lại, cô ấy đã nguyền rủa cả dòng họ này.”

Ông Tám vừa nói vừa nhanh tay rắc bột xung quanh Minh và Lâm, tạo thành một vòng tròn bảo vệ tạm thời.

“Người đàn bà không mặt kia chính là oán linh của tiểu thư Lê. Bà ta không muốn bảo vệ ngôi nhà, bà ta muốn biến tất cả những kẻ có liên quan thành phân bón cho nỗi đau của mình. An... vợ cậu... cô ấy có cùng dòng máu với nhà họ Lê. Cô ấy là vật chứa hoàn hảo nhất để oán linh đó tái sinh.”

Trình nhìn về phía An. Máu từ cổ tay cô vẫn chảy, nhưng giờ đây nó không còn màu đỏ nữa mà chuyển sang màu tím đen. Gương mặt An trở nên thanh tú một cách kỳ lạ, giống hệt người đàn bà trong tranh, một vẻ đẹp chết chóc.

“Làm sao để dừng lại? Ông Tám, làm ơn giúp tôi!” Trình cầu khẩn, anh không thể mất An thêm một lần nữa.

Ông Tám nhìn Trình, con mắt lành lặn của ông hiện lên một sự thương hại sâu sắc.

“Cái giá của sự quay lại luôn là sự đánh đổi. Cậu đã bỏ trốn một lần, lần này cậu phải đối mặt. Cái nôi đó... nó liên kết với trái tim của ngôi nhà. Phải phá hủy trái tim, thì vòng lặp này mới kết thúc. Nhưng nếu phá hủy nó, tất cả những gì được nuôi dưỡng bằng hoa trà sẽ tan biến. Kể cả ký ức về đứa con của cậu, và cả... mạng sống của An nếu cô ấy đã lún quá sâu.”

Đúng lúc đó, người đàn bà không mặt gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Những bức tường của biệt thự bắt đầu bong tróc, rơi xuống từng mảng lớn, để lộ ra bên trong không phải là gạch đá mà là những lớp rễ cây trà chằng chịt, nhịp nhàng co bóp như những bó cơ. Ngôi nhà này thực sự là một cơ thể sống, và họ đang nằm trong dạ dày của nó.

“Trình... cứu con...” An thầm thì, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía anh.

Nhưng Trình biết, đó không phải là An. Đó là cái bẫy của ký ức. Anh nhìn sang Minh, người đang dần tỉnh lại khỏi cơn mê nhưng vẫn ôm chặt chiếc kẹp tóc vào lòng. Minh nhìn Trình, đôi mắt già nua hiện lên một sự hiểu biết đau đớn.

“Bác sĩ... đốt nó đi. Đừng để thêm ai bị lừa bởi những bóng ma này nữa.” Minh nói, giọng ông khàn đặc nhưng kiên định. Ông đưa cho Trình chiếc bật lửa zippo cũ kỹ của mình. “Tôi sẽ giữ chân bà ta. Coi như đây là việc cuối cùng tôi làm cho thung lũng này.”

Minh đứng dậy, ông không còn sợ hãi. Ông rút khẩu súng ra, nhưng không bắn vào người đàn bà. Ông bắn vào những đường ống dẫn nước lộ ra trên trần nhà. Nước phun ra xối xả, nhưng đó không phải là nước trong, mà là dầu hỏa – thứ mà chủ nhân cũ của ngôi nhà đã tích trữ trong các bể chứa ngầm để sưởi ấm cho biệt thự vào những mùa đông tuyết phủ trắng rừng.

“Ông định làm gì?” Trình hét lên.

“Chạy đi! Đưa vợ cậu ra khỏi đây!” Minh gầm lên, ông lao về phía người đàn bà không mặt, dùng toàn bộ sức bình sinh vật bà ta xuống sàn nhà đầy dầu.

Người đàn bà rú lên, những móng tay sắc nhọn của bà ta cắm sâu vào lưng Minh, nhưng ông không buông tay. Lâm, gã cảnh sát trẻ, cũng đã kịp thoát khỏi những dây leo, lao tới hỗ trợ Minh.

Trình lao đến bên An. Anh không dùng sức mạnh, anh ôm lấy cô, áp mặt mình vào cổ tay đang chảy máu của cô.

“An, nhìn anh này! Đây không phải là con chúng ta! Con chúng ta đã đi rồi, nó đang ở một nơi tốt đẹp hơn, không phải ở cái địa ngục đầy hoa trà này! Em phải về với anh, An ơi!”

Mùi vị của máu An đắng ngắt, trộn lẫn với vị lá của ông Tám. Trình hôn lên trán cô, nước mắt anh rơi xuống vết thương trên cổ tay An. Một sự lạ lùng xảy ra: nơi nước mắt anh chạm vào, những dây leo trà bỗng dưng héo quắt lại. Tình yêu chân thành, hay có lẽ là nỗi đau thực tại, mạnh hơn nhiều so với những ảo ảnh của quá khứ.

Đôi mắt An chớp động. Màu đỏ thẫm lùi dần, trả lại vẻ trong veo nhưng đầy mệt mỏi. Cô nhìn Trình, môi run rẩy:

“Anh... Trình... đau quá...”

“Anh đây, anh đưa em đi.”

Trình bế thốc An lên. Anh quay sang nhìn Minh lần cuối. Người cảnh sát già gật đầu, một nụ cười nhẹ hiện trên môi. Minh quẹt chiếc bật lửa zippo.

“Chạy mau!”

Trình lao ra khỏi phòng, theo sau là ông Tám đang khập khiễng dẫn đường qua những hành lang đang bắt đầu bốc cháy. Phía sau họ, một ngọn lửa khổng lồ bùng lên, nuốt chửng căn phòng cuối hành lang. Tiếng gào thét của oán linh và tiếng nổ của những rễ cây trà vang lên như những hồi chuông báo tử.

Họ chạy xuống đại sảnh. Lúc này, toàn bộ ngôi biệt thự như đang quằn quại trong cơn hấp hối. Lửa lan nhanh trên những tấm thảm và những bức tranh chân dung. Những gương mặt trong tranh nhăn nhúm lại dưới sức nóng, như thể họ đang thực sự cảm nhận được nỗi đau của sự hỏa thiêu.

Khi họ thoát ra đến sân, cơn mưa vẫn còn rơi nhưng đã ngớt hạt. Trình đặt An nằm xuống lớp cỏ mềm, tránh xa những bụi hoa trà đang bắt đầu héo rũ vì cái gốc của chúng trong biệt thự đã bị thiêu rụi. Anh quay lại nhìn "Vườn Yên Nghỉ".

Trong ánh lửa đỏ rực rỡ bốc cao ngút trời, ngôi biệt thự trông giống như một đóa hoa trà khổng lồ đang nở rộ lần cuối trước khi tan thành tro bụi. Giữa tầng hai, qua khung cửa sổ vỡ nát, Trình thấy bóng dáng Minh đứng hiên ngang giữa biển lửa, tay vẫn nắm chặt chiếc kẹp tóc nhỏ. Rồi một tiếng nổ lớn vang lên, mái nhà sụp xuống, chôn vùi tất cả những bí mật, những tội ác và cả những linh hồn không thể siêu thoát vào lòng đất mẹ.

Ông Tám đứng cạnh Trình, lặng lẽ nhìn đám cháy. Ông tháo chiếc vòng tay bạc “Gia Bảo” mà Trình đã nhặt được lúc nãy, ném nó vào đống lửa.

“Kết thúc rồi. Những gì thuộc về đất đã về với đất.”

“Còn Minh? Còn Lâm?” Trình bàng hoàng hỏi.

Ông Tám không trả lời. Ông chỉ chỉ tay về phía bìa rừng. Giữa làn sương mù đang tan dần, Trình thấy Lâm đang lảo đảo bước ra, người đầy vết thương nhưng vẫn còn sống. Nhưng Minh thì không thấy đâu. Cảnh sát Minh đã chọn ở lại, để làm người gác cổng cuối cùng cho cái nấm mồ tập thể này.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua thung lũng, thảm kịch ở "Vườn Yên Nghỉ" chỉ còn là một đống tro tàn hun hút khói. Những bụi hoa trà đỏ rực ngày hôm qua giờ đây chỉ còn là những cành khô đen kịt, rụng sạch lá.

Trình ngồi bên giường bệnh của An trong trạm y tế huyện. Cô đã tỉnh lại, dù ký ức về đêm qua chỉ là những mảnh vỡ mờ nhạt. Anh nắm chặt tay cô, nhận ra rằng vết sẹo trên cổ tay cô sẽ là lời nhắc nhở vĩnh viễn về cái giá của sự thật.

“Chúng ta sẽ đi đâu hả anh?” An khẽ hỏi.

“Đi đâu cũng được, miễn là nơi đó không có hoa trà.”

Trình nhìn ra cửa sổ, hướng về phía thung lũng. Ở đó, anh thấy một bóng người già nua, khập khiễng đang lầm lũi đi về phía những ngọn đồi xa xôi. Ông Tám đã đi, mang theo bản khế ước cũ kỹ và những bí mật cuối cùng của nhà họ Lê.

Nhưng khi Trình nhìn xuống lòng bàn tay mình, anh chợt rùng mình. Ở ngay giữa gan bàn tay, một nốt ruồi nhỏ màu đỏ thẫm vừa mới xuất hiện, có hình dạng y hệt một đóa hoa trà năm cánh.

Lời nguyền thực sự đã kết thúc chưa, hay nó chỉ vừa mới tìm thấy một vật chủ mới để trú ngụ và chờ đợi mùa hoa tiếp theo? Liệu những đứa trẻ mất tích có thực sự tan biến, hay chúng vẫn đang thì thầm dưới những lớp đất màu mỡ của thung lũng này?

Và ở một nơi nào đó trong thành phố, một người đàn ông trung niên vừa nhận được một bức thư cũ, bên trong chỉ vỏn vẹn một cánh hoa trà khô và dòng chữ: “Đến lượt ngươi rồi.”