Tiếng sét rạch ngang trời không chỉ làm rung chuyển những khung cửa kính han gỉ mà còn đánh thức sự im lìm đáng sợ của con đường dẫn vào thung lũng. Giữa màn mưa xối xả, khi những dải sương mù đặc quánh quấn chặt lấy các gốc trà như những dải băng tang, ánh đèn pha từ một chiếc xe jeep cũ kỹ xuyên thủng màn đêm. Chiếc xe lảo đảo, bánh xích nghiến lên lớp bùn nhão nhoét, hất tung những xác hoa trà nát bấy sang hai bên đường.
Cảnh sát Minh siết chặt vô lăng, khớp xương tay trắng bệch. Gương mặt ông chằng chịt những nếp nhăn của thời gian, dấu vết của một đời người lăn lộn với những góc tối nhất của tội ác. Ông đã dành gần trọn sự nghiệp của mình để truy đuổi một bóng ma ở vùng đất này – bóng ma về những vụ mất tích lặp lại theo chu kỳ, cứ mỗi khi hoa trà đỏ bắt đầu kỳ nở rộ nhất vào cái thời điểm mà tiết trời chuyển giao từ mùa rẫy sang mùa gặt.
Bên cạnh ông, gã cảnh sát trẻ tên Lâm đang co rúm người lại, đôi mắt không rời khỏi những bụi hoa trà đang vươn cao ngoài cửa kính.
“Sếp, chúng ta có nhất thiết phải vào đó đêm nay không? Đường trơn thế này, lỡ có chuyện gì…”
Minh không đáp ngay. Ông đưa tay lấy điếu thuốc lá đã tắt ngóm từ lâu khỏi miệng, đôi mắt nheo lại nhìn về phía bóng đen khổng lồ của biệt thự "Vườn Yên Nghỉ" đang lù lù hiện ra phía xa.
“Cậu có thấy những bụi hoa kia không Lâm? Lần cuối cùng chúng nở đỏ rực thế này là vào cái mùa mà thung lũng này mất đi ba đứa trẻ trong một tuần. Khi đó, cha tôi còn là người trực đồn, và ông ấy đã già đi mười tuổi chỉ sau một đêm tìm kiếm trong vô vọng. Có gì đó đang quay trở lại. Tôi cảm nhận được mùi của nó.”
Lâm nuốt nước bọt, giọng run run: “Mùi gì hả sếp?”
“Mùi của máu cũ bị xới lên.”
Chiếc xe Jeep phanh gấp trước cổng sắt của biệt thự. Minh bước xuống, ủng cao su lún sâu vào lớp bùn đỏ quánh. Ông nhìn thấy chiếc SUV của Trình nằm trơ trọi như một xác tàu đắm giữa sân. Ngôi biệt thự im lìm không một bóng đèn, nhưng Minh biết có người đang ở đó. Ông có thể cảm thấy hàng chục đôi mắt đang nhìn mình từ sau những ô cửa sổ tầng hai.
“Lên đạn đi Lâm. Ở đây, người sống đáng sợ hơn người chết, nhưng thứ không phải người mới là thứ làm chúng ta mất mạng.”
Hai người đàn ông lầm lũi tiến về phía bậc thềm. Ánh đèn pin công suất lớn của Minh quét qua những đóa hoa trà dọc lối đi. Dưới ánh sáng trắng gắt, những cánh hoa trông không giống thực vật, chúng mọng nước và có những đường gân li ti nổi lên như mạch máu người. Minh chợt khựng lại khi thấy một vết cào sâu trên thân cây trà cổ thụ, nhựa cây chảy ra có màu nâu đỏ đặc quánh, bốc mùi hăng hắc.
“Cốc! Cốc! Cốc!”
Minh đập mạnh báng súng vào cánh cửa gỗ sồi. Tiếng động vang vọng vào bên trong đại sảnh vắng lặng, bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch của ngôi nhà.
Một lúc sau, cánh cửa từ từ hé mở. Không phải ông Tám, cũng không phải Trình, mà là An. Cô đứng đó trong bộ váy ngủ trắng sũng nước, mái tóc đen dài rũ rượi che khuất nửa khuôn mặt. Ánh đèn pin của Minh chiếu thẳng vào cô, nhưng An không hề chớp mắt. Đôi mắt cô đỏ quạch, đồng tử giãn to đến mức gần như không còn tròng trắng.
“Chúng tôi đang chờ.” An thầm thì, giọng nói nghe như tiếng lá khô cọ vào nhau.
Minh nhíu mày, bản năng của một người điều tra lâu năm trỗi dậy. Ông nhận ra mùi hương trên người An – nó là sự pha trộn giữa mùi nước mưa, mùi hoa trà và một mùi gì đó rất giống với mùi dung dịch bảo quản trong nhà xác.
“Chào cô, tôi là Minh, cảnh sát khu vực. Chúng tôi nhận được tin báo có sự cố trên đường mòn nên ghé qua kiểm tra. Chồng cô đâu?”
An không trả lời ngay. Cô quay người, đi sâu vào bóng tối của đại sảnh, bỏ mặc cánh cửa mở toang. Minh và Lâm nhìn nhau rồi thận trọng bước vào theo.
Bên trong, không khí đặc quánh mùi sáp nến và mùi gỗ mục. Những bức tranh chân dung trên tường dường như đang xì xào bàn tán về những kẻ lạ mặt vừa xâm phạm lãnh địa. Lâm khẽ chạm vào tay Minh, chỉ về phía cầu thang gỗ.
Ở đó, Trình đang ngồi gục trên bậc thang, hai tay ôm lấy đầu, chiếc vali mở toang dưới chân. Khi ánh sáng đèn pin chạm vào, Trình ngước lên. Gương mặt anh phờ phạc, đôi mắt lờ đờ như người vừa tỉnh dậy từ một cơn ác mộng dài.
“Bác sĩ Trình?” Minh cất tiếng, giọng ông đanh lại. “Có chuyện gì xảy ra ở đây vậy?”
Trình nhìn Minh, rồi lại nhìn sang An đang đứng bất động ở góc phòng. Anh cười một cách cay đắng, hơi thở đứt quãng.
“Cảnh sát à? Các ông đến để bắt tôi, hay đến để dự đám tang?”
“Đám tang của ai?” Minh tiến lại gần, gót giày dẫm lên một cánh hoa trà rơi trên sàn.
“Của tất cả chúng ta.” Trình đứng dậy, bước chân loạng choạng. Anh giơ bức ảnh cũ trong tay ra trước mặt Minh. “Nhìn đi. Ông có nhận ra người trong ảnh này không? Đây là tôi... mười lăm năm về trước, cái năm mà cơn bão lớn nhất lịch sử quét qua thung lũng này và cuốn trôi toàn bộ đồn điền trà của nhà họ Lê.”
Minh giật lấy bức ảnh. Đôi mắt ông nheo lại dưới ánh đèn. Ký ức về cái năm thảm khốc đó hiện về rõ mịt: năm mà những con suối chảy đỏ ngầu đất đỏ, năm mà hàng chục ngôi mộ vô danh được dựng lên vội vã sau trận lở đất. Trong ảnh, một chàng trai trẻ có gương mặt giống hệt Trình đang đứng cạnh một người phụ nữ trẻ đẹp – người mà Minh nhận ra ngay lập tức là tiểu thư nhà họ Lê, người đã mất tích một cách bí ẩn trong chính đêm bão năm đó.
“Cậu là người thanh niên đó sao?” Minh gằn giọng. “Kẻ mà cha tôi đã nhắc đến trong nhật ký... người tình bí mật của tiểu thư Lê?”
Trình gật đầu, nước mắt trào ra. “Tôi đã bỏ trốn. Tôi đã quá sợ hãi trước những hủ tục của dòng họ này. Họ muốn dùng máu của đứa trẻ trong bụng cô ấy để hiến tế cho khu vườn, để giữ cho đồn điền không bị sụp đổ trước cơn thịnh nộ của thiên nhiên. Tôi đã chạy đi, bỏ lại cô ấy... bỏ lại tất cả.”
Lâm đứng bên cạnh, tay run rẩy cầm súng. “Nhưng... nhưng bác sĩ mới đến đây lần đầu mà? Trong hồ sơ thừa kế ghi rõ cậu là người lạ...”
“Đó là sự trừng phạt!” Trình gào lên. “Ngôi nhà này gọi tôi về. Nó dùng cái danh nghĩa thừa kế để lừa tôi đưa An đến đây. An... cô ấy trông giống hệt tiểu thư Lê năm đó. Và đứa con mà chúng tôi mất... nó không mất đi đâu cả. Nó đã ở đây chờ tôi suốt bấy nhiêu năm.”
Một tiếng cười lanh lảnh vang lên từ phía sau họ. Ông Tám "Què" hiện ra từ trong bóng tối của nhà bếp, tay cầm một chiếc khay đồng, trên đó là hai tách trà nghi ngút khói nhưng có màu đỏ thẫm như máu đặc.
“Mời các quan khách dùng trà.” Ông Tám nói, khuôn mặt biến dạng co rúm lại. “Hoa trà năm nay tốt lắm. Nó đã chờ đợi những vị khách có tâm sự nặng nề như các vị từ rất lâu rồi.”
Minh gạt đổ chiếc khay đồng, tiếng kim loại va chạm với sàn đá vang lên chói tai.
“Ông Tám, tôi đã nghi ngờ ông từ lâu. Những vụ mất tích trước đây, tất cả đều liên quan đến căn biệt thự này. Ông đang che giấu điều gì dưới căn hầm đó?”
Ông Tám không hề sợ hãi, ông ta chỉ tay lên trần nhà, nơi những vết ố màu đỏ đang bắt đầu nhỏ giọt xuống sàn.
“Tôi không che giấu gì cả, thưa cảnh sát. Tôi chỉ là người làm vườn. Kẻ thực sự đang giữ những bí mật đó... đang ở ngay trên đầu các vị.”
Đúng lúc đó, một âm thanh kinh hoàng vang lên từ phía tầng hai. Đó là tiếng gào khóc của một đứa trẻ, nhưng nó nghe vang vọng, đa âm thanh như thể phát ra từ hàng trăm kẽ nứt của bức tường. Cùng lúc, An bắt đầu rú lên một hồi dài, cô ngã xuống sàn, cơ thể co giật liên hồi.
Từ dưới những kẽ hở của sàn gỗ, những dây leo màu đỏ thẫm như những xúc tu bắt đầu trồi lên, quấn chặt lấy chân Lâm. Gã cảnh sát trẻ hoảng loạn nổ súng vào đống dây leo, nhưng những viên đạn chỉ để lại những lỗ hổng vô nghĩa, từ đó chảy ra một thứ nhựa cây hôi thối.
“Chạy lên tầng hai ngay!” Minh ra lệnh, ông nắm lấy cổ áo Trình lôi đi.
Họ chạy thục mạng lên cầu thang trong khi những dây leo trà đang nhanh chóng bao phủ lấy đại sảnh. Khi lên đến hành lang tầng hai, Minh nhìn thấy một cảnh tượng khiến ông rợn tóc gáy. Cánh cửa của tất cả các phòng đều mở toang, và từ bên trong, hàng nghìn đóa hoa trà đỏ đang tuôn ra như một dòng thác. Chúng không chỉ là hoa, chúng có những cái miệng nhỏ xíu ở giữa nhụy, đang phát ra tiếng thở phì phò.
“Phòng cuối hành lang!” Trình chỉ tay. “Bí mật nằm ở đó!”
Họ lao vào căn phòng cuối cùng, căn phòng mà Trình chưa từng dám mở cửa kể từ khi đến. Bên trong, không gian rực lên một ánh sáng đỏ dị thường. Giữa phòng là một cái nôi cũ kỹ, nhưng thay vì một đứa trẻ, bên trong nôi là một khối cầu lớn được kết bằng những rễ cây trà đan xen chặt chẽ. Khối cầu đó đang phập phồng theo nhịp thở.
Phía sau cái nôi, người phụ nữ trong bức chân dung lúc nãy đang đứng đó, nhưng bằng xương bằng thịt. Làn da bà ta trắng bệch như sáp, và đôi mắt bà ta hoàn toàn không có con ngươi.
“Ngươi đã quay lại, Trình.” Người đàn bà cất tiếng, giọng bà ta vang lên ngay trong đầu họ. “Ngươi mang theo vật tế phẩm mới cho đứa con của chúng ta.”
Minh giơ súng lên, nhưng đôi tay ông bỗng chốc trở nên nặng trịch. Ông cảm thấy máu trong người mình như đang đông đặc lại dưới tác động của mùi hương hoa trà đặc quánh trong căn phòng này.
“Bà là ai?” Minh nghiến răng hỏi.
“Ta là người canh giữ những nợ nần của thung lũng này. Mỗi khi con người gieo rắc sự phản bội, khu vườn lại nở hoa. Và hôm nay, hoa trà sẽ nở rộ hơn bao giờ hết vì nó được tưới bằng máu của kẻ đã quay lưng lại với nó.”
Người đàn bà giơ tay về phía An – lúc này đang lết vào phòng trong trạng thái mất trí thức. Những dây leo từ khối cầu trong nôi bắt đầu vươn ra, quấn lấy eo An, kéo cô về phía cái nôi quái dị.
“Không! Thả cô ấy ra!” Trình lao tới, nhưng một dây leo đã quất mạnh vào ngực anh, hất văng anh vào tường.
Minh cố hết sức bóp cò. Tiếng súng nổ vang trong không gian chật hẹp. Viên đạn găm thẳng vào ngực người đàn bà, nhưng thay vì máu, từ vết thương lại tuôn ra vô số cánh hoa trà khô khốc. Bà ta không hề hấn gì, chỉ quay sang nhìn Minh bằng cái nhìn trống rỗng.
“Ông cảnh sát, ông cũng có những bí mật phải không? Đứa con gái mất tích của ông mười năm trước... ông có muốn biết nó đang ở đâu không?”
Minh khựng lại, khẩu súng trên tay run rẩy. Nỗi đau giấu kín bấy lâu nay của ông bị xới tung lên.
“Mày... mày nói gì?”
“Nhìn xuống dưới chân ông đi.”
Minh nhìn xuống. Dưới lớp sàn gỗ mục nát đang nứt ra, ông nhìn thấy một chiếc kẹp tóc màu hồng – chiếc kẹp tóc mà con gái ông đã đeo vào cái ngày nó mất tích. Nó nằm kẹt giữa những rễ cây trà đang bò lổm chổm dưới sàn nhà.
Căn phòng bỗng chốc quay cuồng. Sự thực và ảo giác đan xen vào nhau. Tiếng mưa bên ngoài dường như đã biến thành tiếng khóc than của hàng trăm linh hồn bị chôn vùi dưới thung lũng này.
Trình bò lại gần An, tay anh chạm vào những dây leo đang quấn chặt lấy vợ mình. Anh nhận ra rằng, khu vườn này không cần máu theo nghĩa thông thường. Nó cần sự tuyệt vọng. Càng tuyệt vọng, hoa càng đỏ.
“Chúng ta phải đốt nơi này!” Lâm hét lên từ cửa phòng, gã đang cố gắng dùng chiếc bật lửa châm vào tấm rèm cửa.
Nhưng ngay khi ngọn lửa vừa bùng lên, những đóa hoa trà bỗng dưng tiết ra một chất dịch nhầy màu đen, dập tắt ngọn lửa ngay lập tức. Người đàn bà cười lớn, tiếng cười của bà ta làm những bức tường nứt toác.
“Lửa không thể thiêu rụi nợ máu. Chỉ có máu mới rửa sạch được nợ máu.”
Đúng lúc đó, An bỗng mở mắt. Màu đỏ trong mắt cô biến mất, thay vào đó là một sự tỉnh táo đến đáng sợ. Cô nhìn Trình, rồi nhìn vào cái nôi quái dị kia. Cô đưa tay lên, không phải để đẩy những dây leo ra, mà là để ôm lấy khối rễ cây đang phập phồng.
“Trình... đây là con của chúng ta. Anh nhìn xem... nó đang đói.”
An rút từ trong túi áo ra một mảnh kính vỡ – có lẽ cô đã nhặt được khi ngã xuống đại sảnh. Trước khi bất cứ ai kịp phản ứng, cô rạch một đường dài trên cổ tay mình. Máu tươi tuôn ra, không rơi xuống sàn mà bị những rễ cây trà trong nôi hấp thụ ngay lập tức.
Khối cầu rễ cây bắt đầu phát ra những tiếng kêu rùng rợn, và từ bên trong, một bàn tay nhỏ bé, tím tái thò ra, nắm lấy bàn tay đang chảy máu của An.
Trình sụp đổ hoàn toàn. Anh nhận ra rằng, cái bẫy này không chỉ dành cho anh, mà dành cho cả sự thánh thiện cuối cùng còn sót lại trong An.
“Dừng lại đi An! Đừng!”
Nhưng đã quá muộn. Cả căn biệt thự bỗng chốc rung chuyển dữ dội. Những rễ cây từ dưới đất trồi lên, xuyên qua sàn nhà, quấn chặt lấy tất cả mọi người. Minh nhìn thấy bóng dáng con gái mình hiện ra trong đám sương mù hoa trà, nó đang vẫy tay gọi ông từ phía sau người đàn bà không mặt kia.
Trong khoảnh khắc đó, Minh nhận ra sự thật kinh hoàng nhất: toàn bộ thung lũng này không phải là một đồn điền trà. Nó là một nấm mồ khổng lồ, và ngôi biệt thự này chính là tấm bia mộ đang hút sự sống từ những kẻ còn sống để nuôi dưỡng những gì lẽ ra phải thuộc về cát bụi.
Ánh đèn pin cuối cùng vụt tắt. Trong bóng tối, chỉ còn nghe thấy tiếng hút máu chùn chụt của những đóa hoa và tiếng hát ru u uất của An vang lên giữa cơn bão.
“Ngủ đi con... ngủ đi trong lòng hoa đỏ...”