MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDI SẢN CỦA HOA MÁUChương 2: MÙI TỬ KHÍ DƯỚI LỚP ĐẤT MÙN

DI SẢN CỦA HOA MÁU

Chương 2: MÙI TỬ KHÍ DƯỚI LỚP ĐẤT MÙN

2,460 từ · ~13 phút đọc

Cái lạnh từ sàn gỗ thấm qua lớp vải quần, mơn trớn da thịt Trình như những chiếc lưỡi của loài bò sát. Tiếng thì thầm của đứa trẻ vừa rồi tan biến nhanh đến mức anh tự hỏi liệu đó có phải là một sự phóng đại của thính giác khi thần kinh bị đẩy đến giới hạn. Anh quờ quạng tìm chiếc điện thoại, ánh sáng yếu ớt từ màn hình bật lên, hắt những cái bóng vặn vẹo lên trần nhà cao vút. An vẫn ngồi đó, nhưng đầu cô gục xuống gối, hơi thở nặng nề và đứt quãng. Cô đã lịm đi vì kiệt sức hoặc vì nỗi sợ hãi quá lớn đã cưỡng ép bộ não cô phải tắt nguồn để tự vệ.

Trình cố đứng dậy, đầu gối anh run rẩy. Anh tiến về phía cửa sổ, định đóng chặt hai cánh cửa gỗ đang đập liên hồi vào khung. Gió ngoài kia vẫn rít lên những tiếng gào rú thê lương, mang theo những cánh hoa trà đỏ thẫm bay lạc vào trong phòng. Khi đôi tay anh chạm vào bậu cửa, ánh sáng từ một tia chớp rạch ngang bầu trời đen kịt, soi rõ một bóng người đang đứng dưới sân.

Đó là ông Tám. Giữa cơn mưa tầm tã, ông lão không hề che chắn, đứng bất động như một bức tượng gỗ bị mục ruỗng ngay cạnh bụi trà cổ thụ lớn nhất. Dưới ánh chớp, gương mặt biến dạng của ông ta trông càng kinh khủng hơn, và dường như, ông ta đang nhìn chằm chằm lên cửa sổ phòng Trình. Trong tay ông Tám cầm một chiếc xẻng dài, lưỡi xẻng cắm sâu xuống lớp đất bùn đang bị xới tung.

“Ông ta đang làm gì vào giờ này?”

Trình tự hỏi, lòng bàn tay anh rịn mồ hôi. Sự tò mò xen lẫn nỗi bất an thôi thúc anh phải tìm hiểu. Anh nhìn lại An, thấy cô vẫn chìm trong giấc ngủ chập chờn, rồi anh quyết định bước ra khỏi phòng. Anh cần nước, hoặc có lẽ là một thứ gì đó mạnh hơn để giữ cho tâm trí không bị sụp đổ.

Hành lang tầng hai tối tăm và dài dằng dặc. Tiếng sàn gỗ kêu răng rắc dưới mỗi bước chân của Trình vang lên như tiếng xương khô bị bẻ gãy. Anh đi ngang qua những căn phòng đóng kín cửa, mỗi cánh cửa đều mang một vẻ đe dọa thầm lặng. Khi đi đến gần lối xuống cầu thang, Trình chợt dừng lại trước một bức chân dung lớn treo ở góc khuất. Đó là một người phụ nữ với vẻ đẹp sắc sảo nhưng u buồn, mặc bộ váy dài kín cổng cao tường từ cái thời mà người ta còn di chuyển bằng những cỗ xe ngựa lọc cọc trên đường mòn và thắp đèn dầu mỗi khi đêm xuống. Ánh mắt người phụ nữ trong tranh dường như xoáy sâu vào tâm can Trình, một cái nhìn đầy oán hận.

Dưới góc bức tranh có dòng chữ nhỏ đã mờ: “Gửi lại những gì thuộc về đất.”

Trình rùng mình, anh vội vã đi xuống tầng trệt. Nhà bếp nằm ở phía sau biệt thự, một không gian rộng lớn với những kệ bát đĩa bằng sứ cũ kỹ và mùi của sự bỏ hoang. Khi anh đang rót nước vào cốc, một âm thanh lạ vang lên từ phía cửa sau – cánh cửa dẫn thẳng ra vườn trà.

Cộp. Cộp. Cộp.

Đó là tiếng bước chân không đều, một nhịp nặng một nhịp nhẹ. Tiếng chân khập khiễng của ông Tám. Trình đứng lặng trong bóng tối, tay vẫn cầm chiếc cốc sứ, tim đập nhanh đến mức anh nghe rõ tiếng mạch máu căng ra ở thái dương. Cánh cửa sau từ từ mở ra, mang theo hơi lạnh và mùi đất ẩm. Ông Tám bước vào, sũng nước từ đầu đến chân. Ông ta không bật đèn, cứ thế lết cái chân què đi về phía căn hầm nằm dưới chân cầu thang.

Trình nín thở, nép sát vào bức tường ngăn. Anh thấy ông lão kéo theo một chiếc bao tải lớn, thứ gì đó bên trong nặng nề và sũng nước, để lại một vệt dài sẫm màu trên sàn nhà. Mùi tanh nồng lúc nãy ở trên phòng giờ đây lại xuất hiện, đậm đặc hơn, khiến Trình phải đưa tay lên bịt mũi để không bật ra tiếng nôn ọe.

Khi cái bóng của ông Tám biến mất sau cánh cửa hầm, Trình mới dám cử động. Bản năng của một bác sĩ mách bảo anh rằng có điều gì đó cực kỳ không ổn đang diễn ra, nhưng sự lý trí của một người đàn ông hiện đại lại cố tìm cách giải thích khác. Có lẽ ông ta chỉ đang chôn cất một con vật nuôi bị chết? Hay đang xử lý rác thải của khu vườn? Nhưng tại sao lại vào lúc nửa đêm, giữa cơn bão, và tại sao cái bao tải đó lại có hình thù giống như…

Trình đặt chiếc cốc xuống, bước chân anh vô thức dẫn về phía vệt nước sẫm màu trên sàn. Anh quỳ xuống, dùng ngón tay quệt nhẹ rồi đưa lên ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn pin. Màu đỏ thẫm. Nó đặc hơn nước mưa và có độ nhớt của protein bị phân hủy.

“Máu… thật sự là máu.”

Cơn lạnh chạy dọc sống lưng Trình không còn là cái lạnh của thời tiết nữa. Anh đứng dậy, nhìn chằm chằm vào cánh cửa hầm vẫn còn khép hờ. Một phần trong anh muốn quay lại phòng, ôm lấy An và chờ cho đến khi trời sáng để rời khỏi nơi quỷ quái này. Nhưng một phần khác – cái phần tò mò và đầy kiêu ngạo của một kẻ luôn tin vào khoa học – lại thôi thúc anh phải mở cánh cửa đó ra.

Trình nhẹ nhàng tiến tới, tay nắm lấy tay cầm kim loại lạnh ngắt. Cánh cửa hầm không khóa, nó mở ra một lối đi xuống tối om, bốc lên mùi ẩm mốc của những chum rượu cũ và cả mùi của sự thối rữa. Anh bật đèn pin, luồng sáng chiếu xuống những bậc thang đá rêu phong.

Dưới hầm, không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Những kệ gỗ mục nát chất đầy những chai lọ bám bụi trắng xóa. Ở giữa căn hầm, chiếc bao tải lúc nãy nằm lăn lóc trên nền đất. Ông Tám không có ở đó.

Trình bước xuống từng bậc, hơi thở anh nặng nề trong không gian kín. Anh tiến lại gần chiếc bao tải, tim đập loạn nhịp. Anh dùng mũi giày khẽ đẩy vào lớp vải bố sũng nước. Thứ bên trong mềm oặt nhưng có những khối cứng kỳ lạ. Trình run rẩy cúi xuống, dùng tay mở nút thắt của bao tải.

Khi lớp vải mở ra, Trình suýt chút nữa đã hét lên. Bên trong không phải là xác người như anh lo sợ, nhưng nó cũng không kém phần kinh dị. Đó là hàng chục, có lẽ hàng trăm đóa hoa trà đỏ thắm, nhưng chúng không còn nguyên vẹn. Chúng bị băm nát, trộn lẫn với một thứ dung dịch đặc quánh, màu đỏ đen, và trong đống hỗn độn đó là những mẩu xương nhỏ trắng hếu.

Trình nhận ra ngay lập tức, đó không phải xương người lớn. Chúng là xương của những loài thú nhỏ, hoặc có lẽ là của những sinh vật mà anh không muốn gọi tên. Và giữa đống hoa nát bấy đó, một vật thể lấp lánh thu hút ánh nhìn của anh.

Anh dùng một chiếc que nhỏ gạt đống hoa sang một bên. Đó là một chiếc vòng tay trẻ em bằng bạc, đã bị xỉn màu đen kịt, trên vòng có khắc một cái tên: “Gia Bảo”.

Cái tên đó như một tia sét đánh vào tâm trí Trình. Gia Bảo là tên đứa con trai mà An đã mất. Làm sao một chiếc vòng tay giống hệt như thế lại nằm ở đây, trong căn hầm của một biệt thự biệt lập mà họ chưa bao giờ đặt chân tới trước đây?

“Bác sĩ… cậu không nên xuống đây.”

Giọng nói khàn đặc vang lên ngay phía sau khiến Trình nảy người lên. Anh quay ngoắt lại, chiếc đèn pin suýt rơi khỏi tay. Ông Tám đang đứng ở một góc khuất của căn hầm, tay cầm một chiếc đèn bão nhỏ, ánh lửa leo lét soi rõ khuôn mặt đầy sẹo của ông ta.

“Ông Tám… những thứ này là gì? Tại sao chiếc vòng này lại ở đây?” Trình gào lên, sự sợ hãi đã chuyển hóa thành cơn giận dữ bột phát.

Ông Tám từ từ bước lại gần, khuôn mặt không chút biểu cảm, con mắt không khép được của ông ta cứ nhìn chằm chằm vào chiếc vòng bạc.

“Hoa trà ở đây không sống bằng nhựa đất bình thường, bác sĩ ạ. Chúng sống bằng những gì chúng ta đã đánh mất. Những hối hận, những nỗi đau, và cả những linh hồn không tìm được đường về. Ông chủ cũ đã dành cả đời để nuôi dưỡng khu vườn này bằng những vật tế phẩm. Cậu nghĩ tại sao một người xa lạ lại để lại toàn bộ tài sản cho cậu?”

Ông lão tiến thêm một bước, luồng hơi nóng từ chiếc đèn bão phả vào mặt Trình.

“Vì cậu có thứ mà khu vườn này đang cần. Một nỗi đau đủ lớn để làm cho những bông trà nở đỏ hơn bao giờ hết. Chiếc vòng đó… nó không phải của con trai cậu đâu. Nó chỉ là một lời mời gọi. Khu vườn này biết cách trêu đùa với ký ức của những kẻ tội lỗi.”

“Ông điên rồi! Tôi sẽ báo cảnh sát!” Trình lùi lại, tay anh nắm chặt lấy chiếc vòng bạc.

“Cảnh sát?” Ông Tám bật cười, tiếng cười nghe như tiếng móng tay cào trên bảng gỗ. “Ở vùng thung lũng này, luật pháp nằm dưới những gốc trà. Cậu nhìn ra ngoài đi, mưa đã lấp kín lối về. Không ai có thể ra khỏi đây khi hoa chưa hút đủ 'mật'.”

Trình không nghe thêm nữa, anh xô ngã ông lão rồi lao lên cầu thang. Anh chạy thục mạng qua đại sảnh, lên tầng hai, tim anh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh phải đưa An rời khỏi đây ngay lập tức. Mặc kệ mưa bão, mặc kệ vực thẳm, nơi này là một cái bẫy chết chóc.

Khi anh tông cửa xông vào phòng, An đã tỉnh. Cô đang đứng giữa phòng, nhưng cô không còn vẻ sợ hãi như trước. Cô đang mặc chiếc váy ngủ màu trắng, đứng trước vết ố trên tường. Vết máu lúc nãy giờ đã lan rộng ra, bao trùm lấy một mảng tường lớn, tạo thành hình thù của một người phụ nữ đang ôm lấy một đứa trẻ.

“An! Chúng ta phải đi ngay!” Trình lao đến nắm lấy tay vợ.

Nhưng An gạt tay anh ra. Cô quay lại nhìn anh, và Trình chết lặng. Đôi mắt cô không còn màu trắng, chúng hoàn toàn là một màu đỏ thẫm, giống hệt như màu của những đóa hoa trà ngoài kia.

“Trình ơi… con đang ở dưới đó.” An thầm thì, giọng nói của cô không còn là của chính cô nữa, nó nghe như tiếng của nhiều người đang cùng nói một lúc. “Con đang lạnh lắm. Con đang nằm dưới gốc trà cổ thụ. Ông ấy nói đúng, chúng ta phải ở lại để nuôi con.”

“An! Em tỉnh lại đi! Đó không phải là con!” Trình lắc mạnh vai cô, nhưng cơ thể An cứng đờ như một khúc gỗ.

Từ phía cửa sổ, những cánh hoa trà đỏ bắt đầu tràn vào phòng, dù cửa đã được đóng chặt. Chúng bay lơ lửng trong không trung, rồi bám vào váy An, bám vào tóc cô, như những con ký sinh trùng đang khao khát hơi ấm.

Trình lùi lại, tay anh chạm vào chiếc vali của mình đặt trên sàn. Anh chợt nhớ ra bên dưới lớp quần áo, anh có mang theo một lọ thuốc an thần cực mạnh. Anh cần phải làm cho An ngất đi rồi mới có thể đưa cô ra khỏi đây.

Nhưng khi anh mở vali ra, anh lại một lần nữa đứng hình.

Bên trong vali không có quần áo, không có thuốc men. Nó chất đầy những đóa hoa trà đỏ thắm, tươi rói, và nằm ngay trên cùng là một bức ảnh cũ. Trong ảnh là Trình, nhưng trẻ hơn nhiều, đang đứng cạnh một người phụ nữ có gương mặt giống hệt người phụ nữ trong bức chân dung ở hành lang. Phía sau bức ảnh có ghi dòng chữ: “Ngày chúng ta thề nguyện dưới gốc trà – Mùa xuân năm ấy.”

Trình ôm lấy đầu, những ký ức mà anh đã cố tình xóa sạch, những năm tháng anh sống trong sự dối trá và phủ nhận bắt đầu ùa về như một cơn lũ. Anh không phải là một người xa lạ được thừa kế nơi này. Anh đã từng ở đây. Anh đã từng là một phần của cái thung lũng đầy máu này từ cái thời mà người ta còn dùng những hòn đá cuội để đánh dấu ranh giới các đồn điền trà.

“Không… không thể nào… mình chưa từng đến đây…”

Trình lẩm bẩm, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu rơi trên má anh. Anh nhìn xuống tay mình, chiếc vòng bạc “Gia Bảo” giờ đây bắt đầu tỏa ra một hơi lạnh thấu xương, và từ những kẽ răng của anh, mùi hoa trà nồng nặc thoát ra.

Phía sau anh, An từ từ tiến lại gần, đôi bàn tay gầy gò của cô chạm vào cổ anh.

“Anh nhớ lại rồi phải không, Trình? Nhớ lại cái cách anh đã để con lại đây… để đổi lấy sự nghiệp và danh vọng ở thành phố?”

Tiếng sấm nổ vang trời ngay trên mái nhà, và toàn bộ ánh sáng trong biệt thự vụt tắt. Trong bóng tối, chỉ còn lại những đóa hoa trà đỏ rực lên một thứ ánh sáng ma quái, chiếu rọi hai bóng người đang đứng giữa căn phòng đầy mùi tử khí.

Dưới sân, ông Tám lại bắt đầu đào. Tiếng xẻng đâm vào đất đều đặn, nhịp nhàng như nhịp tim của một con quái vật đang dần tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài đằng đẵng.

Trình có thực sự là một nạn nhân, hay chính anh mới là kẻ đã gieo mầm cho những đóa