Trong con ngõ sâu hút ở phố cũ, nơi những mảng tường rêu phong che khuất ánh nắng, có một tiệm nhỏ không biển hiệu, chỉ treo độc một chiếc đồng hồ quả lắc bằng gỗ đã sờn. Đó là tiệm của Trần Diệc.
Bên trong tiệm luôn sực nức mùi dầu máy, mùi đồng gỉ và cái không khí lành lạnh của những thứ đã bị thời gian bỏ quên. Trần Diệc ngồi đó, dưới ánh đèn vàng vọt, mái tóc hơi dài che khuất đôi mắt sâu thăm thẳm. Anh đang mân mê một chiếc bật lửa Zippo cũ kỹ, lớp vỏ bạc đã xước sát đến mức không còn nhìn rõ hoa văn.
Tiếng chuông gió treo ở cửa chợt rung lên, phá tan cái tĩnh lặng đặc quánh. Một người phụ nữ trẻ bước vào, gương mặt hốc hác, đôi mắt quầng thâm như thể đã nhiều đêm không ngủ. Cô đặt lên bàn một chiếc kẹp tóc bằng đá cẩm thạch đã gãy làm đôi.
“Nghe nói… anh có thể sửa được cả những thứ không còn hình hài?” – Giọng cô gái run rẩy.
Trần Diệc không ngẩng đầu, anh chậm rãi đeo đôi găng tay lụa trắng, giọng nói trầm và khô khốc: “Tôi chỉ sửa những gì còn vương vấn. Cô muốn sửa món đồ, hay muốn nghe lời nó nói?”
Cô gái khựng lại, nước mắt chợt trào ra. Cô không trả lời, chỉ đẩy chiếc kẹp tóc về phía anh.
Khi những ngón tay dài của Trần Diệc chạm vào khối cẩm thạch lạnh lẽo, một luồng điện xẹt qua đại não. Cảnh vật xung quanh anh mờ đi, hơi lạnh từ hiệu sửa đồ biến mất, thay vào đó là mùi nước mưa nồng nặc và tiếng còi xe inh ỏi.
Anh thấy một cô gái trẻ khác, trông rất giống người phụ nữ trước mặt, đang chạy vội vã dưới màn mưa, tay nắm chặt chiếc kẹp tóc này. Cô ấy đang cười, một nụ cười rạng rỡ vì sắp kịp giờ hẹn. Rồi, một tiếng phanh gấp chói tai. Một cú va chạm khô khốc. Chiếc kẹp tóc văng ra, đập xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo, vỡ làm đôi ngay khoảnh khắc hơi thở của người chủ sở hữu nó tắt lịm.
Trong cái hư ảo đó, Trần Diệc nghe thấy một lời thì thầm yếu ớt, không phải là sự oán hận, mà là một nỗi nuối tiếc khôn nguôi: “Đừng tự trách mình… Chị ơi, hôm đó không phải lỗi của chị.”
Trần Diệc thu tay lại, hơi thở anh nặng nề, mồ hôi lấm tấm trên trán. Anh nhìn người phụ nữ đang nức nở trước mặt. Cô ấy là người đã hẹn em gái mình ra ngoài vào cái ngày định mệnh đó, và suốt ba năm qua, cô đã sống trong địa ngục của sự dằn vặt.
Anh cầm lấy lọ keo chuyên dụng, tỉ mẩn gắn lại từng mảnh vỡ của khối cẩm thạch. Đôi bàn tay anh điêu luyện nhưng chậm rãi, như thể đang khâu lại một vết thương lòng đã mưng mủ quá lâu.
“Cô ấy không giận cô.” – Diệc nói, mắt vẫn dán chặt vào món đồ. “Cô ấy nói rằng, hôm đó trời rất đẹp, và cô ấy đã rất hạnh phúc khi nghĩ về cuộc hẹn với chị mình. Đừng mang theo tro tàn của người chết để thiêu cháy cuộc đời mình nữa.”
Người phụ nữ bàng hoàng ngước lên. Bí mật về cuộc hẹn đó, cô chưa từng kể với ai. Tiếng khóc của cô vỡ òa giữa không gian im lìm của hiệu đồ cũ.
Khi người phụ nữ rời đi, để lại chiếc kẹp tóc đã lành lặn trên bàn như một lời từ biệt quá khứ, Trần Diệc mệt mỏi tựa lưng vào ghế. Anh tháo đôi găng tay, nhìn bàn tay mình đang run rẩy nhẹ. Mỗi lần "cảm thấu", anh như chết đi một phần cùng họ.
Lúc này, từ phía cửa tiệm, một bóng dáng nhỏ nhắn đứng chắn mất ánh sáng le lói của con ngõ. Linh Đan đứng đó, vai đeo chiếc balo bạc màu, đôi mắt tò mò nhìn vào bên trong.
“Này anh chủ, tôi tìm thấy một chiếc đồng hồ cũ ở bãi rác, nó không chạy nhưng cứ phát ra tiếng khóc. Anh có nhận ‘chữa bệnh’ cho nó không?”
Trần Diệc ngước mắt lên, lần đầu tiên sau nhiều năm, anh thấy một người sống mà lại mang theo hơi ấm kỳ lạ đến thế. Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt đến mức khó nhận ra:
“Vào đi. Để xem món đồ của cô muốn kể câu chuyện gì.”