Linh Đan bước vào tiệm, chiếc balo trên vai cô khẽ kêu lạch cạch. Cô không giống những vị khách bình thường khác—những người đến đây với gương mặt sưng húp vì khóc hoặc tràn đầy vẻ sợ hãi. Ngược lại, đôi mắt cô sáng, chứa đựng một sự tò mò mãnh liệt như muốn lột trần từng lớp bụi bẩn trong cái tiệm chật chội này.
Cô đặt lên bàn gỗ một chiếc đồng hồ báo thức cũ kỹ, loại có hai cái chuông nhỏ trên đầu giống như tai mèo, lớp sơn xanh lá đã tróc lở gần hết.
"Nó đây." Linh Đan nói, hơi thở vẫn còn chút hổn hển vì đi bộ xa. "Tôi nhặt được nó ở bãi rác sau khu chung cư cũ. Cứ đúng 12 giờ đêm, nó không kêu 'reng reng' mà lại phát ra tiếng thút thít. Ban đầu tôi tưởng là mèo hoang, nhưng tối qua tôi đã áp tai vào lớp vỏ này... là tiếng người, một đứa trẻ đang khóc."
Trần Diệc không vội chạm vào món đồ. Anh quan sát Linh Đan. "Cô không sợ sao? Thấy đồ lạ ở bãi rác lại còn mang về nhà, rồi lại mang đến đây?"
Linh Đan nhún vai, thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đẩu duy nhất dành cho khách. "Sợ chứ, nhưng tò mò hơn. Tôi học ngành tâm lý, tôi tin là mọi sự kỳ lạ đều có nguyên nhân của nó. Với lại, tiếng khóc đó nghe... cô đơn lắm."
Trần Diệc im lặng. Anh chậm rãi xỏ đôi găng tay lụa trắng vào. Khi lớp vải chạm vào bề mặt kim loại lạnh ngắt của chiếc đồng hồ, một luồng không khí buốt giá lập tức tràn lên cánh tay anh.
Khung cảnh thay đổi.
Trần Diệc thấy mình đứng trong một căn phòng hẹp, nồng nặc mùi mì tôm rẻ tiền và hơi ẩm mốc. Một cậu bé khoảng bảy tuổi, mặc bộ quần áo xộc xệch, đang ngồi thu mình dưới gầm bàn. Cậu bé ôm chặt chiếc đồng hồ báo thức này vào lòng, đôi mắt sưng mọng vì khóc nhưng không dám phát ra tiếng động lớn.
Bên ngoài cánh cửa gỗ mỏng manh là tiếng đập phá loảng xoảng và tiếng quát tháo thô lỗ của một người đàn ông say rượu.
"Mày trốn đâu rồi? Đưa tiền đây cho tao!"
Cậu bé run lên bần bật. Cậu xoay núm vặn của chiếc đồng hồ, vặn đi vặn lại như một thói quen vô thức để tìm kiếm một sự an ủi. Cậu thì thầm vào chiếc đồng hồ: "Mẹ ơi, khi nào đồng hồ reo thì mẹ về đón con nhé? Mẹ hứa rồi mà..."
Nhưng mẹ cậu không về. Chiếc đồng hồ báo thức đó đã hỏng từ lâu, kim giây kẹt cứng ở con số 9, giống như hy vọng của đứa trẻ đó đã vĩnh viễn dừng lại ở một đêm mưa gió nào đó.
Trần Diệc cảm nhận được một nỗi uất nghẹn dâng lên cổ họng. Đứa trẻ ấy không chết vì đòn roi, nó chết vì sự kiệt quệ và nỗi sợ hãi tột cùng trong một đêm đông giá rét, khi cơn sốt cao hành hạ mà chẳng có ai bên cạnh. Khi người ta dọn dẹp căn phòng trọ đó, chiếc đồng hồ - vật duy nhất chứa đựng lời hứa của người mẹ - đã bị ném ra bãi rác như một món phế thải vô giá trị.
Trần Diệc rụt tay lại. Cơn choáng váng khiến anh phải chống tay xuống bàn.
"Anh thấy gì rồi?" Linh Đan lo lắng hỏi, cô vươn tay định đỡ anh nhưng anh khẽ né tránh.
"Một lời hứa chưa thực hiện." Trần Diệc nói, giọng anh khàn đặc. "Đứa trẻ chủ nhân của nó vẫn đang chờ mẹ. Tiếng khóc cô nghe thấy không phải là nhát ma, mà là lời gọi mẹ."
Linh Đan im lặng, vẻ tinh nghịch ban nãy tan biến, thay vào đó là một nỗi buồn mênh mang hiện rõ trên gương mặt. Cô chạm nhẹ vào lớp vỏ trầy xước của chiếc đồng hồ. "Vậy... chúng ta phải làm gì? Tôi không muốn nó khóc nữa."
Trần Diệc mở ngăn kéo, lấy ra một bộ tuốc nơ vít nhỏ xíu. Anh bắt đầu tháo rời từng bộ phận của chiếc đồng hồ báo thức.
"Tôi sẽ sửa phần cơ học để nó chạy lại được. Nhưng muốn tiếng khóc biến mất, chúng ta phải tìm người mà nó đang chờ."
"Ý anh là mẹ của cậu bé?" Linh Đan hỏi nhanh. "Tôi có thể giúp! Tôi biết khu chung cư đó, tôi có thể hỏi thăm những người sống lâu năm ở đó về một người phụ nữ từng mất con."
Trần Diệc ngước lên, nhìn cô gái đầy năng lượng trước mặt. Bình thường anh sẽ từ chối, anh chỉ thích làm việc một mình trong bóng tối. Nhưng lần này, hơi ấm từ sự nhiệt tình của Linh Đan dường như đang xua bớt cái lạnh lẽo vừa bám lấy anh.
"Tên cô là gì?" Anh hỏi.
"Linh Đan. Còn anh, anh chủ tiệm không tên?"
"Trần Diệc."
Anh cầm lấy chiếc bánh răng nhỏ xíu bị kẹt đầy bụi bẩn, bắt đầu lau chùi.
"Được rồi, Linh Đan. Cô đi tìm người, tôi sẽ hồi sinh 'trái tim' của nó. Ngày mai, 12 giờ trưa, quay lại đây."
Linh Đan mỉm cười, cái gật đầu của cô khiến lọn tóc mai khẽ đung đưa. Khi cô bước ra khỏi cửa, nắng chiều phố cũ hắt bóng dài vào trong tiệm, lần đầu tiên sau rất lâu, Trần Diệc cảm thấy tiếng tích tắc của những chiếc đồng hồ xung quanh không còn nghe như tiếng đếm ngược của thần chết nữa.