MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDi Vật Biết NóiChương 3

Di Vật Biết Nói

Chương 3

1,018 từ · ~6 phút đọc

Đúng 12 giờ trưa ngày hôm sau, Linh Đan xuất hiện tại cửa tiệm với bộ dạng hơi nhếch nhác. Chiếc áo thun trắng bám đầy bụi vôi và mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng đôi mắt cô lại rực lên vẻ phấn chấn. Cô không bước vào một cách nhẹ nhàng mà gần như lao tới bàn làm việc của Trần Diệc, đặt cái bịch bóng chứa hai hộp xôi nóng hổi xuống.

“Tôi tìm thấy rồi!” – Cô nói trong hơi thở dốc.

Trần Diệc vẫn đang tỉ mẩn dùng chiếc nhíp siêu nhỏ để đặt một lò xo vào vị trí. Anh không ngẩng đầu, chỉ khẽ gật tay ra hiệu cho cô ngồi xuống. “Tìm thấy người, hay tìm thấy sự thật?”

Linh Đan kéo ghế, mở hộp xôi, mùi hành phi thơm phức ngay lập tức lấp đầy cái không khí cũ kỹ của tiệm. “Cả hai. Tôi đã lân la ở khu chung cư cũ suốt từ sáng sớm. Hóa ra, người mẹ ấy không hề bỏ rơi đứa trẻ. Bà ấy tên là Thu, từng làm công nhân may. Bảy năm trước, bà ấy mất tích sau một ca làm đêm. Người ta đồn bà ấy bỏ trốn theo nhân tình, bỏ lại đứa con cho gã chồng nghiện ngập. Nhưng anh biết không? Tôi đã tìm thấy một bà cụ hàng xóm cũ, bà ấy nói rằng đêm đó bà ấy thấy bà Thu bị một chiếc xe tải tông trúng ngay đầu ngõ, rồi chiếc xe đó chở bà ấy đi mất hút.”

Đôi tay của Trần Diệc khựng lại. Chiếc lò xo nhỏ xíu bật ra khỏi nhíp, rơi xuống bàn với tiếng “tách” khô khốc.

“Vụ tai nạn bị xóa dấu vết?” – Anh trầm giọng.

“Đúng vậy. Không có báo cáo cảnh sát, không có hồ sơ bệnh viện. Người ta chỉ đơn giản là tin vào lời đồn ‘mẹ bỏ con’ cho đến khi đứa trẻ chết vì bệnh phổi và suy dinh dưỡng.” Linh Đan hạ thấp giọng, sự căm phẫn hiện rõ trong mắt. “Gã chồng thì đã bán sạch đồ đạc để mua rượu rồi chết gục ở xó chợ nào đó. Chiếc đồng hồ này là thứ duy nhất còn sót lại vì nó bị kẹt trong kẽ tường gầm bàn, mãi đến khi người ta phá dỡ khu nhà mới lòi ra.”

Trần Diệc cầm chiếc đồng hồ đã được lắp ráp hoàn chỉnh lên. Nó vẫn chưa chạy. Anh biết, phần cơ học đã xong, nhưng cái “linh hồn” bị kẹt trong đó vẫn chưa được giải thoát.

“Ăn đi rồi chúng ta đi.” – Diệc nói, đẩy hộp xôi về phía cô.

“Đi đâu?”

“Đến nơi mà bà cụ nói đã xảy ra vụ tai nạn.”

Hai người đi trên chiếc xe máy cũ của Trần Diệc. Linh Đan ngồi phía sau, lần đầu tiên cô thấy tấm lưng của người đàn ông này không hề lạnh lẽo như vẻ ngoài của anh. Anh lái xe rất chậm, như thể sợ làm đau những linh hồn đang lảng vảng trên mặt đường.

Đến đầu ngõ khu chung cư, Trần Diệc dừng xe. Anh cầm chiếc đồng hồ, tháo lớp găng tay lụa. Linh Đan nín thở quan sát.

Diệc nhắm mắt lại, áp lòng bàn tay trần vào lớp vỏ xanh của món đồ. Lần này, anh không chỉ nghe tiếng khóc, anh chủ động truyền đi một ý niệm. “Về thôi, mẹ cậu đang ở đây.”

Một cơn gió lạnh bất chợt cuốn bụi vòng quanh chân hai người. Kim giây của chiếc đồng hồ báo thức cũ kỹ vốn đã kẹt cứng suốt bảy năm, đột ngột nhích lên một nhịp.

Tích.

Rồi một nhịp nữa.

Tắc.

Từ bên kia đường, dưới gốc cây đa cổ thụ, một bóng người đàn bà mờ ảo xuất hiện. Bà ấy không có gương mặt đáng sợ, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt nhạt nhòa. Bà ấy đứng đó, chìa đôi tay chai sạn về phía chiếc đồng hồ.

Trong không gian, tiếng thút thít nhỏ dần, thay vào đó là một âm thanh trong trẻo của trẻ con: “Mẹ… mẹ về rồi.”

Chiếc đồng hồ bỗng nhiên reo lên. Một tiếng chuông “reng reng” giòn giã, vang dội, phá tan cái tĩnh mịch của buổi trưa hè. Âm thanh ấy kéo dài chừng mười giây rồi tắt hẳn. Chiếc đồng hồ nằm im lịm trên tay Trần Diệc, kim giây lại ngừng chạy, nhưng lần này là dừng lại ở con số 12 hoàn hảo.

Bóng người đàn bà biến mất. Cảm giác lạnh lẽo trên cánh tay Diệc cũng tan biến.

Linh Đan đứng cạnh, cô không nhìn thấy hồn ma, nhưng cô nghe thấy tiếng chuông. Cô thấy Trần Diệc thở hắt ra một hơi dài, gương mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng thanh thản.

“Họ đi rồi à?” – Cô thì thầm.

“Họ đã gặp được nhau.” – Trần Diệc nhìn chiếc đồng hồ giờ đã thực sự trở thành một đống sắt vụn vô hồn. “Món nợ tình cảm đã trả xong, món đồ cũng không còn lý do để tồn tại.”

Linh Đan nhìn anh, ánh nắng xuyên qua tán lá đổ lên vai hai người. Cô nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài lập dị và những món đồ cũ kỹ kia, Trần Diệc đang gánh vác những nỗi đau mà người sống đã lỡ quên đi.

“Anh Diệc này,” cô đột ngột lên tiếng, “tiệm của anh chưa có tên đúng không? Hay gọi là ‘Tiệm Thanh Âm’ đi? Vì anh luôn nghe thấy những điều người khác không nghe được.”

Trần Diệc im lặng một lúc, rồi anh quay xe, nổ máy.

“Về thôi. Chiều nay còn một đống đồng hồ cần lau dầu.”

Anh không đồng ý, nhưng cũng không từ chối. Linh Đan mỉm cười, nhảy lên sau xe, miệng lẩm bẩm về một vụ án khác mà cô vừa nghe loáng thoáng ở quán trà đá. Trần Diệc khẽ thở dài, nhưng khóe môi anh lại hơi cong lên. Có vẻ như, cuộc sống của một thợ sửa đồ cũ từ nay sẽ không còn yên tĩnh nữa rồi.