Trần Diệc vốn tưởng rằng sau vụ chiếc đồng hồ, Linh Đan sẽ hài lòng với vai trò "người đưa tin" bán thời gian mà quay về với đống giáo trình tâm lý học của cô. Nhưng anh đã nhầm. Kể từ sáng sớm hôm sau, cô đã có mặt ở tiệm, tự tay lau dọn những chiếc kệ đầy bụi và pha cho anh một ly cà phê phin đậm đặc.
"Tôi không thuê nhân viên," Diệc nói, mắt vẫn dán vào chiếc kính lúp đeo một bên.
"Tôi làm không công, đổi lại anh cho tôi thực tập 'quan sát tâm lý' là được," Linh Đan cười láu lỉnh.
Sự bình yên của họ bị phá vỡ khi một chiếc taxi dừng lại trước ngõ. Một người đàn ông trung niên bước xuống, tay ôm một bọc vải dài, dáng vẻ vô cùng hớt hải. Ông ta lao vào tiệm, đặt món đồ lên bàn như thể đang tống khứ một quả bom.
"Cậu là người sửa được những thứ... không bình thường đúng không? Tôi được bà cụ ở khu chung cư cũ giới thiệu."
Trần Diệc chậm rãi tháo găng tay, nhìn món đồ. Khi lớp vải điều mở ra, một bức tranh sơn dầu cũ hiện lên. Đó là chân dung một cô gái trẻ trong bộ váy trắng, nhưng điều kinh dị là toàn bộ vùng mắt của cô gái đã bị cào nát bằng những vết rạch sâu, chỉ còn lại hai hốc đen ngỏm trên nền vải toan.
"Đây là bức họa vợ tôi," người đàn ông run rẩy nói. "Bà ấy mất cách đây một tháng. Tôi định đốt nó đi, nhưng cứ hễ châm lửa là lửa lại tắt lịm. Đêm nào tôi cũng nghe thấy tiếng móng tay cào vào vải... 'soạt, soạt'... ngay sát đầu giường."
Linh Đan rùng mình, lùi lại một bước. Cô nhìn vào những vết rạch trên bức tranh, chúng không giống do dao kéo tạo ra, mà giống như một cơn thịnh nộ điên cuồng của ai đó đã dùng móng tay để tước đi ánh nhìn của người trong tranh.
Trần Diệc đưa tay lại gần bức họa. Ngay khi chưa chạm vào, anh đã cảm thấy một luồng oán khí nóng hực như lửa đốt phả vào lòng bàn tay. Anh nheo mắt, khẽ chạm vào viền khung gỗ mục.
Cảnh tượng ập đến lần này không lạnh lẽo mà lại đỏ rực và ngột ngạt.
Anh thấy một người phụ nữ – chính là người đàn ông này nhưng trẻ hơn mười tuổi – đang đứng trước giá vẽ. Bà ấy không vẽ chồng mình, bà ấy đang vẽ một người đàn ông khác, một người nghệ sĩ phong trần. Ánh mắt bà nhìn người đó đầy say mê và tôn thờ. Nhưng ngay sau đó, khung cảnh chuyển sang một căn phòng tối. Người chồng (vị khách hiện tại) đang gầm rú, ông ta cầm chính bức tranh này, dùng những ngón tay thô bạo cào nát đôi mắt của vợ mình trong tranh.
"Nếu mắt cô không nhìn tôi, thì tôi sẽ để cô không bao giờ nhìn thấy ai được nữa!"
Trần Diệc thu tay lại, ánh mắt anh nhìn người khách trung niên đột ngột trở nên lạnh lùng. Không có hồn ma nào ám ở đây cả. Thứ đang ám bức tranh này là một "lời nguyền của sự chiếm hữu".
"Ông nói bà ấy mất một tháng trước," Trần Diệc hỏi, giọng đều đều nhưng sắc lẹm. "Bà ấy mất vì bệnh, hay vì sự giam cầm?"
Người đàn ông biến sắc, mặt cắt không còn giọt máu. "Cậu... cậu nói gì vậy? Bà ấy bị suy nhược... tôi đã chăm sóc bà ấy rất kỹ trong căn phòng đó..."
Linh Đan nhận ra điều gì đó bất thường qua thái độ của Trần Diệc. Cô tiến lại gần bức tranh, dùng kiến thức tâm lý quan sát các vết rạch. "Những vết này hướng từ ngoài vào trong, lực rất mạnh... Đây là vết thương của sự trừng phạt."
Bỗng nhiên, bức tranh trên bàn rung lên bần bật. Từ hai hốc mắt bị cào nát, một chất lỏng màu đen kịt như mực bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm xuống mặt bàn gỗ của Trần Diệc. Tiếng "soạt, soạt" mà người đàn ông miêu tả vang lên rõ mồn một ngay giữa ban ngày, nghe như tiếng vải bị xé toạc ra ngay bên tai.
"Aaa!" Người đàn ông hét lên, ngã nhào xuống đất. "Nó đến đòi mắt! Nó lại đến đòi mắt tôi!"
Trần Diệc không hề nao núng. Anh vướng tay lấy một cây cọ vẽ cũ, nhúng vào lọ nước dung môi trên bàn rồi gạt mạnh một đường ngang qua bức tranh.
"Ông mang nó về đi," Diệc nói lạnh nhạt. "Tôi không sửa được bức tranh này."
"Sao... sao lại không sửa? Tôi trả bao nhiêu tiền cũng được!"
"Bức tranh này không hỏng," Diệc nhìn thẳng vào mắt người đàn ông, "người hỏng là ông. Bà ấy không ám bức tranh, bà ấy ám vào lương tâm của ông. Muốn tiếng cào xé biến mất, hãy đem bức tranh này đến mộ bà ấy, quỳ xuống và trả lại cho bà ấy sự tự do mà ông đã tước đoạt suốt mười năm qua."
Người đàn ông run rẩy gói bức tranh lại, không dám nhìn thêm một giây nào, lảo đảo chạy ra khỏi tiệm.
Khi không gian tĩnh lặng trở lại, Linh Đan thở phào, nhưng rồi cô lo lắng nhìn Trần Diệc. Đôi bàn tay anh đang đỏ ửng lên như bị bỏng.
"Anh không sao chứ?" Cô vội vàng nắm lấy tay anh.
"Cái giá của việc chạm vào lòng dạ con người đôi khi còn đắt hơn cả việc chạm vào người chết," Diệc khẽ rút tay ra, che giấu sự mệt mỏi. "Lần sau nếu thấy bức tranh nào bị cào mắt, đừng có lại gần."
Linh Đan nhìn anh, lần đầu tiên cô thấy trong mắt người thợ sửa đồ này một sự khinh bỉ tột độ dành cho thế giới người sống. Cô thầm nghĩ, có lẽ nhiệm vụ của cô không chỉ là giúp anh tìm sự thật, mà còn là giữ cho anh không bị cái bóng tối của lòng người nuốt chửng.