Sau sự việc bức tranh, tiệm đồ cũ rơi vào một quãng lặng kỳ lạ. Trần Diệc dành cả ngày để ngâm đôi bàn tay bỏng rát vào chậu nước thuốc màu nâu đỏ, mùi thảo mộc đắng ngắt át cả mùi dầu máy thường ngày. Linh Đan không hỏi thêm, cô lẳng lặng pha trà, thỉnh thoảng liếc nhìn ra con ngõ nhỏ đang dần bị nuốt chửng bởi cơn mưa giông bất chợt của mùa hạ.
Trời sập tối nhanh hơn thường lệ. Trong màn mưa trắng xóa, một bóng người cao gầy, mặc áo măng tô đen kịt xuất hiện trước cửa tiệm. Người này không gõ cửa, chỉ đẩy nhẹ, tiếng chuông gió rung lên một hồi sầu thảm rồi im bặt.
Vị khách là một cụ ông, nhưng phong thái toát lên sự sang trọng lạc lõng với cái tiệm cũ nát. Ông ta đặt lên bàn một chiếc hộp nhung đỏ, loại hộp thường dùng để đựng trang sức quý giá.
“Tôi muốn anh sửa thứ này.” – Giọng ông ta trầm đục, mang theo hơi lạnh của nước mưa.
Trần Diệc nheo mắt, anh không dùng găng tay lụa như mọi khi mà chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc hộp. “Ở đây tôi sửa ký ức, không sửa trang sức.”
“Thứ này còn hơn cả ký ức. Nó là một mạng người.” – Ông cụ mở hộp.
Bên trong không phải vàng bạc, mà là một chiếc răng nanh nhỏ xíu, trắng muốt, được bọc bởi một sợi dây chỉ đỏ đã xỉn màu. Điều kỳ quái là sợi chỉ ấy dường như đang chuyển động, nó quấn quýt lấy chiếc răng như một mạch máu đang đập phập phồng.
Linh Đan đứng bên cạnh, sởn gai ốc. Cô cảm nhận được một luồng áp lực vô hình khiến lồng ngực trở nên khó thở. “Cái này… là răng của trẻ con?”
Ông cụ không trả lời cô, chỉ nhìn thẳng vào Trần Diệc: “Đứa cháu trai duy nhất của tôi bị mất chiếc răng này trong một tai nạn. Kể từ đó, nó không còn nói, không còn ăn, cơ thể cứ héo hon dần như một cái cây chết khô. Thầy cúng nói, chiếc răng này đã giữ lại ‘vía’ của nó, nhưng sợi chỉ đỏ này… nó đang siết chết cháu tôi.”
Trần Diệc đứng dậy, anh tiến lại gần chiếc hộp. Lần này, anh không chạm tay vào ngay. Anh nhận ra đây không phải là một món đồ ám ảnh bình thường, mà là một loại bùa chú tà ác được dùng để “vay mượn” sinh khí.
“Ai đã quấn sợi chỉ này vào?” – Diệc hỏi, ánh mắt sắc như dao.
“Một người đàn bà xưng là thợ hàn gắn tâm hồn.” – Ông cụ run rẩy. “Bà ta bảo làm vậy để giữ hồn đứa bé không bị bắt đi, nhưng tôi thấy cháu mình càng ngày càng giống một cái xác không hồn.”
Trần Diệc khẽ thở dài, anh cầm lấy chiếc nhíp bạc. Ngay khi mũi nhíp chạm vào sợi chỉ đỏ, một tiếng thét chói tai vang lên trong đầu anh. Không phải một, mà là tiếng thét của hàng chục đứa trẻ.
Anh thấy một căn hầm tối tăm, nơi một người đàn bà đang ngồi bên đống lửa, tay cầm hàng trăm sợi chỉ đỏ quấn quanh những chiếc răng, mảnh móng tay, hay những sợi tóc của trẻ con. Mỗi vòng quấn là một sự trói buộc, bà ta đang rút lấy tương lai của chúng để nuôi dưỡng cho một thứ quỷ quyệt khác.
“Linh Đan! Lấy cho anh lọ muối trắng và bật lửa!” – Diệc quát lớn.
Linh Đan cuống cuồng chạy vào trong. Khi cô quay ra, Trần Diệc đang gồng mình giữ chặt chiếc nhíp. Sợi chỉ đỏ như một con rắn nhỏ, nó bắt đầu rỉ ra thứ chất lỏng màu đỏ tươi, thấm vào lớp nhung.
Trần Diệc đổ muối lên chiếc răng, rồi bật lửa đốt cháy sợi chỉ. Khói đen bốc lên khét lẹt, mùi thịt cháy xen lẫn mùi gỗ mục khiến Linh Đan nôn nao. Trong làn khói, cô thoáng thấy bóng dáng một đứa bé đang mỉm cười, cái miệng sún một chiếc răng nanh, vẫy tay chào rồi tan biến vào hư không.
Chiếc răng vỡ vụn thành tro trắng. Sợi chỉ đỏ cháy rụi, để lại một vết đen sâu hoắm trên bàn gỗ.
Ông cụ già nua bỗng đổ gục xuống ghế, hơi thở của ông ta bỗng nhiên nhẹ nhõm hẳn. Cùng lúc đó, điện thoại trong túi ông rung lên. Tiếng một người phụ nữ khóc nức nở từ đầu dây bên kia: “Bố ơi! Thằng bé… thằng bé tỉnh rồi! Nó vừa gọi mẹ, nó đòi ăn cháo!”
Người đàn ông bật khóc, ông lảo đảo đứng dậy, cúi đầu sát đất trước mặt Trần Diệc rồi vội vã rời đi trong cơn mưa, để lại một xấp tiền dày trên bàn.
Trần Diệc không nhìn số tiền đó. Anh ngã ngồi xuống ghế, đôi bàn tay vừa mới bớt đau giờ lại bắt đầu run rẩy dữ dội.
“Anh Diệc…” – Linh Đan tiến lại gần, cô không sợ hãi nữa, chỉ thấy lòng mình thắt lại. Cô cầm lấy đôi bàn tay lạnh giá của anh, ủ trong lòng bàn tay ấm áp của mình. “Hóa ra, thế giới này có những kẻ còn đáng sợ hơn cả ma quỷ.”
Trần Diệc tựa đầu vào thành ghế, nhắm nghiền mắt. “Ma quỷ chỉ đáng sợ khi chúng ta thấy chúng. Còn con người… họ giấu sự tà ác sau những lời hứa hẹn cứu rỗi. Đan này, cô có sợ không? Nếu tiếp tục đi cùng tôi, cô sẽ còn thấy nhiều thứ bẩn thỉu hơn thế này.”
Linh Đan nhìn vào đống tro tàn của chiếc răng trên bàn, rồi nhìn vào gương mặt mệt mỏi của người đàn ông trước mặt. Cô siết chặt tay anh hơn:
“Tôi không sợ bẩn. Tôi chỉ sợ những âm thanh đó không có ai lắng nghe thôi.”
Ngoài kia, cơn mưa giông đã tạnh, nhưng trong bóng tối của phố cũ, những rung cảm từ “Lễ vật của bóng đêm” dường như chỉ mới là sự bắt đầu cho một chuỗi những bí mật kinh hoàng hơn đang tìm đến tiệm của Trần Diệc.