Sau vụ "chiếc răng nanh", tiệm đồ cũ của Trần Diệc bỗng có một vị khách không mời mà đến mỗi ngày. Không phải để sửa đồ, mà là để mang đồ ăn. Linh Đan dường như đã tự biến mình thành một phần của cái tiệm này. Cô mang đến một chậu cây nhỏ đặt bên cửa sổ, mang đến mùi bánh mỳ nướng thơm phức, và mang cả tiếng cười xua đi cái tĩnh mịch đáng sợ của những món đồ cũ.
Nhưng sự yên bình ấy chỉ kéo dài đến đêm thứ ba.
Khi đồng hồ quả lắc trong tiệm vừa điểm 12 tiếng, một âm thanh lạ kỳ vang lên từ phía cuối dãy kệ gỗ — nơi Trần Diệc xếp những món đồ chưa có người nhận. Đó là tiếng vĩ cầm. Một giai điệu u uất, kéo dài như tiếng nấc nghẹn, âm thanh mỏng manh như sợi tơ nhưng lại sắc lẹm, len lỏi vào từng kẽ tai.
Trần Diệc đang ngủ trên chiếc ghế mây, đôi mắt anh lập tức mở choàng. Anh nhìn về phía góc tối. Linh Đan, vốn đang ngủ gục trên bàn gỗ, cũng giật mình tỉnh giấc, tóc tai bù xù nhưng đôi mắt đầy vẻ cảnh giác.
"Anh Diệc... anh nghe thấy không?"
"Lại đây." Trần Diệc ra hiệu.
Hai người tiến về phía góc phòng. Trên chiếc giá cao nhất, một hộp đàn bằng da cũ kỹ đang rung nhẹ. Tiếng nhạc phát ra từ bên trong đó, dù hộp vẫn đang khóa chặt.
Trần Diệc nhấc hộp đàn xuống, đặt lên bàn. Anh nhận ra đây là món đồ một người phụ nữ trẻ đã gửi lại tuần trước với lời nhắn: "Hãy làm cho nó im lặng, tôi không chịu nổi nữa". Lúc đó anh bận, nên đã tạm gác nó sang một bên.
Anh tháo găng tay lụa, hít một hơi sâu rồi đặt bàn tay trần lên lớp da cũ của hộp đàn.
Rầm!
Cảnh tượng ập đến như một trận cuồng phong.
Trần Diệc thấy mình đứng trên một sân khấu rực rỡ ánh đèn, nhưng khán đài bên dưới lại hoàn toàn trống rỗng. Một chàng trai trẻ, đôi mắt đỏ ngầu, đang điên cuồng kéo đàn. Những ngón tay của cậu ta bật máu, nhuộm đỏ cả dây đàn trắng buốt. Phía sau cánh gà, một người đàn ông mặc vest sang trọng đang cười đắc ý, trên tay hắn cầm một bản thảo nhạc phổ có tên: "Bản giao hưởng của quỷ".
"Đây là sáng tác của tôi! Ông không được cướp nó!" – Chàng trai gào lên.
Người đàn ông kia lạnh lùng đáp: "Không ai tin một kẻ tâm thần như mày đâu. Bản nhạc này sẽ mang về giải thưởng cho tao, còn mày... nên biến mất cùng cây đàn này đi."
Tiếp theo là tiếng xô xát, tiếng gãy vụn của xương cốt, và cuối cùng là hơi lạnh của nước hồ đêm tối tăm. Chàng trai ấy đã bị đẩy xuống nước cùng với cây đàn bị khóa chặt trong hộp, đôi mắt cậu ta nhìn lên mặt nước đầy uất hận.
Trần Diệc giật tay lại, mồ hôi vã ra như tắm. Anh nhìn Linh Đan, giọng khàn đặc: "Một vụ đạo nhạc... và một mạng người bị dìm xuống nước."
Linh Đan run rẩy chạm vào khóa hộp đàn. "Vậy tiếng nhạc này là..."
"Là tiếng kêu oan. Cậu ấy muốn bản nhạc được trả lại đúng tên chủ nhân."
Trần Diệc dùng một chiếc tuốc nơ vít nhỏ, lách vào khe khóa và bật tung nắp hộp. Bên trong, cây vĩ cầm nằm im lịm, nhưng kỳ lạ thay, trên thân đàn bằng gỗ mun có khắc một cái tên rất nhỏ bằng tiếng Pháp: Lucien.
"Linh Đan, cô có biết cuộc thi sáng tác nhạc cổ điển toàn quốc sắp diễn ra không?" – Diệc hỏi.
Linh Đan gật đầu ngay lập tức: "Có! Giám khảo chính là nhạc sĩ nổi tiếng Hoàng Bách. Nghe nói ông ta sắp công bố một bản giao hưởng để đời."
Ánh mắt Trần Diệc tối sầm lại. "Hoàng Bách... chính là người đàn ông trong ký ức của cây đàn. Cậu thanh niên tên Lucien kia chắc chắn là học trò hoặc người chép nhạc cho ông ta."
Bỗng nhiên, cây đàn vĩ cầm trong hộp tự bật dây. Tưng! Một âm thanh chói tai vang lên như lời xác nhận.
Linh Đan nắm chặt tay: "Chúng ta phải làm gì? Chúng ta không có bằng chứng pháp lý, chỉ có ký ức của một cây đàn. Ai sẽ tin chứ?"
Trần Diệc nhìn cây đàn, rồi nhìn vào đôi bàn tay mình. Anh biết, nếu anh sửa lại cây đàn này, nó sẽ phát ra âm thanh thật sự. Một âm thanh mà chỉ người sở hữu tâm hồn trong sạch mới có thể kéo lên được, và là đòn chí mạng cho kẻ trộm cắp.
"Tôi sẽ sửa nó," Trần Diệc nói, ánh mắt kiên định, "nhưng cô phải tìm cách đưa chúng ta vào buổi hòa nhạc đêm mai."
Linh Đan mỉm cười, vẻ sắc sảo thường ngày trở lại: "Chuyện đó cứ để tôi. Ngành tâm lý của tôi có rất nhiều 'mối quan hệ' với giới nghệ sĩ đấy."
Đêm đó, trong tiệm đồ cũ, không còn tiếng khóc hay tiếng gào thét, chỉ có tiếng mài giũa tỉ mẩn của Trần Diệc. Anh đang chuẩn bị một "vũ khí" bằng âm nhạc để đòi lại công lý cho một linh hồn đã ngủ yên dưới đáy nước bấy lâu nay.