MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDi Vật Biết NóiChương 7

Di Vật Biết Nói

Chương 7

912 từ · ~5 phút đọc

Nhà hát thành phố lộng lẫy dưới ánh đèn chùm pha lê, tiếng cười nói của giới thượng lưu vang vọng trong sảnh lớn. Linh Đan xuất hiện trong một chiếc váy đen tối giản, vẻ ngoài điềm tĩnh che giấu sự lo lắng bên trong. Đi bên cạnh cô là Trần Diệc, lần đầu tiên anh mặc một bộ vest sẫm màu, tay ôm chiếc hộp đàn bọc vải đen kỹ lưỡng.

“Vị trí của chúng ta là ở cánh gà phía Tây,” Linh Đan thì thầm, “tôi đã nhờ một người bạn làm hậu đài sắp xếp. Anh chắc chắn cây đàn sẽ... hoạt động chứ?”

Trần Diệc không đáp, anh chỉ siết chặt hộp đàn. Anh cảm nhận được sự rung động mãnh liệt từ bên trong lớp gỗ mun. Cây đàn đang khát khao được lên tiếng.

Trên sân khấu, nhạc sĩ Hoàng Bách bước ra trong tiếng vỗ tay rền vang. Ông ta cúi chào đầy lịch thiệp, gương mặt đạo mạo của một bậc thầy âm nhạc.

“Thưa quý vị, sau đây là chương cuối của ‘Khúc vĩ cầm đêm hè’ – tác phẩm tâm huyết nhất đời tôi,” Hoàng Bách tuyên bố.

Dàn nhạc bắt đầu trỗi dậy. Giai điệu mượt mà vang lên, nhưng ngay khi Hoàng Bách cầm cây vĩ cầm đắt tiền của mình để độc tấu đoạn cao trào, Trần Diệc ở phía sau cánh gà đã mở hộp đàn.

Anh đặt bàn tay trần lên dây đàn vĩ cầm của Lucien. Không cần kéo, anh chỉ cần truyền vào đó toàn bộ nỗi uất hận mà anh đã cảm nhận được.

“Hãy đòi lại tên cho mình đi,” Diệc thầm gọi.

Ngay lập tức, một âm thanh chói tai, lạc điệu vang lên từ phía sân khấu. Cây đàn trên tay Hoàng Bách bỗng nhiên đứt dây, một sợi dây kim loại bật ngược lại khía một đường máu trên gò má ông ta. Cả khán phòng sững sờ.

Cùng lúc đó, một giai điệu khác tự vang lên từ phía cánh gà – nơi Trần Diệc đang đứng. Đó là bản nhạc gốc, nhưng với một âm sắc u uất và đầy ám ảnh mà không một nhạc công nào có thể bắt chước được. Tiếng đàn không cần loa phóng đại nhưng lại vang vọng khắp mọi ngóc ngách của nhà hát, như thể nó đang phát ra từ chính những bức tường.

Hoàng Bách tái dại mặt mày. Ông ta lùi lại, nhìn chằm chằm vào bóng tối phía cánh gà. “Không... không thể nào! Mày đã chết rồi! Bản nhạc đó đã chìm xuống hồ rồi!”

Tiếng gào thét của ông ta qua micro vang khắp khán phòng. Đám đông bắt đầu xôn xao.

Trần Diệc bước ra khỏi bóng tối, trên tay là cây đàn vĩ cầm gỗ mun khắc tên Lucien. Anh không nhìn khán giả, chỉ nhìn thẳng vào Hoàng Bách.

“Món đồ có thể bị dìm xuống nước, nhưng sự thật thì không bao giờ chết đuối,” giọng Trần Diệc trầm thấp nhưng lấn át cả sự hỗn loạn.

Linh Đan nhanh chóng bấm nút trên máy tính bảng mà cô đã lén kết nối với hệ thống màn hình lớn của nhà hát. Những bản thảo gốc với nét chữ run rẩy của Lucien – thứ mà cô và Diệc đã tìm thấy được kẹt trong lớp lót của hộp đàn – hiện rõ lên trước mắt công chúng. Trên đó, chữ ký của Lucien đè lên những vết máu khô cũ kỹ.

“Ông đã giết cậu ấy để cướp đi bản nhạc này,” Linh Đan dõng dạc nói giữa sân khấu. “Tiếng đàn này chính là lời khai của nạn nhân.”

Hoàng Bách quỵ xuống, đôi bàn tay ông ta run rẩy như bị chuột rút. Trong mắt ông ta lúc này, cây đàn trên tay Trần Diệc không còn là gỗ mun, mà là đôi bàn tay gầy gò của Lucien đang vươn ra từ đáy hồ lạnh lẽo để bóp nghẹt hơi thở của kẻ phản bội.

Lực lượng an ninh ập vào, nhưng không phải để bắt Trần Diệc, mà là để đưa Hoàng Bách đi trước sự phẫn nộ của dư luận và những bằng chứng không thể chối cãi hiện ra trên màn hình.

Khi ánh đèn sân khấu vụt tắt, Trần Diệc và Linh Đan lẳng lặng rời đi theo lối thoát hiểm.

Đứng dưới cơn mưa bụi ngoài phố, Trần Diệc nhìn cây đàn trên tay. Sợi dây đàn bỗng nhiên chùng xuống, âm thanh u uất ban nãy biến mất, thay vào đó là một sự im lặng thanh thản.

“Anh đã làm được rồi,” Linh Đan thở phào, hơi lạnh khiến cô khẽ rùng mình.

Trần Diệc cởi chiếc áo vest khoác lên vai cô. “Không phải tôi. Là Lucien tự đòi lại công lý. Tôi chỉ là người sửa lại cái dây đàn đã đứt mà thôi.”

Linh Đan nhìn vào đôi bàn tay của Diệc – giờ đây không còn run rẩy, mà vững chãi lạ thường dưới ánh đèn đường. Cô nhận ra rằng, tiệm đồ cũ của anh không chỉ sửa chữa đồ vật, mà đang dần sửa chữa cả những lỗ hổng của công lý trong thế giới này.

“Về thôi,” Diệc nói, “mai chắc chắn sẽ có rất nhiều người tìm đến tiệm sau vụ này đấy.”

Linh Đan mỉm cười, đi bên cạnh anh. Cô biết, hành trình của họ chỉ mới bắt đầu, và “Tiệm Thanh Âm” từ nay sẽ không bao giờ còn yên tĩnh nữa.