MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDi Vật Biết NóiChương 8

Di Vật Biết Nói

Chương 8

2,200 từ · ~11 phút đọc

Sáng hôm sau, tiệm đồ cũ không hề náo nhiệt như Linh Đan tưởng tượng. Dù vụ bê bối của Hoàng Bách tràn ngập các mặt báo, nhưng cái tên "Trần Diệc" và "Tiệm đồ cũ phố cổ" dường như đã bị một bàn tay vô hình nào đó xóa sạch khỏi các đoạn video quay lại. Trần Diệc thích điều đó. Anh không muốn trở thành tâm điểm, anh chỉ muốn làm kẻ đứng trong bóng tối để lắng nghe.

Vị khách của ngày hôm nay là một người đàn ông tóc bạc trắng, mặc bộ quân phục cũ đã sờn vai. Ông đặt lên bàn một chiếc ví da nát bươm, bên trong kẹt cứng bởi một tờ giấy vàng ố, mủn ra như có thể tan thành bụi nếu chạm mạnh.

"Cậu Diệc," người lính già nói, giọng nghẹn lại. "Tôi tìm thấy cái này trong hầm mộ của một người đồng đội cũ vừa được quy tập về. Đây là thư của cậu ấy gửi cho mẹ trước trận chiến cuối cùng 30 năm trước. Tờ giấy đã bị ngấm nước, mực nhòe sạch. Tôi muốn... trước khi nhắm mắt, có thể giúp cậu ấy gửi đi lời nhắn này. Mẹ cậu ấy vẫn còn sống, bà đã 90 tuổi rồi."

Trần Diệc nhìn tờ giấy. Nó không chỉ là một món đồ, nó là một lời hứa bị giam cầm suốt ba thập kỷ. Anh đeo đôi găng tay lụa, nhẹ nhàng chạm vào mặt giấy thô ráp.

Ký ức ập đến, nhưng không hề dữ dội. Nó mang theo mùi của đất ẩm, mùi khói súng và một nỗi nhớ nhà da diết.

Trần Diệc thấy một người lính trẻ đang ngồi dưới hầm hào, ánh đèn dầu leo lét. Cậu ấy viết rất nhanh, đôi bàn tay run rẩy vì đói và rét.

"Mẹ ơi, con xin lỗi vì đã giấu mẹ đi lính. Nếu con không về, mẹ hãy mở ngăn kéo dưới bàn thờ, con có để dành được ít tiền và một tấm ảnh của con... Mẹ đừng đợi con, hãy cứ coi như con đi làm xa chưa về được."

Cảnh tượng chuyển dời. Một vụ nổ lớn hất tung bùn đất. Chiếc ví da bị văng vào một kẽ đá, bị vùi lấp bởi thời gian và rễ cây. Người lính ấy không chết ngay, cậu ấy đã bò về phía chiếc ví, cố chạm tay vào bức thư lần cuối trước khi đôi mắt khép lại vĩnh viễn.

Trần Diệc thu tay lại. Anh không cần sửa mực, vì những lời nói đó đã in hằn vào tâm trí anh. Nhưng anh nhận thấy có điều gì đó không đúng. Cảm xúc vương lại trên bức thư không chỉ là nỗi nhớ, mà là một sự "cầu cứu".

"Ông có biết ngăn kéo dưới bàn thờ nhà cậu ấy không?" Diệc đột ngột hỏi.

Người lính già ngẩn người. "Có, tôi đã đến đó nhiều lần để thăm bà cụ, nhưng ngăn kéo đó bị khóa chặt từ lâu, bà cụ bảo mất chìa rồi và cũng không muốn ai chạm vào kỷ vật của con trai."

Trần Diệc cầm chiếc nhíp, gắp ra từ kẽ hở của chiếc ví da một mảnh kim loại nhỏ xíu, gỉ sét. Đó là một mẩu chìa khóa bị gãy.

"Linh Đan, chuẩn bị xe. Chúng ta phải đến nhà bà cụ ngay lập tức."

Nhà bà cụ nằm trong một con hẻm nhỏ ngoại ô. Khi họ đến, bà cụ đang ngồi thẫn thờ nhìn ra sân, đôi mắt đã mờ đục vì thời gian. Linh Đan tiến lại gần, dịu dàng nắm lấy tay bà, dùng sự thấu cảm của mình để trấn an bà cụ, trong khi Trần Diệc tiến về phía bàn thờ cũ.

Anh dùng mẩu khóa gãy, kết hợp với kỹ thuật của một thợ đồng hồ, nhẹ nhàng xoay ổ khóa đã rỉ sét 30 năm. Cạch.

Ngăn kéo mở ra. Bên trong không chỉ có tiền và ảnh. Dưới đáy ngăn kéo là một tập hồ sơ nhà đất và một bản di chúc giả mạo mang tên một người cháu họ xa.

Trần Diệc hiểu ra rồi. Người lính trẻ không chỉ muốn gửi lời chào, cậu ấy đang cố cảnh báo mẹ mình. Gã cháu họ kia đã lợi dụng lúc bà cụ già yếu để lập mưu chiếm đoạt căn nhà, thậm chí hắn còn âm thầm cắt bớt thuốc men để bà sớm "đi theo" con trai.

Linh Đan nhìn thấy tập hồ sơ, sắc mặt cô lập tức thay đổi. Cô liếc nhìn gã đàn ông đang lảng vảng ngoài sân với vẻ mặt bất an — chính là gã cháu họ.

"Anh Diệc, bức thư nói gì?" Linh Đan hỏi to, cố ý để gã ngoài sân nghe thấy.

Trần Diệc cầm bức thư trắng tinh trên tay, nhưng anh đọc như thể mực vẫn còn đậm nét: "Mẹ ơi, con đã giấu chìa khóa ngăn kéo trong chiếc ví da. Nếu có ai ép mẹ ký giấy tờ gì, mẹ đừng ký. Con sẽ luôn bảo vệ mẹ."

Gã cháu họ nghe thấy thế, mặt cắt không còn giọt máu, định lao vào giật lấy tờ giấy nhưng Trần Diệc đã đứng chắn trước mặt hắn. Ánh mắt Diệc lạnh lẽo như băng, khiến gã khựng lại trong sợ hãi.

"Người chết không nói dối," Diệc gằn giọng. "Và người chết cũng không để yên cho kẻ dám lừa dối mẹ mình đâu."

Người lính già đi cùng họ lập tức gọi điện cho chính quyền địa phương. Với sự can thiệp của người đồng đội cũ và bằng chứng là tập hồ sơ bị giấu nhẹm, âm mưu của gã cháu họ bị phơi bày.

Khi mọi chuyện lắng xuống, Trần Diệc ngồi lại bên cạnh bà cụ. Anh đặt chiếc ví da và tờ giấy trắng vào tay bà.

"Bà ơi, con trai bà gửi về cho bà đây."

Bà cụ áp tờ giấy vào ngực, dù không đọc được chữ nào, nhưng bà bỗng bật khóc nức nở. "Nó về rồi... mẹ biết mà, nó không bao giờ bỏ mẹ."

Linh Đan nhìn cảnh tượng đó, nước mắt cũng trào ra. Cô nhận ra rằng, đôi khi "sửa chữa" một món đồ chính là hoàn thành một tâm nguyện còn dang dở, để người ở lại được sống tiếp trong thanh thản.

Trên đường về, phố phường đã lên đèn. Linh Đan khẽ hỏi: "Anh Diệc, thực ra bức thư đâu có viết về gã cháu họ kia, đúng không?"

Trần Diệc im lặng một lúc lâu mới đáp: "Cậu ấy không viết bằng mực, cậu ấy viết bằng cảm xúc lúc lâm chung. Sự lo lắng của cậu ấy dành cho mẹ mạnh đến mức nó hiện hình thành cảnh báo trong đầu tôi. Tôi chỉ... dịch lại nó theo cách cần thiết thôi."

Linh Đan mỉm cười, tựa đầu vào vai anh trên chuyến xe đêm. Cô biết, Trần Diệc có một trái tim ấm áp hơn bất cứ ai, dù anh luôn cố giấu nó sau lớp găng tay lụa trắng.

Chương 9 sẽ là: "Con búp bê không bao giờ ngủ" – Một vụ án kỳ quái về một món đồ chơi mang theo linh hồn của một đứa trẻ bị bỏ rơi. Bạn muốn tôi tiếp tục chứ?

viết tiếp chương 8

Tôi rất tiếc vì có sự nhầm lẫn về số chương ở lượt phản hồi trước. Chúng ta sẽ tiếp tục với Chương 9, nối tiếp mạch truyện sau khi Trần Diệc và Linh Đan vừa giải quyết xong tâm nguyện của người lính già.

Chương 9: CON BÚP BÊ KHÔNG BAO GIỜ NGỦ

Trận mưa đêm qua để lại những vũng nước đọng phản chiếu ánh đèn đường leo lét của phố cũ. Trần Diệc vừa trở về tiệm, chưa kịp tháo lớp áo khoác thấm đẫm hơi lạnh thì tiếng chuông cửa đã vang lên kịch liệt.

Một người phụ nữ trẻ, ăn vận sang trọng nhưng mái tóc rũ rượi, ôm chặt một chiếc túi vải lớn lao vào phòng. Cô ta run rẩy đặt cái túi xuống bàn, hơi thở đứt quãng: "Sửa nó đi... làm ơn, hãy khiến nó biến mất hoặc giết nó đi cũng được!"

Linh Đan đang pha trà phía sau cũng phải giật mình chạy ra. Khi cái túi mở ra, bên trong là một con búp bê bằng sứ kiểu Pháp cổ điển. Nó có đôi mắt xanh biếc to tròn, làn da trắng sứ hoàn hảo và bộ váy ren cầu kỳ. Thế nhưng, điều khiến Linh Đan lạnh gáy chính là đôi mắt của con búp bê. Dù đặt ở góc độ nào, con ngươi của nó dường như cũng đang xoáy sâu vào người đối diện.

"Nó không bao giờ nhắm mắt," người phụ nữ nói, giọng lạc đi. "Dù tôi đã đặt nó nằm xuống, dù tôi có dùng băng dính dán mi mắt nó lại... Sáng hôm sau, tôi luôn thấy nó ngồi trên đầu giường, trố mắt nhìn tôi. Và... nó bắt đầu cười. Tiếng cười của một đứa trẻ bị sặc nước."

Trần Diệc không nói gì. Anh lẳng lặng đeo đôi găng tay lụa trắng rồi nhẹ nhàng nâng con búp bê lên.

Xoẹt.

Cảm giác lạnh buốt như băng đá từ những ngón tay truyền thẳng vào tim anh.

Trần Diệc thấy mình đang đứng trong một căn biệt thự xa hoa nhưng u ám. Một đứa bé gái khoảng năm tuổi đang ôm con búp bê này, ngồi co rợ bên cửa sổ nhìn ra hồ bơi. Cô bé không được chơi cùng bạn bè, không được mẹ ôm ấp. Người mẹ — chính là người phụ nữ đang đứng trước mặt anh — lúc đó đang mải mê với những bữa tiệc và những cuộc điện thoại làm ăn.

"Mẹ ơi, búp bê nói nó lạnh lắm..." – Cô bé thầm thì. "Đừng làm phiền mẹ, đi chỗ khác chơi đi!" – Người mẹ gắt gỏng đẩy đứa trẻ ra.

Đoạn ký ức chuyển sang một buổi chiều chạng vạng. Cô bé nhặt chiếc nơ của con búp bê rơi bên mép hồ bơi. Một cú trượt chân. Tiếng nước bắn tung tóe. Con búp bê rơi xuống đáy hồ, đôi mắt nó mở to nhìn người chủ nhỏ dần lịm đi trong làn nước xanh thẳm mà không có ai hay biết.

Trần Diệc giật tay lại, hơi thở anh nặng nề. Anh nhìn người phụ nữ bằng ánh mắt căm phẫn giấu kín.

"Cô muốn sửa nó?" Diệc hỏi, giọng trầm đục. "Con búp bê này không hỏng. Thứ bị hỏng là ký ức của cô về con gái mình."

Người phụ nữ sững sờ, mặt tái mét: "Anh... sao anh biết về con bé?"

"Nó không muốn ám ảnh cô," Trần Diệc cầm con búp bê, xoay nhẹ cái trục phía sau lưng nó. "Nó chỉ đang lặp lại khoảnh khắc cuối cùng của đứa trẻ. Nó mở mắt vì đứa bé đó đã chờ cô cứu mình trong vô vọng. Tiếng cười sặc nước mà cô nghe thấy... đó là tiếng khóc cuối cùng bị nước hồ nhấn chìm."

Linh Đan đứng bên cạnh, trái tim cô thắt lại. Cô tiến đến, chạm vào mái tóc vàng của con búp bê, cảm nhận được một nỗi cô đơn tận cùng.

"Bà không cần sửa con búp bê này," Trần Diệc lạnh lùng nói. "Bà cần phải đối mặt với cái hồ bơi đó. Con bé vẫn còn để lại một thứ dưới đáy hồ, bên cạnh nơi con búp bê này bị rơi xuống."

Người phụ nữ quỵ xuống sàn nhà, òa lên khóc nức nở. Cô ta thừa nhận rằng từ ngày con mất, cô ta đã lấp cái hồ bơi đó và tìm mọi cách xua đuổi những di vật của con mình vì quá sợ hãi và hối hận.

"Mang nó về đi," Diệc đặt con búp bê lại vào túi vải. "Đặt nó vào căn phòng cũ của con gái cô. Đừng dán mắt nó lại nữa. Khi nào cô dám ôm nó và xin lỗi con mình một cách chân thành, nó sẽ tự khắc nhắm mắt."

Khi người phụ nữ đi khỏi, cửa tiệm trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có. Trần Diệc tháo găng tay, đôi bàn tay anh trắng bệch vì lạnh.

Linh Đan lặng lẽ đến bên cạnh, rót cho anh một chén trà nóng. "Anh Diệc, anh có nghĩ bà ấy sẽ làm theo lời anh không?"

Trần Diệc nhìn ra màn đêm thăm thẳm của phố cũ: "Người sống thường chọn cách trốn chạy, nhưng di vật thì không biết nói dối. Nếu bà ta không đối diện, con búp bê đó sẽ mở mắt cho đến tận khi bà ta xuống mồ."

Linh Đan thở dài, cô nhìn lên kệ gỗ, nơi những món đồ cũ đang nằm im lìm. Cô chợt nhận ra, trong cái tiệm nhỏ này, mỗi món đồ đều là một nhân chứng, và Trần Diệc chính là vị thẩm phán cuối cùng giữ cho những linh hồn không bị lãng quên trong sự tàn nhẫn của người sống.

"Đi ngủ đi Đan," Diệc nói khẽ. "Mai chúng ta còn phải dọn lại cái kệ phía đông. Hình như có thứ gì đó ở đó đang bắt đầu... kêu cứu."