MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDi Vật Biết NóiChương 9

Di Vật Biết Nói

Chương 9

935 từ · ~5 phút đọc

Trận mưa đêm qua để lại những vũng nước đọng phản chiếu ánh đèn đường leo lét của phố cũ. Trần Diệc vừa trở về tiệm, chưa kịp tháo lớp áo khoác thấm đẫm hơi lạnh thì tiếng chuông cửa đã vang lên kịch liệt.

Một người phụ nữ trẻ, ăn vận sang trọng nhưng mái tóc rũ rượi, ôm chặt một chiếc túi vải lớn lao vào phòng. Cô ta run rẩy đặt cái túi xuống bàn, hơi thở đứt quãng: "Sửa nó đi... làm ơn, hãy khiến nó biến mất hoặc giết nó đi cũng được!"

Linh Đan đang pha trà phía sau cũng phải giật mình chạy ra. Khi cái túi mở ra, bên trong là một con búp bê bằng sứ kiểu Pháp cổ điển. Nó có đôi mắt xanh biếc to tròn, làn da trắng sứ hoàn hảo và bộ váy ren cầu kỳ. Thế nhưng, điều khiến Linh Đan lạnh gáy chính là đôi mắt của con búp bê. Dù đặt ở góc độ nào, con ngươi của nó dường như cũng đang xoáy sâu vào người đối diện.

"Nó không bao giờ nhắm mắt," người phụ nữ nói, giọng lạc đi. "Dù tôi đã đặt nó nằm xuống, dù tôi có dùng băng dính dán mi mắt nó lại... Sáng hôm sau, tôi luôn thấy nó ngồi trên đầu giường, trố mắt nhìn tôi. Và... nó bắt đầu cười. Tiếng cười của một đứa trẻ bị sặc nước."

Trần Diệc không nói gì. Anh lẳng lặng đeo đôi găng tay lụa trắng rồi nhẹ nhàng nâng con búp bê lên.

Xoẹt.

Cảm giác lạnh buốt như băng đá từ những ngón tay truyền thẳng vào tim anh.

Trần Diệc thấy mình đang đứng trong một căn biệt thự xa hoa nhưng u ám. Một đứa bé gái khoảng năm tuổi đang ôm con búp bê này, ngồi co rợ bên cửa sổ nhìn ra hồ bơi. Cô bé không được chơi cùng bạn bè, không được mẹ ôm ấp. Người mẹ — chính là người phụ nữ đang đứng trước mặt anh — lúc đó đang mải mê với những bữa tiệc và những cuộc điện thoại làm ăn.

"Mẹ ơi, búp bê nói nó lạnh lắm..." – Cô bé thầm thì. "Đừng làm phiền mẹ, đi chỗ khác chơi đi!" – Người mẹ gắt gỏng đẩy đứa trẻ ra.

Đoạn ký ức chuyển sang một buổi chiều chạng vạng. Cô bé nhặt chiếc nơ của con búp bê rơi bên mép hồ bơi. Một cú trượt chân. Tiếng nước bắn tung tóe. Con búp bê rơi xuống đáy hồ, đôi mắt nó mở to nhìn người chủ nhỏ dần lịm đi trong làn nước xanh thẳm mà không có ai hay biết.

Trần Diệc giật tay lại, hơi thở anh nặng nề. Anh nhìn người phụ nữ bằng ánh mắt căm phẫn giấu kín.

"Cô muốn sửa nó?" Diệc hỏi, giọng trầm đục. "Con búp bê này không hỏng. Thứ bị hỏng là ký ức của cô về con gái mình."

Người phụ nữ sững sờ, mặt tái mét: "Anh... sao anh biết về con bé?"

"Nó không muốn ám ảnh cô," Trần Diệc cầm con búp bê, xoay nhẹ cái trục phía sau lưng nó. "Nó chỉ đang lặp lại khoảnh khắc cuối cùng của đứa trẻ. Nó mở mắt vì đứa bé đó đã chờ cô cứu mình trong vô vọng. Tiếng cười sặc nước mà cô nghe thấy... đó là tiếng khóc cuối cùng bị nước hồ nhấn chìm."

Linh Đan đứng bên cạnh, trái tim cô thắt lại. Cô tiến đến, chạm vào mái tóc vàng của con búp bê, cảm nhận được một nỗi cô đơn tận cùng.

"Bà không cần sửa con búp bê này," Trần Diệc lạnh lùng nói. "Bà cần phải đối mặt với cái hồ bơi đó. Con bé vẫn còn để lại một thứ dưới đáy hồ, bên cạnh nơi con búp bê này bị rơi xuống."

Người phụ nữ quỵ xuống sàn nhà, òa lên khóc nức nở. Cô ta thừa nhận rằng từ ngày con mất, cô ta đã lấp cái hồ bơi đó và tìm mọi cách xua đuổi những di vật của con mình vì quá sợ hãi và hối hận.

"Mang nó về đi," Diệc đặt con búp bê lại vào túi vải. "Đặt nó vào căn phòng cũ của con gái cô. Đừng dán mắt nó lại nữa. Khi nào cô dám ôm nó và xin lỗi con mình một cách chân thành, nó sẽ tự khắc nhắm mắt."

Khi người phụ nữ đi khỏi, cửa tiệm trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có. Trần Diệc tháo găng tay, đôi bàn tay anh trắng bệch vì lạnh.

Linh Đan lặng lẽ đến bên cạnh, rót cho anh một chén trà nóng. "Anh Diệc, anh có nghĩ bà ấy sẽ làm theo lời anh không?"

Trần Diệc nhìn ra màn đêm thăm thẳm của phố cũ: "Người sống thường chọn cách trốn chạy, nhưng di vật thì không biết nói dối. Nếu bà ta không đối diện, con búp bê đó sẽ mở mắt cho đến tận khi bà ta xuống mồ."

Linh Đan thở dài, cô nhìn lên kệ gỗ, nơi những món đồ cũ đang nằm im lìm. Cô chợt nhận ra, trong cái tiệm nhỏ này, mỗi món đồ đều là một nhân chứng, và Trần Diệc chính là vị thẩm phán cuối cùng giữ cho những linh hồn không bị lãng quên trong sự tàn nhẫn của người sống.

"Đi ngủ đi Đan," Diệc nói khẽ. "Mai chúng ta còn phải dọn lại cái kệ phía đông. Hình như có thứ gì đó ở đó đang bắt đầu... kêu cứu."