MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDi Vật Biết NóiChương 10

Di Vật Biết Nói

Chương 10

964 từ · ~5 phút đọc

Ngày hôm sau, phố cũ chìm trong một lớp sương mù dày đặc. Tiệm đồ cũ của Trần Diệc cũng vì thế mà trở nên u linh hơn thường lệ. Trong khi Diệc đang bận rộn với một chiếc đồng hồ quả lắc lớn ở gian ngoài, Linh Đan đảm nhận việc dọn dẹp cái kệ phía Đông — nơi chứa những món đồ tạp nham nhất mà Diệc chưa bao giờ cho cô đụng vào.

Nằm sâu trong góc khuất, dưới lớp bụi phủ dày, Linh Đan tìm thấy một chiếc gương cầm tay bằng đồng. Khung gương chạm trổ hình hoa bỉ ngạn tinh xảo, nhưng mặt gương lại mờ đục, như thể có một lớp khói vĩnh cửu bám chặt bên trong.

“Đừng chạm vào mặt gương đó!” – Tiếng Trần Diệc vang lên từ gian ngoài, nhưng đã quá muộn.

Ngay khi ngón tay Linh Đan lướt qua lớp khói mờ, một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng. Mặt gương bỗng dưng trong vắt lại, nhưng hình ảnh phản chiếu trong đó không phải là hiệu đồ cũ, cũng không phải là khuôn mặt của cô.

Trong gương là một căn phòng bệnh trắng xóa, nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Linh Đan thấy chính mình năm mười tuổi, đang nắm chặt tay một người đàn bà gầy gò trên giường bệnh. Đó là mẹ cô.

“Đan à… hứa với mẹ… đừng bao giờ tìm lại cha con…” – Người đàn bà thào thào, ánh mắt tràn đầy nỗi sợ hãi hơn là sự luyến tiếc.

Cảnh tượng thay đổi nhanh chóng. Linh Đan thấy mẹ mình không phải chết vì bệnh tật đơn thuần. Trong gương, một bóng đen cao lớn đứng ở cuối giường bệnh, tay hắn cầm một chiếc bình thủy tinh nhỏ, lặng lẽ tráo đổi túi nước biển của bà. Hắn quay đầu lại, và Linh Đan thét lên một tiếng kinh hoàng. Gương mặt hắn mờ ảo, nhưng trên cổ tay hắn có một vết sẹo hình chữ thập y hệt như vết sẹo trên tay… Trần Diệc.

“Buông ra!”

Trần Diệc lao đến, giật mạnh chiếc gương khỏi tay Linh Đan rồi úp sấp nó xuống bàn. Anh thở dốc, đôi mắt vốn bình thản giờ đây hiện rõ vẻ xao động.

Linh Đan ngã ngồi xuống sàn, hơi thở hổn hển, đôi mắt cô ngập tràn sự nghi ngờ và hoảng loạn. Cô nhìn chằm chằm vào cổ tay của Diệc, nơi chiếc áo sơ mi dài tay vừa bị kéo xếch lên do cú va chạm, để lộ một vết sẹo hình chữ thập cũ kỹ.

“Anh… anh là ai?” – Giọng Linh Đan run rẩy. “Tại sao chiếc gương lại cho tôi thấy anh ở trong phòng bệnh của mẹ tôi mười bốn năm trước?”

Trần Diệc im lặng. Không gian trong tiệm trở nên đặc quánh và lạnh lẽo. Anh chậm rãi kéo tay áo xuống, che đi vết sẹo, rồi ngồi xuống chiếc ghế mây già nua.

“Chiếc gương đó không cho cô thấy sự thật hoàn toàn,” Diệc nói, giọng anh trầm xuống như vọng về từ quá khứ. “Nó cho cô thấy nỗi sợ lớn nhất của cô. Cô sợ rằng người cô tin tưởng nhất lại là kẻ thù của mình.”

“Nhưng vết sẹo đó là thật!” – Linh Đan hét lên, nước mắt trào ra. “Tại sao anh lại có nó? Tại sao anh lại giữ chiếc gương này?”

Trần Diệc nhìn chiếc gương đang nằm im lìm trên bàn. “Vết sẹo này là do mẹ cô để lại. Nhưng không phải để trừng phạt, mà là để đánh dấu một người bảo vệ. Mười bốn năm trước, tôi không tráo thuốc của bà ấy. Tôi đã cố ngăn cản kẻ làm việc đó, nhưng tôi đã thất bại. Chiếc gương này là di vật của mẹ cô, bà ấy đã gửi nó cho tôi trước khi qua đời, yêu cầu tôi giữ kín bí mật cho đến khi cô đủ trưởng thành để đối diện với nó.”

Linh Đan sững sờ. Những ký ức vụn vỡ bắt đầu ghép lại. Cô nhớ mang máng một chàng trai trẻ luôn đứng lặng lẽ ở cổng bệnh viện mỗi ngày, người mà mẹ cô gọi là “người đưa tin từ bóng tối”.

“Mẹ tôi không muốn tôi tìm cha… vì ông ta là kẻ đã giết bà ấy, đúng không?” – Linh Đan thầm thì, trái tim cô đau đớn như bị bóp nghẹt.

Trần Diệc gật đầu nhẹ. “Cha cô là một kẻ tôn thờ những thứ tà thuật, ông ta cần mạng sống của người thân để đổi lấy sự bất tử trong những di vật. Tôi đã dành nửa đời mình để thu gom những món đồ mà ông ta đã gieo rắc tai ương, và chiếc gương này là thứ cuối cùng ông ta thèm khát.”

Linh Đan nhìn lại chiếc gương. Giờ đây, cô không còn thấy sợ hãi nữa. Cô thấy một sự hy sinh thầm lặng của mẹ mình và của cả người đàn ông đang ngồi trước mặt. Hóa ra, cuộc gặp gỡ giữa cô và Trần Diệc ở tiệm đồ cũ này không phải là tình cờ.

“Anh đã đợi tôi bao lâu rồi?”

“Mười bốn năm,” Diệc trả lời, mắt nhìn ra màn sương ngoài cửa. “Và giờ, trò chơi của cha cô mới thực sự bắt đầu. Ông ta sẽ tìm đến đây, vì chiếc gương đã được mở ra.”

Linh Đan đứng dậy, lau nước mắt, ánh nhìn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Cô không còn là cô sinh viên tâm lý học tò mò nữa. Cô đã trở thành một phần của thế giới mà Trần Diệc đang gánh vác.

“Vậy thì,” cô nói, giọng đanh lại, “hãy sửa chữa cái kết thúc của mười bốn năm trước thôi.”