MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDi Vật Biết NóiChương 11

Di Vật Biết Nói

Chương 11

808 từ · ~5 phút đọc

Không gian trong tiệm sau lời thú nhận của Trần Diệc trở nên nặng nề như có hàng ngàn tấn đá đè nặng. Linh Đan không khóc nữa, cô ngồi đối diện với Diệc, chiếc gương đồng giờ đây được bọc lại trong một tấm vải đen dày.

"Ông ta tên là gì?" Linh Đan hỏi, giọng lạnh băng.

"Trong giới đồ cổ tâm linh, người ta gọi ông ta là 'Lão Tiễn'," Trần Diệc chậm rãi đáp, đôi bàn tay anh đan vào nhau, che đi vết sẹo chữ thập. "Ông ta không thu mua đồ cổ vì giá trị lịch sử. Ông ta thu mua những di vật mang theo oán niệm cực lớn, rồi dùng chúng làm vật tế để duy trì sự sống cho chính mình. Mẹ cô là người duy nhất biết được vị trí của chiếc gương 'Nhãn Thần' — thứ có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách của cõi âm."

Đúng lúc đó, không khí trong tiệm đột ngột thay đổi. Mùi dầu máy và gỗ mục biến mất, thay vào đó là mùi nhang tàn nồng nặc đến nghẹt thở.

Cộc. Cộc. Cộc.

Tiếng gõ cửa không vang lên từ cánh cửa chính, mà phát ra từ bên trong chiếc tủ gỗ lớn đặt ở góc tối nhất của tiệm. Trần Diệc lập tức đứng bật dậy, đẩy Linh Đan ra sau lưng mình.

"Đến rồi," anh thì thầm.

Cánh cửa tủ từ từ mở ra. Không có ai bước ra, nhưng một làn khói xám xịt tràn ra sàn nhà, kết lại thành hình dáng một người đàn ông trung niên với bộ vest chải chuốt, mái tóc bạc trắng và đôi mắt không có tròng đen — chỉ là một màu trắng dã kinh tởm.

"Trần Diệc, mười bốn năm qua cậu trốn kỹ quá," giọng nói của gã vang lên, nhưng môi gã không hề cử động. Âm thanh như phát ra từ hư không. "Và cả con gái ta nữa... Đan, con lớn lên trông giống mẹ con lắm."

Linh Đan run rẩy, nhưng cô không lùi bước. Cô nhìn thẳng vào bóng ma của người cha mình: "Ông không có tư cách nhắc đến mẹ tôi."

Lão Tiễn cười, một tiếng cười khô khốc như tiếng lá rụng. "Mẹ con đã giấu thứ thuộc về ta. Giờ thì đưa chiếc gương đây, ta sẽ cho hai đứa một cái chết nhẹ nhàng. Bằng không, linh hồn của các ngươi sẽ bị nhốt vào những món đồ trong cái tiệm rách nát này mãi mãi."

Trần Diệc bước tới một bước, anh cầm lấy chiếc kìm cắt sắt trên bàn, nhưng không phải để tấn công. Anh rạch một đường nhỏ trên lòng bàn tay mình, để máu thấm vào chiếc gương đang bọc vải đen.

"Ông quên rồi sao, Lão Tiễn? Chiếc gương này chỉ mở ra cho người có dòng máu thuần khiết của bà ấy. Máu của tôi có lời thề bảo vệ, còn máu của Linh Đan có sự hận thù của bà ấy."

Ngay khi máu chạm vào, chiếc gương dưới lớp vải phát ra một thứ ánh sáng tím lịm, chói mắt. Lão Tiễn rú lên một tiếng đau đớn, bóng dáng gã bắt đầu méo mó, tan rã dưới tác động của ánh sáng.

"Ngươi nghĩ... một cái gương rách có thể ngăn được ta sao?" Lão Tiễn gầm gừ trước khi tan biến hẳn vào làn khói. "Ta đang ở rất gần đây. Phố cũ này... sẽ trở thành lăng mộ của các ngươi."

Làn khói tan đi, trả lại sự yên tĩnh cho tiệm đồ cũ. Nhưng Trần Diệc biết đây chỉ là đòn thăm dò. Anh quay lại nhìn Linh Đan, gương mặt anh lộ rõ vẻ lo âu chưa từng có.

"Ông ta không còn là người nữa, Đan ạ. Ông ta là một phần của những món đồ tà ác mà ông ta đã thu thập. Chúng ta không thể đợi ông ta tìm đến. Chúng ta phải tìm đến sào huyệt của ông ta trước khi ông ta hoàn thành buổi lễ vào đêm trăng máu sắp tới."

Linh Đan nhìn vào vết thương trên tay Diệc, cô xé một dải vải từ vạt áo mình, lặng lẽ băng lại cho anh.

"Sào huyệt của ông ta ở đâu?"

Trần Diệc nhìn ra cửa sổ, nơi sương mù đang bắt đầu kết thành những hình thù quái dị trên mặt kính.

"Ngay dưới lòng đất của khu chợ cũ. Nơi người ta gọi là 'Chợ Âm Phủ'."

Linh Đan siết chặt nút thắt trên tay Diệc. "Vậy thì đi thôi. Tôi muốn chính tay mình kết thúc cơn ác mộng này."

Trần Diệc nhìn cô sinh viên nhỏ bé giờ đây đã mang khí chất của một người thực thi công lý. Anh khẽ gật đầu, lần đầu tiên anh không cảm thấy cô đơn trong cuộc chiến kéo dài hơn một thập kỷ này.