Chợ cũ về đêm không còn vẻ tấp nập của những sạp hàng rau cá, mà chỉ còn là một khối bê tông lù lù, im lịm giữa màn sương muối. Trần Diệc dẫn Linh Đan lách qua những dãy sạp trống trơn, tiếng bước chân vang lên khô khốc trên nền gạch ẩm ướt. Anh dừng lại trước một sạp bán đồ đồng nát cũ kỹ ở góc khuất nhất, nơi có một chiếc nắp hầm bằng sắt hoen gỉ bị giấu dưới đống bao tải dứa.
"Nghe này," Trần Diệc thì thầm, giọng anh nghiêm trọng hơn bao giờ hết. "Dưới kia không có luật lệ của người sống. Những kẻ ở đó chỉ trao đổi bằng một thứ duy nhất: sự ám ảnh. Đừng nhìn vào mắt bất cứ ai, và tuyệt đối không được chạm vào bất cứ món đồ nào họ bày ra, dù nó trông giống kỷ vật của mẹ cô đến thế nào đi nữa."
Linh Đan gật đầu, tay cô siết chặt chiếc gương đồng bọc vải đen trong lòng ngực.
Trần Diệc kéo nắp hầm. Một luồng khí nồng mùi nhang và cả mùi tanh của đất ẩm xộc thẳng vào mũi. Cả hai leo xuống một cầu thang dốc đứng, dẫn sâu vào lòng đất. Càng đi xuống, không gian càng rộng mở ra. Ánh sáng từ những ngọn đèn dầu treo lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng xanh xao, ma quái.
Trước mắt họ là một con phố ngầm dài dằng dặc. Ở đó, những "thương nhân" mặc áo choàng xám xịt ngồi bất động bên những sạp hàng kỳ dị: những lọ thủy tinh đựng tiếng khóc, những bộ trang phục của người chết còn dính bùn đất, và cả những mảnh linh hồn vụn vỡ được bày bán như món hàng rẻ tiền.
Lão Tiễn đang đợi họ ở cuối con phố, nơi có một điện thờ được dựng bằng những mảnh vỡ của lăng mộ cổ. Gã ngồi trên một chiếc ghế bành bọc da cũ kỹ, đôi mắt trắng dã nhìn xoáy vào Linh Đan.
"Con đến sớm hơn ta tưởng, con gái ạ," Lão Tiễn cười, tiếng cười vang vọng khắp không gian ngầm, khiến những thương nhân xung quanh đồng loạt ngẩng đầu lên.
"Dừng trò chơi này lại đi, ông không còn là cha tôi, ông chỉ là một con quỷ tham lam!" Linh Đan hét lớn, giọng cô run lên nhưng đầy quyết liệt.
Lão Tiễn phất tay. Ngay lập tức, hàng chục bóng đen từ các sạp hàng xung quanh bắt đầu tiến lại gần, vây hãm lấy hai người. Chúng không có hình hài rõ rệt, chỉ là những luồng oán khí đậm đặc mang theo tiếng gào thét của những nạn nhân mà Lão Tiễn đã thu mua linh hồn.
Trần Diệc nhanh chóng rút ra một sợi dây chỉ đỏ đã được ngâm trong máu của chính anh từ vụ "Lễ vật của bóng đêm", giăng một vòng tròn bảo vệ xung quanh anh và Linh Đan. Khi những bóng đen chạm vào sợi chỉ, chúng rít lên và lùi lại như bị bỏng.
"Đan! Mở gương ra! Bây giờ!" Trần Diệc hét lớn.
Linh Đan xé toạc lớp vải đen. Chiếc gương Nhãn Thần lộ ra, mặt gương lúc này không còn mờ đục mà tỏa ra một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ, đối lập hoàn toàn với ánh đèn dầu xanh xao của khu chợ.
Luồng sáng quét qua con phố ngầm, làm hiện nguyên hình những linh hồn đang bị giam cầm trong các món đồ cổ. Họ không còn là những thương nhân u ám, mà là những người đàn ông, đàn bà, trẻ em với gương mặt đau đớn.
"Sự thật sẽ giải thoát các người!" Linh Đan giơ cao chiếc gương. "Hãy nhìn vào sự thật mà ông ta đã đánh cắp!"
Ánh sáng từ chiếc gương dội thẳng vào điện thờ của Lão Tiễn. Những di vật xung quanh gã bắt đầu nứt vỡ. Tiếng vỡ của gốm sứ, tiếng xé của lụa là, và tiếng gãy của gỗ mun tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn. Lão Tiễn rú lên, cơ thể gã bắt đầu bốc cháy bằng một thứ lửa màu tím.
"Không! Sức mạng của ta! Tuổi thọ của ta!" Gã điên cuồng vươn tay về phía Linh Đan, nhưng những linh hồn vừa được ánh sáng của gương giải thoát đã ập đến, quấn lấy gã, lôi kéo gã xuống vực thẳm của sự trừng phạt mà gã đã tạo ra cho họ.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, Linh Đan thoáng thấy một hình bóng quen thuộc hiện ra từ chiếc gương — là mẹ cô. Bà mỉm cười, một nụ cười thanh thản rồi tan biến thành những hạt sáng nhỏ, hòa vào không gian.
Cả khu chợ âm phủ bắt đầu rung chuyển và sụp đổ. Trần Diệc nắm lấy tay Linh Đan, kéo cô chạy ngược lên phía cầu thang hầm. Khi họ thoát ra ngoài và nắp hầm đóng sập lại, một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất, chấm dứt hoàn toàn sự tồn tại của cái chợ quỷ quyệt đó.
Trời lúc này đã tảng sáng. Sương mù tan dần, để lộ những tia nắng đầu tiên của ngày mới đậu trên những mái ngói rêu phong.
Trần Diệc ngồi bệt xuống vỉa hè, gương mặt anh hốc hác nhưng đôi mắt đã bớt đi phần u uất. Anh nhìn Linh Đan, lúc này đang ôm chiếc gương giờ đã trở lại bình thường.
"Kết thúc rồi chứ anh?" Cô hỏi, giọng nhỏ nhẹ.
Trần Diệc nhìn đôi bàn tay mình — đôi bàn tay đã sửa chữa hàng ngàn món đồ, và vừa rồi là sửa chữa cả một định mệnh đau đớn. Anh khẽ gật đầu:
"Với ông ta thì kết thúc rồi. Nhưng với chúng ta... tiệm đồ cũ vẫn còn nhiều thứ cần lắng nghe lắm."
Linh Đan mỉm cười, cô nhận ra vết sẹo hình chữ thập trên tay anh dường như đã nhạt đi rất nhiều dưới ánh nắng ban mai.