Sau đêm kinh hoàng tại Chợ Âm Phủ, phố cũ trở lại với nhịp sống trầm mặc vốn có của nó. Tiệm đồ cũ của Trần Diệc vẫn nằm đó, lọt thỏm giữa những ngôi nhà cao tầng hiện đại, nhưng giờ đây nó không còn mang vẻ u uất đáng sợ. Linh Đan đã mang đến đây vài chậu hoa nhài trắng, mùi hương thanh khiết của chúng nhẹ nhàng lấn át mùi ẩm mốc của thời gian.
Trần Diệc ngồi bên bàn làm việc, ánh nắng buổi sáng rọi qua khe cửa, soi rõ những hạt bụi li ti đang nhảy múa. Anh nhìn Linh Đan đang lúi húi sắp xếp lại sổ sách, bất giác mỉm cười. Vết sẹo chữ thập trên cổ tay anh giờ chỉ còn là một vệt mờ nhạt, như một lời nhắc nhở về một chương cũ đã khép lại.
Sự tĩnh lặng bị phá vỡ bởi tiếng lọc cọc của một cỗ xe ngựa kéo—điều cực kỳ hiếm thấy ở thành phố này. Một người đàn ông cao tuổi, mặc bộ đồ đuôi tôm chỉnh tề nhưng đã lỗi thời, bước vào tiệm. Ông ta không mang theo túi xách hay hộp quà, mà là một chiếc đàn Piano điện đời đầu, loại có những phím bằng nhựa giả ngà voi đã ngả sang màu vàng chanh.
“Tôi nghe nói ở đây có thể chữa lành những ký ức bị câm lặng,” ông lão nói, giọng run rẩy nhưng âm vực vẫn mang cốt cách của một nghệ sĩ. “Chiếc đàn này… nó đã không phát ra âm thanh suốt hai mươi năm, dù tôi đã thay mọi vi mạch, mọi sợi dây điện.”
Trần Diệc đứng dậy, anh không vội đeo găng tay. Anh lướt nhẹ ngón tay lên những phím đàn. Chúng cứng đờ, như thể bị một lực lượng vô hình nào đó khóa chặt từ bên trong.
“Nó không hỏng vì điện,” Diệc nói khẽ, “nó hỏng vì nỗi đau.”
Anh nhắm mắt lại, đặt cả bàn tay lên nắp đàn.
Lần này, ký ức không ập đến dữ dội. Nó bắt đầu bằng một bản nhạc dang dở, những nốt nhạc nhảy nhót nhưng rồi đột ngột đứt quãng. Anh thấy một cô gái trẻ, con gái của ông lão, đang ngồi bên chiếc đàn này. Cô ấy say sưa chơi nhạc, nhưng đôi mắt luôn hướng về phía cửa sổ, nơi một chàng trai nghèo đứng đợi.
Ông lão—lúc đó còn là một giáo sư nhạc viện uy nghiêm—đã đập nát những phím đàn ngay trước mặt cô gái để ngăn cản tình yêu đó. Cô gái không khóc, cô chỉ lặng lẽ bước ra khỏi nhà và không bao giờ quay lại. Chiếc đàn kể từ giây phút đó đã tự "câm lặng", như một cách để phản kháng lại sự độc đoán của người cha.
Trần Diệc mở mắt ra, nhìn ông lão đang đứng run rẩy. “Ông muốn nghe lại tiếng đàn, hay muốn nhận được sự tha thứ?”
Ông lão đổ gục xuống, hai tay ôm mặt. “Con bé đã mất ở xứ người từ năm ngoái. Tôi chỉ muốn nghe lại giai điệu cuối cùng mà nó đã chơi, dù chỉ một lần thôi, để tôi biết nó không hận tôi đến tận lúc chết.”
Linh Đan tiến lại gần, cô không dùng siêu năng lực, chỉ dùng sự dịu dàng của một người phụ nữ để an ủi ông lão. “Âm nhạc không bao giờ biết hận thù đâu ông. Nó chỉ biết chờ đợi thôi.”
Trần Diệc rút từ túi áo ra một chiếc tua-vít nhỏ. Anh không tháo tung chiếc đàn, anh chỉ nhẹ nhàng cạy lên một phím đàn bị kẹt ở nốt Đồ quãng trầm. Bên dưới phím đàn ấy là một mẩu giấy nhỏ được cuộn tròn, đã úa màu theo thời gian.
Anh đưa mẩu giấy cho ông lão. Đó là một dòng chữ nguệch ngoạc: “Cha ơi, nốt nhạc này bị lệch, con đã sửa nó rồi. Con yêu cha.”
Hóa ra, trước khi ra đi, cô gái đã để lại một lời nhắn nhủ ngay trong chính nốt nhạc mà cha cô tưởng rằng ông đã phá hỏng.
Trần Diệc nhấn nhẹ vào phím đàn. Ting. Một âm thanh trong trẻo vang lên, rồi như một hiệu ứng dây chuyền, tất cả các phím đàn khác bỗng nhiên nảy lên, rung động. Chiếc đàn tự thân phát ra một bản nhạc không lời, nhẹ nhàng như hơi thở của mùa xuân, lấp đầy không gian nhỏ bé của tiệm.
Ông lão khóc, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự giải thoát. Tiếng đàn kéo dài mãi, cho đến khi nắng chiều tắt hẳn trên những mái nhà.
Khi vị khách cuối cùng ra về, Linh Đan ngồi xuống cạnh Trần Diệc.
“Anh Diệc, đôi khi em thấy anh giống như một bác sĩ tâm lý cho những đồ vật vậy.”
Trần Diệc nhìn đôi bàn tay mình, rồi nhìn sang Linh Đan. “Đồ vật không có tâm lý, Đan ạ. Chúng chỉ là những tấm gương phản chiếu tâm hồn con người. Nếu lòng người tan vỡ, món đồ sẽ vỡ theo.”
Đúng lúc đó, từ phía sau kệ gỗ, chiếc gương Nhãn Thần bọc vải đen bỗng nhiên rung nhẹ. Một luồng ánh sáng tím nhạt lóe lên rồi tắt lịm. Trần Diệc và Linh Đan nhìn nhau, linh tính mách bảo họ rằng vụ án của Lão Tiễn có lẽ vẫn còn những mảnh vụn chưa được dọn sạch.
“Có vẻ như nghỉ ngơi là một xa xỉ phẩm ở đây rồi,” Linh Đan cười khổ, đứng dậy lấy chiếc đèn pin. “Đi thôi anh chủ, có thứ gì đó ở cuối ngõ đang gọi chúng ta.”