MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDi Vật Biết NóiChương 14

Di Vật Biết Nói

Chương 14

1,077 từ · ~6 phút đọc

Đêm hôm ấy, phố cũ bị bao phủ bởi một màn mưa bụi nhạt nhòa, thứ mưa không đủ làm ướt áo nhưng lại khiến cái lạnh thấm sâu vào tận xương tủy. Trần Diệc đang ngồi bên chiếc đèn bàn, tỉ mỉ lau chùi lại những phím đàn của chiếc Piano cũ, thì một người phụ nữ trẻ xuất hiện.

Cô ta mặc một chiếc áo măng tô màu xám tro, gương mặt trắng bệch, đôi mắt quầng thâm như đã mất ngủ nhiều tuần liền. Trên tay cô là một chiếc hộp sắt đựng bánh quy cũ, đã gỉ sét loang lổ. Cô đặt chiếc hộp lên bàn, tay run rẩy đến mức những chiếc vòng bạc trên cổ tay va vào nhau kêu lanh lảnh.

“Làm ơn… hãy đốt chúng đi giúp tôi,” cô thào thào. “Tôi đã thử đốt, thử xé, thậm chí vứt xuống sông, nhưng sáng hôm sau chúng lại xuất hiện trên gối nằm của tôi.”

Linh Đan tò mò tiến lại gần. Khi chiếc hộp mở ra, bên trong là một xấp thư tay khoảng mười lá, được buộc bằng một sợi dây gai thô. Giấy thư đã ngả sang màu vàng đục, mực tím nhòe nhoẹt như bị nước thấm vào. Điều kỳ lạ là từ chiếc hộp tỏa ra một mùi nhài nồng nặc đến nhức óc, nhưng không phải mùi hoa nhài tươi mà Linh Đan trồng, mà là mùi hoa nhài của đám tang, trộn lẫn với vị ngai ngái của đất mới đào.

Trần Diệc không vội chạm vào. Anh nheo mắt nhìn những dòng chữ ngoài bì thư. Chúng không có tên người nhận, chỉ có một dòng địa chỉ duy nhất: “Gửi người ở lại.”

“Mỗi khi một bức thư tự mở ra,” người phụ nữ nức nở, “một người thân của tôi lại gặp tai nạn. Ba tuần, ba bức thư, ba đám tang. Tôi là người cuối cùng còn lại.”

Trần Diệc thở dài, anh xỏ đôi găng tay lụa trắng vào. Ngay khi đầu ngón tay anh chạm vào xấp thư, một luồng oán niệm nóng rực như lửa đốt khiến anh rùng mình.

Vút.

Cảnh tượng hiện ra trước mắt Diệc là một căn phòng hẹp thời bao cấp. Một người phụ nữ trẻ ngồi bên bàn viết thư dưới ánh đèn dầu. Cô ấy viết bằng tất cả sự tuyệt vọng, nước mắt rơi lã chã xuống mặt giấy làm nhòe đi những dòng chữ tím.

“Tại sao mọi người đều hứa sẽ về, nhưng rồi ai cũng bỏ tôi mà đi? Nếu sự chờ đợi của tôi không có ý nghĩa, vậy thì sự tồn tại của mọi người cũng không cần thiết nữa.”

Đó là một lời nguyền được dệt bằng nỗi cô đơn cùng cực. Người phụ nữ ấy đã tự tử ngay sau khi viết xong bức thư thứ mười, và linh hồn cô ta đã hòa vào mực, vào giấy, biến những lá thư thành những “sứ giả của cái chết”. Cứ mỗi lần một lá thư được mở ra, nó sẽ rút cạn sinh khí của người nhận để bù đắp cho sự trống rỗng của người viết.

Trần Diệc thu tay lại, mồ hôi chảy ròng ròng trên thái dương. Anh nhìn người phụ nữ khách hàng, rồi nhìn Linh Đan.

“Đây không phải là thư gửi cho cô,” Diệc nói, giọng trầm xuống. “Đây là thư của bà cố cô — người đã bị gia đình bỏ rơi trong những năm tháng chiến tranh loạn lạc. Lời nguyền này không thể hóa giải bằng lửa hay nước, vì nó sống bằng sự hối hận.”

Linh Đan cầm lấy một lá thư, cô cảm nhận được sự rung động từ chiếc gương Nhãn Thần trong túi áo. “Anh Diệc, nếu chúng ta không đốt được, vậy chúng ta có thể… viết hồi âm không?”

Trần Diệc nhìn Linh Đan, ánh mắt anh chợt lóe lên một tia sáng. “Hồi âm? Ý cô là dùng sự thật để lấp đầy nỗi đau?”

“Đúng vậy,” Linh Đan kiên định. “Bà ấy nguyền rủa vì bà ấy tin rằng mình bị bỏ rơi. Nhưng trong vụ án chiếc ví da của người lính già (chương 8), chúng ta biết rằng có những người rất muốn về nhưng không thể. Chúng ta cần cho bà ấy thấy những bức thư ‘hồi đáp’ vốn đã bị thất lạc trong chiến tranh.”

Trần Diệc gật đầu. Anh yêu cầu người phụ nữ mang đến những di vật còn sót lại của những người đàn ông trong gia đình cô đã hy sinh. Một chiếc huy hiệu cũ, một mảnh lược gãy, một chiếc cúc áo quân phục.

Suốt đêm đó, Trần Diệc không sửa đồ vật. Anh ngồi đó, dùng khả năng cảm thấu của mình để trích xuất những lời nhắn nhủ cuối cùng từ các di vật kia, rồi nhờ Linh Đan viết lại lên mặt sau của những bức thư nguyền rủa.

Mỗi dòng chữ Linh Đan viết xuống, mùi nhài tử khí lại nhạt đi một chút. Khi bức thư cuối cùng được viết xong, xấp thư bỗng nhiên tự bốc cháy. Nhưng lần này, ngọn lửa không có màu đỏ mà là màu xanh dịu nhẹ. Khói bay lên không còn mùi khét, mà thơm ngát hương nhài thanh khiết.

Người phụ nữ khách hàng bỗng thấy lồng ngực mình nhẹ bẫng, những quầng thâm trên mắt dường như mờ đi trong thấy. Cô bật khóc, nhưng là giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm.

Khi cô ấy rời đi, Trần Diệc mệt mỏi tựa lưng vào ghế gỗ. Anh nhìn Linh Đan đang thu dọn đống bút mực.

“Đan này, đôi khi tôi tự hỏi… nếu không có cô, tôi sẽ còn phải tiếp xúc với bao nhiêu sự căm thù nữa trước khi chính mình cũng biến thành một món đồ cũ kỹ và tàn độc?”

Linh Đan mỉm cười, đặt tay lên vai anh. “Thì lúc đó em sẽ lại là người sửa chữa anh thôi.”

Trần Diệc định đáp lại, nhưng bỗng nhiên, chiếc gương Nhãn Thần trên kệ gỗ phát ra một tiếng “rắc” nhỏ. Một vết nứt li ti xuất hiện trên mặt gương. Cả hai cùng nín thở. Lão Tiễn đã chết, nhưng cái gương lại nứt — đó không bao giờ là điềm báo tốt lành.

“Có kẻ đang cố tình phá vỡ sự cân bằng của các di vật,” Diệc thầm thì, mắt nhìn đăm đăm vào vết nứt. “Kịch hay vẫn còn ở phía sau.”