MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDi Vật Biết NóiChương 15

Di Vật Biết Nói

Chương 15

1,082 từ · ~6 phút đọc

Vết nứt trên mặt chiếc gương Nhãn Thần không lan rộng, nhưng từ kẽ hở li ti đó, một làn khói màu tím nhạt cứ âm thầm rỉ ra, tan vào không khí. Trần Diệc đứng lặng hồi lâu, những ngón tay anh khẽ chạm vào mặt kính lạnh lẽo. Anh biết, khi một di vật cấp cao như thế này tự nứt vỡ, nghĩa là có một lực lượng tác động từ bên ngoài mạnh đến mức phá vỡ cả quy luật bảo toàn oán niệm.

"Có khách, anh Diệc." Linh Đan nói vọng từ ngoài cửa, giọng cô có chút cảnh giác.

Lần này không phải là một người dân phố cổ với những món đồ kỷ niệm, cũng không phải là những kẻ khốn khổ cầu cứu. Bước vào tiệm là hai người đàn ông mặc vest đen phẳng phiu, đeo kính râm dù trời đã sập tối. Phong thái của họ toát ra sự kỷ luật lạnh lùng của những kẻ làm việc với máy móc và những con số, thay vì cảm xúc.

Một người đặt lên bàn một chiếc danh thiếp bằng kim loại mỏng, trên đó khắc vỏn vẹn một biểu tượng hình con mắt nằm trong vòng tròn bánh răng.

"Chúng tôi đến từ Tổ chức Heritage (Di sản)," người đàn ông có vết sẹo nhỏ trên lông mày lên tiếng. Giọng hắn đều đều như máy phát âm. "Anh là Trần Diệc, người thợ sửa chữa 'không chính thống'. Chúng tôi đến đây để thu hồi chiếc gương Nhãn Thần và những di vật thuộc danh mục nguy hiểm mà anh đang lưu giữ trái phép."

Trần Diệc không nhìn tấm danh thiếp. Anh tiếp tục lau chùi một chiếc bánh răng nhỏ trên bàn. "Ở đây không có di sản, chỉ có những mảnh đời vụn vỡ. Và tôi không làm việc theo danh mục."

Tên còn lại mỉm cười, một nụ cười không chạm tới ánh mắt. Hắn bước đi quanh tiệm, lướt tay qua những kệ gỗ một cách đầy khiêu khích. "Anh Diệc, anh có khả năng cảm thấu, đó là một tài năng thiên bẩm nhưng anh đang lãng phí nó vào việc giải cứu những linh hồn tầm thường. Tổ chức của chúng tôi thu thập chúng để khai thác năng lượng, để kiểm soát sự hỗn loạn. Chiếc gương đó... nó không nên thuộc về một tiệm đồ cũ rách nát như thế này."

Linh Đan bước tới chắn giữa hắn và cái kệ phía Đông. "Tiệm này không bán đồ, và cũng không cần ai kiểm soát. Mời các ông ra cho."

Tên có vết sẹo lông mày nhìn Linh Đan, đôi mắt hắn sau lớp kính râm lóe lên một tia sáng kỳ lạ. "Linh Đan, con gái của Lão Tiễn. Cô nghĩ rằng sau khi cha cô chết, cô sẽ được yên ổn sao? Ông ta chỉ là một thợ săn tự do, còn chúng tôi là một hệ thống. Những gì ông ta nợ chúng tôi, giờ cô và gã thợ sửa này phải trả."

Hắn búng tay. Ngay lập tức, từ bên ngoài, hàng chục bóng đen khác xuất hiện, bao vây lấy con ngõ nhỏ. Chúng không phải là ma quỷ, mà là những "Thợ săn di vật" được trang bị những thiết bị dò tìm oán niệm hiện đại.

Trần Diệc chậm rãi đứng dậy, tháo găng tay lụa. Lần đầu tiên, anh không dùng găng tay để sửa đồ, mà để chiến đấu.

"Đan, vào trong lấy cho anh chiếc hộp sắt đen dưới chân bàn thờ," Diệc ra lệnh.

Khi Linh Đan vừa quay lưng đi, tên có sẹo lông mày lao tới. Hắn rút ra một thiết bị hình trụ phát ra tia điện màu xanh, định khống chế Diệc. Trần Diệc nghiêng người né tránh, bàn tay trần của anh chạm vào cổ tay tên thợ săn.

Xoẹt.

Ký ức của tên thợ săn ập vào đầu Diệc: những căn phòng thí nghiệm vô hồn, tiếng la thét của những linh hồn bị giam cầm trong ống nghiệm, và sự tàn độc của một tổ chức coi nỗi đau con người là nhiên liệu. Diệc gầm lên một tiếng, dùng chính oán niệm đang bám lấy tên thợ săn để hất văng hắn ra cửa.

Linh Đan chạy ra, tay ôm chiếc hộp sắt đen. Diệc mở hộp, bên trong là một nắm hạt bồ đề đã cũ mòn và một cây đinh đồng dài. Anh ném những hạt bồ đề ra sàn nhà. Kỳ lạ thay, khi những hạt gỗ chạm đất, chúng phát ra ánh sáng vàng dịu, tạo thành một bức tường ngăn cách các thiết bị điện tử của bọn thợ săn.

"Đây là những thứ cha cô đã cố giữ lại khỏi tay chúng," Diệc nói, hơi thở hơi dồn dập. "Tổ chức này chính là kẻ đã đứng sau giật dây Lão Tiễn năm xưa. Họ muốn biến thế giới thành một cái máy khổng lồ chạy bằng nỗi đau."

Tên cầm đầu lảo đảo đứng dậy, lau vết máu trên môi. "Anh không giữ được lâu đâu, Trần Diệc. Gương đã nứt, sự liên kết đã bắt đầu. Chúng tôi sẽ trở lại, và lúc đó, không chỉ chiếc gương, mà cả linh hồn của hai người cũng sẽ nằm trong bộ sưu tập của chúng tôi."

Đám thợ săn rút lui nhanh như khi chúng xuất hiện, để lại không gian phố cũ một sự im lặng đầy đe dọa.

Trần Diệc nhìn vết nứt trên gương Nhãn Thần, giờ đây nó đã dài thêm một chút. Anh nhìn sang Linh Đan, thấy sự kiên định trong mắt cô nhưng cũng không giấu nổi sự lo lắng.

"Chúng ta không thể ở lại đây mãi được," Diệc nói khẽ. "Chúng ta phải chủ động đi tìm những mảnh vỡ khác của chiếc gương trước khi chúng rơi vào tay Heritage. Đan này, cô sẵn sàng cho một chuyến đi xa khỏi tiệm này chứ?"

Linh Đan nắm lấy bàn tay đang run nhẹ của Diệc. "Tiệm ở đâu, em ở đó. Nhưng nếu cần phải đi để bảo vệ những gì chúng ta tin tưởng, em sẽ đi cùng anh đến cùng trời cuối đất."

Ngoài kia, tiếng gió rít qua những khe tường nghe như tiếng cười nhạo của một thế lực mới vừa lộ diện. Cuộc chiến không còn là chuyện sửa chữa những món đồ lẻ tẻ, mà đã trở thành cuộc đối đầu với một bộ máy săn lùng linh hồn quy mô toàn cầu.