MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐỊA NGỤC THỰC VẬT (THE MORBID GARDEN OF EDEN)Chương 1: BỮA TIỆC TÍM TẠI NHÀ HÀNG THIÊN ĐƯỜNG

ĐỊA NGỤC THỰC VẬT (THE MORBID GARDEN OF EDEN)

Chương 1: BỮA TIỆC TÍM TẠI NHÀ HÀNG THIÊN ĐƯỜNG

1,288 từ · ~7 phút đọc

Mùi máu không bao giờ giống mùi gỉ sắt hoàn toàn, nó nồng hơn, có vị ngọt lợ của sự sống đang phân hủy và sự ấm nóng của một thực thể vừa bị tước đoạt linh hồn. Thám tử Trần Viễn đứng lặng người giữa đại sảnh của nhà hàng Thiên Đường, nơi mà chỉ cách đây hai giờ đồng hồ, những kẻ giàu sang còn nâng ly sâm banh và thưởng thức những món ăn hữu cơ đắt đỏ. Giờ đây, sâm banh đã đổ, nhưng sàn nhà lại tràn ngập một thứ dịch lỏng màu tím đen đặc quánh, bốc lên mùi hăng hắc như gỗ mục trộn lẫn với mùi thịt ươn.

Ánh đèn chùm pha lê rủ xuống từ trần nhà cao vút, hắt những tia sáng le lói lên hiện trường mà ngay cả một người đã dành nửa đời người làm việc với xác chết như anh cũng phải cảm thấy dạ dày mình đang co thắt dữ dội. Giữa bàn tiệc số 7, một người đàn ông trung niên, có lẽ là một doanh nhân thành đạt, đang ngồi bất động. Nhưng ông ta không chỉ đơn giản là đã chết.

Lồng ngực của ông ta đã bị xé toạc từ bên trong, nhưng không phải bởi một lưỡi dao hay một viên đạn. Xương sườn bị bẻ gãy gập ra ngoài, để lộ những đầu xương trắng hếu đâm thủng lớp áo sơ mi lụa đắt tiền. Từ cái hốc tối tăm nơi đáng lẽ phải là trái tim, một cụm nấm khổng lồ màu tím thẫm đang nở rộ. Những tai nấm to bằng bàn tay, mọng nước và phập phồng như thể chúng đang thở. Những sợi tơ nấm trắng muốt, mảnh như tơ nhện nhưng dai chắc như dây thừng, bò lan từ khoang ngực, quấn chặt lấy cổ nạn nhân rồi đâm sâu vào hốc mắt, khiến nhãn cầu lòi ra ngoài, treo lủng lẳng bằng một sợi dây thần kinh nhuốm màu đen kịt.

Viễn quỳ xuống bên cạnh xác chết, bỏ qua tiếng nôn mửa của gã cảnh sát trẻ mới vào nghề phía sau. Anh kéo găng tay cao su, chạm nhẹ vào một tai nấm. Nó run lên. Một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng Viễn; cái thứ này không hề vô tri, nó phản ứng với hơi ấm của anh.

"Khốn kiếp," Viễn lầm bầm, giọng anh khản đặc vì khói thuốc và sự mệt mỏi kinh niên. "Đây không phải là ngộ độc thực phẩm thông thường."

Anh ghé sát mũi vào cái miệng đang há hốc của nạn nhân. Bên trong cuống họng của người đàn ông tội nghiệp, những mầm nấm nhỏ li ti đã mọc kín, bịt kín đường thở. Có lẽ ông ta đã cảm thấy ngứa ngáy từ lúc bắt đầu bữa ăn, một cơn ngứa sâu trong phổi mà không cách nào gãi được, cho đến khi những bào tử nấm bắt đầu nảy mầm, hút cạn dưỡng chất từ máu và thịt để vươn mình ra ánh sáng trong một cú bộc phát tàn bạo.

Mắt Viễn đảo quanh hiện trường. Trên đĩa thức ăn dở dang của nạn nhân là một miếng bít tết rau củ được quảng cáo là "tinh hoa của Trang trại Eden". Miếng bít tết vẫn còn giữ được độ tươi mọng đến kỳ lạ, nhưng khi Viễn dùng dao cắt nhẹ, từ bên trong không chảy ra nước ép trái cây, mà là một thứ mủ vàng nhạt, nhầy nhụa và bốc mùi hôi thối nồng nặc của những ngôi mộ mới đào.

Sự tàn độc của cái chết này nằm ở chỗ nó tước đi phẩm giá cuối cùng của con người. Người đàn ông này đã bị biến thành một cái giá thể, một chậu cây sống cho một loài ký sinh điên loạn. Viễn nhìn xuống bàn tay mình, đôi bàn tay gầy guộc, run rẩy của anh. Đã ba năm kể từ khi vợ anh, Linh, mất tích. Cô cũng từng là một người tôn thờ lối sống hữu cơ, cũng từng nhắc đến Eden như một thiên đường của sức khỏe. Tim anh thắt lại. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy bắt đầu xâm chiếm tâm trí anh: liệu Linh có kết thúc như thế này không? Bị xé toạc ra để làm phân bón cho một thứ gì đó rực rỡ và kinh tởm?

Tiếng bước chân vội vã vang lên trên sàn gạch men bóng loáng. Một cảnh sát viên chạy đến, mặt tái nhợt như tờ giấy: "Thưa Thám tử, chúng tôi vừa nhận được báo cáo từ nhà bếp. Toàn bộ đầu bếp... họ không trốn thoát. Họ nằm cả trong phòng đông lạnh, nhưng..."

"Nhưng sao?" Viễn đứng dậy, bóng anh đổ dài dưới ánh đèn vàng vọt.

"Họ chưa chết hẳn thưa anh. Da của họ... chúng bị khâu lại với nhau bằng những sợi rễ cây."

Viễn bước nhanh về phía nhà bếp. Không gian ở đây lạnh lẽo hơn, nhưng mùi thối rữa lại đậm đặc hơn gấp bội. Khi cánh cửa phòng đông lạnh mở ra, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt. Bốn đầu bếp bị xếp chồng lên nhau thành một khối thịt dị dạng. Tay người này bị khâu vào chân người kia bằng những sợi tơ nấm thô bạo. Và điều khủng khiếp nhất là đôi mắt của họ. Tất cả vẫn đang chuyển động. Họ nhìn Viễn bằng sự cầu xin tột độ, nhưng từ miệng họ, chỉ có những bào tử màu vàng nhạt phun ra theo từng nhịp thở đứt quãng.

Mỗi khi một người trong số họ cố gắng co giật, những sợi nấm lại đâm sâu hơn vào cơ bắp, khiến những tiếng xương gãy răng rắc vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng. Họ không thể hét, vì thực quản đã bị nấm mọc kín, biến họ thành những nhạc cụ câm lặng của sự đau đớn.

Viễn đứng đó, giữa căn phòng chứa đầy những cơ thể bị vặn xoắn, cảm thấy sự nhỏ bé của luật pháp trước sự tàn bạo của sinh học. Anh nhìn thấy một nhãn hiệu nhỏ dính trên một hộp thực phẩm vừa mới mở. Trên đó có in hình một mặt trời mọc sau cánh đồng xanh mướt, cùng dòng chữ mềm mại: "Eden - Nơi sự sống tái sinh".

Viễn chạm vào vết sẹo dài trên cổ tay mình, một thói quen mỗi khi anh đứng trước bờ vực của sự điên loạn. Anh biết mình không thể lùi bước. Cuộc điều tra này không chỉ là về những xác chết tại nhà hàng Thiên Đường, mà là về một bóng tối đang âm thầm mọc rễ ngay dưới chân thành phố này.

Anh rút điện thoại ra, ngón tay run rẩy tìm tên trong danh bạ: "Lâm Khiết, chuẩn bị xe đi. Chúng ta sẽ đến vùng ngoại ô ngay đêm nay. Tôi cần biết Eden thực sự trồng cái gì trên đất của họ."

Khi anh quay lưng bước ra khỏi nhà hàng, một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo mùi hương của cỏ tươi và nấm mục. Ở góc bàn tiệc số 7, tai nấm tím khổng lồ đột ngột nứt ra, tung vào không khí một đám mây bào tử li ti, lấp lánh như bụi vàng dưới ánh đèn pha lê, âm thầm bám vào cổ áo choàng của Viễn mà anh không hề hay biết.

Dưới lớp da cổ của thám tử, một sự chuyển động nhỏ nhoi, gần như không thể nhận thấy, bắt đầu ngứa ngáy như thể có một sinh vật nghìn chân đang bò lổm ngổm tìm đường thâm nhập vào mạch máu.